Tuy
nhiên tội cho vợ tôi - bà ấy mắc bệnh tiểu đường tuýp 2 đã 15 năm nay, lại còn
bị mỗ K trực tràng cách đây 6 năm, phải khoét bỏ hậu môn, làm hậu môn nhân tạo
rất trở ngại cho việc đi lại, sinh hoạt. Suốt ngần ấy năm, cha con chúng tôi
hết lòng yêu thương chăm sóc, mặc dù các con chúng tôi đều phải lo công việc cơ
quan, đơn vị. Cũng may trời cho tôi còn có sức khỏe nên 15 năm qua đều đặn 2
ngày mỗi tháng tôi còn đưa bà đến bệnh viện bằng xe máy để khám và nhận thuốc.
Đó là chưa kể những trường hợp đột xuất khác. Nếu như sự việc chỉ có thế thì
không có gì đáng nói, bởi vợ chồng con cái chăm sóc nhau là chuyện bình thường
của đạo lý làm người.
Từ
đầu tháng 2 năm 2009, đột nhiên bà nhà tôi có triệu chứng tai biến xuất hiện –
đầu đau, tim khó thở, chân tay khó cử động. Chúng tôi đưa bà đến phòng cấp cứu
bệnh viện và lập tức cho CT, xét nghiệm, siêu âm. Chụp Xquang…Bác sỹ thông báo
hội chẩn xác định bà đã bị ung thư, di căn lên phổi và não.
10
ngày nằm ở bệnh viện theo dõi, cuối cùng bệnh viện cho về trong tình trạng bán
thân bất toại, các triệu chứng đau nhức, váng đầu, ho, tâm thần bất ổn, lúc
nhớ, lúc quên, ăn uống khó nuốt…
Đã
bốn tháng nay, thuốc tây, thuốc nam, châm cứu…nhưng bệnh tình không những không
thuyên giảm mà cơ thể ngày càng teo gầy, trí óc không còn minh mẫn, không xác
định được thời gian, không gian vv… sinh hoạt vệ sinh tiểu tiện không chủ động
được.
Một điều rất lạ - 3 ngày qua bà thường nhắc
đến anh ấy – người đàn ông đầu tiên bà đem lòng yêu thương trước khi chúng tôi
đến với nhau ! Số là năm 1954, chúng tôi tập kết ra Bắc, công tác tại tỉnh Nghệ
An. Anh ấy là học sinh miền Nam
cùng quê Thừa Thiên. Hai người gặp nhau và đem lòng yêu thương. Vì lý do nào đó
anh ấy không liên lạc đi lại nữa. Hai năm sau, khoảng năm 1956 anh ấy trở lại
xin nối lại mối tình cũ thì người anh cả của bà ấy không đồng ý và thế là - tôi
người đến sau nhưng đã đạt được mục đích.
Năm
1961, khi chúng tôi đã có con đầu lòng, nhân một chuyến đi nghỉ phép ra Hà Nội
bà nói với tôi, mẹ con sẽ ghé thăm anh Cơ ở Thanh Hóa, anh có đồng ý không ?
Tôi không hề ngăn cản, bởi nghĩ cho cùng mình đã là vợ chồng lại có con với
nhau. Việc thăm viếng tình cũ là chuyện thường tình. Nếu không thật lòng với
nhau thì dù có cấm ngăn gặp mặt, trong lòng vẫn còn có chỗ để họ gần nhau. Từ
ấy suốt gần 50 năm chúng tôi vẫn đầm ấm hạnh phúc gia đình, con cháu, chắt sum
vầy. Không hề có tiếng to cãi vã nhau chứ đừng nói đến xúc phạm thô lổ.
Bất
ngờ trong cơn bạo bệnh, trí não rối loạn, bà lại nhớ đến anh ấy và còn hỏi tôi
: - Anh Cơ vào thăm tôi, ông có buồn không ?! Chao ôi ! Tội nghiệp cho bà nhà
tôi ngần ấy năm trời, trong lúc bệnh tình đã làm trí não bà không còn minh mẫn,
tất cả mọi điều hầu như quên hết, thế mà riêng người yêu đầu tiên của bà thì
vẫn còn in sâu vào bộ nhớ không hề phai nhạt ! Tôi thương bà lắm, tôi không hề
buồn và trách cứ bởi bà đã dành cho tôi cả cuộc đời từ tuổi thanh xuân đến giây
phút cuối cùng của tuổi 75. Tôi trân trọng mối tình đầu của họ bởi đó mới là
tình yêu đích thực.
Tôi
viết câu chuyện này xin được gửi đến những ai đã có tình yêu và đi đến hôn nhân
hãy yêu thương thực sự người mình yêu và biết trân trọng bảo vệ nó.
Tôi
cũng kính nhờ quý báo của Hội (nếu được) gửi thông điệp này đến với anh Cơ
(người yêu cũ của vợ tôi) trước công tác ở ty Thủy lợi tỉnh Thanh Hóa, nếu anh
còn sống thì mời anh vào thăm bà ấy trước lúc bà từ giã chúng ta đi vào cõi
vĩnh hằng để cho bà được toại nguyện trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Trương Đình Đăng
Địa chỉ
của chúng tôi như sau :
Số 30
Nguyễn Văn Thoại
P. Mỹ
An - Q. Ngũ Hành Sơn - Đà Nẵng
ĐT :
0511.3847.401 - DĐ : 0985.409.008