Em đã nhìn thấy anh đá cầu dưới sân trường
rất hăng say cho dù trái cầu có bay như thế nào anh vẫn cố gắng làm nó không
rơi xuống. Lúc đó, em nghĩ anh thật ngốc vì có trái cầu mà cần gì cố gắng dữ
vậy.
Sau lần anh đá cầu bị té do wá gắng sức, em đã để ý đến
anh nhìu hơn nhưng em không ngờ bản thân lại làm 1 chuyện ngu ngốc. Em đã chỉ anh
cho cô bạn cũng là em gái kết nghĩa của em. Lúc ấy, em cũng chưa có chút cảm
giác gì với anh nên lúc Q nói anh ấy dễ thương wé, em sẽ cưa anh. E chỉ cười và
nói uh anh ấy được đấy thử cưa đi. Sau đó, Q đã xin số điện thoại của anh. Em
cũng không thèm để ý làm gì nên nói với Q là chị sẽ giúp em. Ông trời đúng là
trêu ngươi! Hôm đó, Q đã mượn điện thoại của em để gắn sim vào nhắn tin cho anh
nhưng không ngờ sau khi, Q lấy sim ra thì số điện thoại của anh đã nằm trong
máy em. Lúc đầu, em vẫn có ý nghĩ là giúp Q quen được với anh nên em nói chuyện
vẫn rất bình thường. Nhưng anh lại mún gặp mặt em và em ước gì mình đã từ chối
thật quyết liệt để không phải đi gặp anh. Vì sau lần đó em đã bít em đã thích anh
rồi. Em vẫn suy nghĩ không bít có nên nói anh nghe hok và còn Q nữa chứ. Ấy
chết chuyện của mình dài dòng lắm nên bạn nào mún nghe tiếp cũng như để an ủi
mình thì vào nick bimatcuahanhphuc1402. Mình mong rằng sẽ có bạn nào đó có thể
tâm sự và cho mình lời khuyên tốt nhất.
Mong sẽ có hồi âm sớm :D