Đêm nay anh không sao chợp mắt được, vì nhớ
đến kỷ niệm đã qua cách đây 2 năm... mà bây giờ trong lòng anh không
sao quên được...
Bây giờ trong lòng anh như giá lạnh và rất cô đơn, ước gì bây giờ anh được ngồi bên em, được nhìn em nói chuyện được thấy em cười và được ôm em trong lòng cùng em tâm sự để anh không phải cô đơn và nuối tiếc một cuộc tình... Nhưng đó chỉ là giấc mơ, một giấc mơ không thể nào có thật, anh phải làm sao quên được em, để không còn phải lưu luyến cuộc tình mà anh đã trao tất cả tình cảm của anh dành cho em. Anh biết rằng mãi mãi anh sẽ không quên được nụ cười của em và ko thể nào quên được tình cảm, dù biết em đang vui bên người. Phải chi anh được nhìn thấy em dù chỉ 1 phút, 1 giây , được thấy em vui vẽ là anh cũng vui vẽ.
Chúc em bên người ấy được nhiều hạnh phúc. (hãy xem như 1 giấc mơ)
Ngô Thái Duy Khoa