Em tự hỏi rằng "tại sao chúng ta lại có kết
cục của ngày hôm nay?" Em yêu anh bằng những đêm khó ngủ, bằng nỗi đau
và những trăn trở tháng ngày. Em yêu anh, yêu nhiều lắm đấy! yêu anh để
giờ đây trong lòng em mang nặng nỗi hận thù...
Đã xa rồi những yêu thương và trong em giờ đây chỉ còn lại sự thù hận. Cuộc đời với những mỏng manh và yếu đuối.
Thời gian trôi qua sao nỗi đau vẫn còn hiện hữu. Em đã cố gắng rất nhiều để quên anh, nhưng thực sự em không làm được. Anh và những đứa con-nó thực sự ám ảnh em. Em lang thang trên đường phố vắng, mùi hoa sữa vẫn thơm ngào ngạt nhưng đã không còn anh bên em tay trong tay như mùa hoa sữa năm nào!
Ly coffee ấm nóng, từng giọt, từng giọt đắng ngắt trong cuống họng, hình như con phố này đã thân thuộc với em và anh lắm rồi. Có nhiều lúc, như lúc này đây sao em lại ân hận về cuộc đời mình thế, nhìn những đứa trẻ tung tăng bên cha mẹ nước mắt em lại lăn dài trên gò má, em ngước mắt nhìn lên bầu trời, trốn tránh cái vẻ lạ lẫm của người đi đường, nước mắt lại thấm dần vào trái tim em lạnh buốt!!!
Anh đã hứa với em rằng anh sẽ mãi bên em, sẽ nắm tay em đi nốt quãng đời còn lại, em đã tin, đã cố gắng rất nhiều và cũng đã hy sinh rất nhiều, anh đã từng nói anh sẽ cố gắng sống tốt, sống cho xứng đáng với những tình cảm mà em dành cho anh,nhưng giờ đây anh đã bội ước. Em đã thực sự căm phẫn và suy sụp.
Khi nằm bên nhau cũng như khi anh dẫn em vào bệnh viện em đã nói với anh một câu "nếu anh bội ước em sẽ không để anh sống, em và anh sẽ cùng phải chết" anh đã gật đầu thề nguyền. Ngày hôm nay những câu nói đó vẫn còn văng vẳng bên tai... Em là một cô gái thông minh phải không anh? em biết giờ đây anh đã bắt đầu thấy khiếp sợ em, sợ cái câu "cái gì em muốn em sẽ làm bằng được" nhìn cái vẻ thảng thốt khi anh nhìn thấy em trong tiểu đoàn mà em thấy đáng thương cho anh quá. Nhưng em thật sự xin lỗi, em không thể để anh cao ngạo bước trong cuộc đời này, không thể để anh sống hạnh phúc mà cái hạnh phúc đó được xây bằng máu thịt của con anh và nước mắt của em.
Một ngày không xa em sẽ trở lại Bắc Giang, có thể ngày đó là ngày định mệnh của hai đứa mình. Năm nay em 26 tuổi, 26 tuổi em sẽ kết án anh. Sang năm 27 tuổi tòa sẽ kết án em_em sẽ xin được tử hình. Chết cũng chỉ là đeo vào mắt mình dải băng đen nghịt, cũng chỉ là 7 viên đạn cắm vào da thịt em...
Anh sẽ đi sau, nếu cảm thương cho quãng thời gian mình làm chồng làm vợ, hãy thắp cho em nén nhang anh nhé! em sẽ đợi anh nơi địa ngục tối tăm_nơi đó chúng mình sẽ cùng nhau xám hối tội ác...
Em yêu anh!mãi yêu anh đến hơi thở cuối cùng.
Hà Thu gửi tới 14101983 Đinh Trọng Thịnh Liên Hiệp, Phúc Thọ, Hà Nội
webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su