nhoanh_2605-
Ngày tham gia: (02:35 | 06/12/2009)

Bình chọn: 1

Bức tranh hạnh phúc !!!

(gửi lúc 12:47 03/02/2010)

Có một thứ cảm giác mà tất cả mọi người trên đời này đều muốn có được, và đôi khi họ sống chỉ vì nó. Có những người chỉ vì muốn có được nó mà có thể đánh đổi tất cả. Vì nó làm cho con người vui vẻ, yêu đời ,và sống tốt hơn.

Tôi đã từng hỏi rất nhiều người , khi nào mình có được cảm giác đó? Và mình phải làm gì để có được nó? Hạnh phúc, niềm vui thì cảm giác nào sẽ có trước? Khi con người tìm được niềm vui thật sự thì gọi đó là hạnh phúc, hay khi con người tìm được hạnh phúc họ mới vui? Câu hỏi này tuy đơn giản, nhưng tôi chưa bao giờ nhận được câu trả lời thỏa đáng cho mình.

Khi còn nhỏ, tôi mơ ước có được cảm giác này từ gia đình, hay nói đúng hơn là từ cha mẹ của tôi. Vì ngay khi còn rất nhỏ, tôi đã phải sống xa cha mẹ, tuy tình thương cha mẹ dành hết cho tôi nhưng nó chỉ được tính bằng ngày mà thôi, vì một năm tôi chỉ có thể gặp cha mẹ được 2- 3 lần. Tôi biết đó chỉ là hoàn cảnh, nên tôi chưa bao giờ cho cha mẹ biết là tôi buồn, tôi sợ cha mẹ sẽ buồn, sẽ khóc khi thấy tôi như vậy. Khi nhìn thấy bạn bè được gặp cha mẹ mỗi ngày, được nũng nịu bên cha mẹ, tôi lại tủi thân. Tôi ước gì mình cũng được như họ.

Sau khi tốt nghiệp lớp 12, tôi bắt đầu cuộc sống mới, tôi được sống chung với cha mẹ, tôi bắt đầu cảm nhận được cảm giác hạnh phúc của gia đình là như thế nào, tôi vui vẻ và nói chuyện suốt cả ngày, tôi như một chú chim non cứ ríu rít bên cha mẹ, tuy đã lớn nhưng tôi vẫn thích ngồi gần và ôm chân của mẹ, vì lúc đó tôi cảm thấy rất ấm áp và như được sự che chở của mẹ vậy. Đến bây giờ tôi vẫn còn thói quen đó, tôi ước gì thời gian này, cuộc sống này vẫn như thế, vẫn tồn tại mãi mãi ở bên tôi.

Tôi luôn nghĩ bấy nhiêu thôi cũng đủ với tôi rồi, nhưng khi tôi gặp anh… tôi bắt đầu cần thêm một thứ cảm giác hạnh phúc khác. Tôi và anh có rất nhiều điểm giống nhau, chúng tôi cũng từng là những đứa trẻ sống xa gia đình, nên rất đồng cảm với nhau. Tôi và anh đã mơ ước một cuộc sống về tương lai chỉ có hai đứa. Chúng tôi sẽ cùng nhau xây dựng hạnh phúc cho riêng chúng tôi. Vì chúng tôi cùng làm trong ngành du lịch, nên có rất nhiều điều để chúng tôi tính. Anh thì có công việc ổn định, là quản lý bộ phận buồng phòng, tôi sẽ là cô thư ký riêng của anh, chúng tôi sẽ cùng nhau đến công ty, cùng nhau về nhà, cùng nhau làm việc, khi nào có con thì tôi sẽ ở nhà làm một người vợ đúng nghĩa. Mỗi sáng tôi sẽ dậy thật sớm, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, chuẩn bị cho anh đi làm, tôi sẽ ở nhà với con đợi chiều anh về rồi cùng nhau xem tivi, ngồi nghe anh kể việc ở công ty để chia sẻ với anh, cùng anh đi cho đến hết cuộc đời này.

Chúng tôi đã cùng nhau vẽ nên bức tranh thật tuyệt đẹp… nhưng… tranh cũng chỉ là tranh… nó sẽ không bao giờ là ….sự thật. Đây là bức tranh mà tôi đã vẽ bằng cả con tim, bằng cả niềm tin của mình, nó đã khắc sâu vào tận trong tim của tôi, tôi rất muốn xóa nó đi nhưng càng cố xóa thì càng in đậm hơn.

Thử hỏi trên đời này có bao nhiêu gia đình có cuộc sống hạnh phúc thật sự? Thử hỏi sao con người ta phải tìm kiếm cho mình một hạnh phúc mà mình không bao giờ có được?

Hạnh phúc …hạnh phúc…một thứ cảm giác mà tôi đã tìm kiếm, và cũng chính vì tìm kiếm nên tôi đã xây dựng cho mình một bức tranh quá hoàn hảo, mà không nghĩ đến những điều xấu sẽ xảy ra. Tôi có nên giữ bức tranh đó cho riêng mình hay không khi người ta đã vứt bỏ nó mà không suy nghĩ. Bây giờ tôi không còn đủ tự tin để xây dựng tiếp cho mình một bức tranh khác, hay nói đúng hơn tôi không còn đủ can đảm để yêu, tôi rất sợ mình sẽ tiếp tục sống trong mộng tưởng để rồi lại thất vọng !!!
hienmai ( gửi lúc 04/02/2010 04:14:20)
Trong cuộc sống không có gì hoàn hảo tuyệt đối kể cả hạnh phúc. Tôi nghĩ rằng có thể măt mắn chưa mìm cười với bạn về tình cảm này nhưng khi một cánh cửa này khép lại sẽ có mộtc cánh cửa káhc mở ra. Tôi hy vọng bạn sẽ sớm tìm được một nửa của riêng mình
songhuong ( gửi lúc 06/02/2010 12:41:51)
Tui cũng mơ có được "bức tranh hạnh phúc" của bạn tưởng tượng ra. Được như thế thì còn chi bằng nữa.
Nhưng muốn được như thế, theo tôi chúng ta không ngừng phải phấn đấu, và thất bại thì cũng coi như đó là một sự trải nghiệm thực tế.
Chủ tịch tập đoàn Huyndai từng có hồi ký rất nổi tiếng và là quyển sách gối đầu của mọi thời đại là: Tất cả chỉ là thử thách, không bao giờ là thất bại!
Chúc bạn thành công!
nhoanh_2605 ( gửi lúc 07/02/2010 07:41:05)
Đây là bức tranh mà mình đã đặt hết niềm tin và tình yêu để xây dựng. Vì vậy mình đã mất hết tất cả, mình không còn lòng tin vào tương lai, không còn tin tưởng vào tình yêu, mình biết như vậy là không đúng, mình biết phải đứng vững sau một thất bại, nhưng có ai chỉ cho mình cách để đứng lên hay không ? Chuyện gì mình cũng có thể tìm cách giải quyết, nhưng có ai dám nói rằng tình yêu cũng như vậy . Khi đã trao tình cảm thật lòng đến một người, đặt hết niềm tin vào một người, nhưng chỉ nhận lại niềm đau thì thử hỏi phải làm gì trong hoàn cảnh đó, phải mất bao nhiêu thời gian để lấy lại lòng tin ??? Có ai chỉ cho mình không ???
lquyen185 ( gửi lúc 08/02/2010 04:16:20)
mình cũng có một bức tranh về hạnh phúc, nhưng thật không may mắn cho mình khi người ra đi đã xé nát bức tranh mà mình luôn nâng niu, trân trọng ấy, lúc ấy mình đã cố gắng chắp va những mảnh vụn vỡ của bức tranh ấy lại dù mình biết nó không còn được nguyên vẹn như lúc đầu nữa, nhìn vào bức tranh bị lỗi ấy mình vẫn nhìn ra đc bức tranh nguyên vẹn ngày xưa, nhưng lúc ấy trong mình có thứ cảm giác gì đó khiến tim mình đau nhói, thật sự nó rất đau, đau đến nỗi mình không thể chịu đựng thêm đc nữa, nên mình quyết định cất giữ bức tranh không nguyên vẹn ấy vào tận sâu đáy tim để mình không phải chịu đựng những cơn đau giày vò mình mãi thế, và mình cũng sẽ không mất đi bức tranh không còn nguyên vẹn ấy. Để làm đc điều này thật khó khăn bạn à, nhưng mình vẫn đang cố gắng vượt qua, mình cũng mong bạn hãy kiên cường lên để xây dựng cho mình một bức tranh khác đẹp hơn, mình tin bạn sẽ làm đc.
nhoanh_2605 ( gửi lúc 10/02/2010 01:38:18)
Tất nhiên sẽ có một bức tranh khác mà chính tay mình sẽ vẽ, nhưng bức tranh thứ hai này có còn đủ niềm tin và hy vọng như bức tranh đầu hay không ? Hay nó chỉ được vẽ trong lo lắng, trong nghi ngờ, trong một sự bồn chồn, vì đây có phải là bức tranh cuối cùng hay rồi nó cũng bị bỏ rơi như lần trước. Khi đã mất niềm tin thì khó có thể tìm lại được, hy vọng đã tất thì làm sao nung nấu trở lại ! Trên đời này có tình yêu thật sự như người ta thường nói không ???
tuyen ( gửi lúc 18/02/2010 01:19:54)
Hj^^ bạn có rất nhìu nét giống mình ấy chứ ? Mình cũng sống xa ba mẹ ,ở lại dưới quê với Di`để đi học. Nhưng chiện tình cảm của mình thì cũng giống bạn đấy , mình quen đc 1 ng chỉ qua đt thuj mình trong Nam anh ấy ngoài Bắc , sđt của cả 2 chỉ khác nhau kon số cuối. Mọi chuyện tưởng chừng có thế thuj nhưng k đâu , chúng tôi đã có rất nhiều kỉ niệm dzuj , pun`, có nụ cời cùng nước mắt nữa ấy chứ ! Chia sẻ nhau tất cả k nhanạ đc tin nhắn " G9 nhe ^^ " hay 1 cú đt nào cả 2 đều cảm thấy trống vắng , thiếu thiếu 1 thứ gì đó! Chuyện tình của mình tức cười lắm dúng khong? mình và anh đã vẽ cho nhau nhiều mảnh ghép của cuộc sống lắm bạn ah`! nhưng trong mình vẫn mãi hiện diện 1 nõi lo về kết quả của cả 2 sẽ như thế nào ? mjình lo quá
tuyen ( gửi lúc 18/02/2010 01:24:17)
Dù pjk khoảng cách là điều làm chúng tôi khó có thể ......... nhưng chỉ cần ta cảm nhận được hạnh phúc khi nhận đc 1 cú đt hay 1 dòng tin nhắn , cảm nhận đc hơi ấm là đủ oy" ! Còn bức tranh mà ta đã vẽ ra nó tôi pjk mình đã vượt xa quá nhưng tôi cũng vẫn sẽ tiếp tục cuộc hành trình đó !
nhoanh_2605 ( gửi lúc 22/02/2010 03:38:07)
Tuyen nói đúng chỉ cần một tin nhắn thôi cũng đủ làm cho mình hạnh phúc, dù khoảng cách có xa thế nào thì vẫn thấy ấm áp như có anh kề bên. Nhưng từ khi chia tay mình không bao giờ nhận được tin nhắn của anh dù chỉ là vô tình. Có thể anh đã xóa tất cả những gì có liên quan đến mình. Anh được xem là một người lạnh lùng mà !
tantanmen ( gửi lúc 22/02/2010 06:54:22)
bạn ơi xin đừng buồn... 1 bức tranh có quá nhiều đau khổ hơn là niềm vui thì xin hãy quên nó đi.Tuy không biết được suy nghĩ hiện giờ của bạn như thế nào nhưng mình luôn tin thời gian sẽ vùi lấp tất cả.Dù là rất đau khổ nhưng cũng không có nghĩa là dừng lại tại đó....!yêu 1 người thật dễ nhưng để quên 1 người thật khó có thể làm được!Hy vọng bạn sẽ tìm lại được con đường đi riêng cho mình.Tại đó sẽ chỉ có hạnh phúc và 1 bức tranh tình yêu tuyệt vời!Chúc bạn thành công và hãy luôn nhớ là bên bạn còn có những người luôn lắng nghe và chia sẽ mỗi khj bạn buồn.CỐ LÊN NHÉ
tuyen ( gửi lúc 25/02/2010 07:30:50)
nhoanh_2605 ah`! pạn sao rùi ? Mà này hãy nhớ rằng " khi 1 cánh cửa đã khép lại thì 1 cánh cửa khác lại mở ra" điều bạn cần làm luk này là thuj ko chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng. Khi ta đã quay lưng bước đi thì đừng cố quay lại nhìn nó thêm lần nữa như thế bạn sẽ k bao h, và mãi mãi vứt bỏ đc đâu !
tuyen ( gửi lúc 25/02/2010 07:57:13)
K 1 ai xứng đáng với nước mắt của pạn níu có thì ng ấy sẽ k bao h khiến pạn paj~ khóc , paj~ khổ như dzậy đâu pạn ah ! Hj vọng pạn sẽ bắt đầu 1 cuộc sống mới với thật nhìu hạnh phúc đang chờ bạn phía trc đấy !!!! ^_^
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

beyeu_88  (11:25 | 12/12/2009)
Hối tiếc muộn màng   - 38 comments
nOikHoNgUojcOdOn  (11:09 | 21/12/2009)
bactu60  (12:32 | 18/01/2010)
lquyen185  (12:38 | 03/02/2010)
vuondao09  (03:03 | 26/01/2010)
nhoanh_2605  (12:47 | 03/02/2010)
miu208  (06:32 | 24/02/2010)
Đại Gia và Anh   - 5 comments
lquyen185  (06:41 | 24/02/2010)
boog  (01:05 | 21/02/2010)
kimchi  (10:33 | 09/03/2010)
co sao dau ban bt thui\   - 12comments
neih_hnim  (09:41 | 09/03/2010)
Trong bài: Buồn !!
neih_hnim  (09:40 | 09/03/2010)
hoahong39  (09:11 | 09/03/2010)
cảm ơn bạn   - 2comments
chjp  (07:39 | 09/03/2010)
nangmua_8x  (07:15 | 09/03/2010)
khanhdl2  (06:44 | 09/03/2010)
vuondao09  (03:16 | 09/03/2010)
Baomuahe  (11:13 | 09/03/2010)
Trong bài: Xin lỗi!
nahk  (10:41 | 09/03/2010)
chjp
66 Comments
hienmai
61 Comments
ledolad
60 Comments
songhuong
58 Comments
hongsonnt
55 Comments
lquyen185
41 Comments
bupbe
36 Comments
nhoanh_2...
33 Comments
gorkiit
31 Comments
beyeu_88
31 Comments
thudung
28 Comments
conmot
19 Comments