Anh tôn trọng sự lựa chọn của em và cũng vì bản thân mình
bởi anh không muốn níu kéo một người đã không còn yêu anh. Cảm ơn em vì tất cả những
gì em đã mang đến cho anh, cảm ơn em đã cho anh hiểu được thế nào là giấc mộng tình
yêu, vị mặn của nước mắt, vị chua của lời nói và vị chát của nụ hôn.
Em yêu!
Hãy cho anh được gọi em như thế cho dù giờ đây chúng mình không còn thuộc về
nhau. Em à, thời gian trôi qua thật nhanh phải không? Cũng đã vài tháng chúng
mình chia tay nhau, khoảng thời gian không dài, nhưng cũng không ngắn để anh có
thể dễ dàng chấp nhận và đối mặt với nó. Biết nói sao để em có thể hiểu được những
ngày tháng không có em mà anh đã phải trải qua. Nó thật khó khăn, dường như anh
đã mất hết niềm tin vào cuộc sống. Cả ngày anh vẫn nói với mọi người,
nhưng không ai có thể hiểu được những thổn thức trong lòng, những nỗi buồn mà
anh đang phải đối mặt. Chỉ khi về đêm còn lại riêng mình với bóng tối, anh lại
gục đầu vào gối để khóc cho em, khóc cho tình yêu mà anh từng có và hơn hết là
anh khóc cho chính mình.
Cũng như bao người khác, anh cũng đã được sống
trong những giây phút hạnh phúc nhất của tình yêu. Những khoảnh khắc ấy đã tiếp
cho anh thêm sức mạnh để anh có thể vượt qua mọi khó khăn của cuộc sống. Anh
từng hạnh phúc, rất hạnh phúc em ạ! Bởi anh có thể chạy đến bên em bất cứ lúc
nào khi em cần một bờ vai để dựa, một điểm tựa tinh thần nơi anh. Nhưng giờ đây
những điều đó không còn thuộc về anh nữa. Anh đã mất định hướng không biết tìm
về nơi đâu những khi chán nản và mệt mỏi mà cuộc sống hàng ngày mang đến cho
anh, anh không còn được gặp em, không còn được liên lạc với em nữa. Anh không
thể quên được em bởi thời gian qua chúng ta đã có quá nhiều kỷ niệm, vui có,
buồn có và cả giận hờn cũng có. Anh biết em sẽ sống thật tốt, thật mạnh mẽ như
mong muốn, hy vọng những vấp ngã trong tình yêu lần này sẽ giúp em hơn.
Hôm
nay, ngồi đây viết lên những dòng tâm sự gửi tới em mà lòng anh đau nhói. Em à,
mỗi lần có dịp đi qua những nơi mà em và anh từng đến, đã ngồi tâm sự với nhau
mà tim anh như có lưỡi dao đang cắt sâu theo dòng kỷ niệm, những ngày tháng
hạnh phúc trước đây lại ùa về làm anh nhớ em, nhớ rất nhiều. Thời gian anh yêu
em, anh đã làm và hy sinh cho em rất nhiều. Tình yêu anh dành cho em dựa trên
sự tôn trọng, sự tự nguyện, tôn thờ một tình yêu chân chính vì những điều đó,
vì những giữ gìn, cảm thông anh dành cho em và hơn tất cả đó là một tình yêu
thực sự. Vậy mà em có thể nói chia tay anh chỉ vì một người khác, để đến khi
anh nhận ra thì đã quá muộn. Những câu nói của em trước khi chia tay luôn
làm anh đau nhói mỗi khi nghĩ lại “người đó yêu em nhiều và luôn quan tâm
đến em". Anh biết, dù anh có muôn ngàn lần tha thứ và hiểu cho em
thì em vẫn ra đi để tìm lại những phút giây đau đớn cho anh.
Viết ra
những dòng tâm sự này anh không dám mong em sẽ quay lại vì em không còn yêu anh
như ngày xưa và anh biết “bát nước đã hất đi thì khó mà đầy trở lại” được,
nhưng anh mong em hiểu anh đã yêu em bằng một tình yêu thật lòng như thế nào?
Anh đã yêu trọn con tim mình. Tình yêu đó gắn liền với bao ước mơ, hoài bão,
bao kỷ niệm mà chúng ta đã có. Chính vì thế mà anh không thể quên được em! Nhưng
còn em đã quên, đã quên tất cả phải không? Nước mắt anh cứ tuôn trào không sao
ngăn nổi mỗi khi nghĩ như vậy. Từng câu em nói như hàng ngàn mũi kim đâm vào
tim anh. Em bắt anh phải quên đi những gì đã thuộc về chúng ta, nhưng anh sao
có thể làm được khi trái tim anh vẫn luôn hướng về em, vẫn yêu em rất nhiều.
Em
thật tàn nhẫn, thật ích kỷ khi chỉ nghĩ đến em mà không cho anh thêm một cơ hội
nào, một lời giải thích nào. Em quên thật nhanh nhưng làm sao anh làm được điều
đó, anh cũng muốn quên, nhưng anh không thể làm được. Anh không thể bắt trái
tim mình thôi nghĩ về em không thể thôi khóc mỗi đêm khi nghĩ mình không còn em
bên cạnh. Lúc này những kỷ niệm ngày nào lại tràn về, anh thổn thức một mình
liệu em có biết không? Không, em không biết vì em đã quên anh thật rồi. Anh
lặng lẽ một mình từ khi em đã thả tay anh khi đến ngã ba và em đã chọn con
đường hạnh phúc cho mình mà không có anh. Anh tôn trọng sự lựa chọn của em và
cũng vì bản thân mình bởi anh không muốn níu kéo một người đã không còn yêu
anh. Cảm ơn vì tất cả những gì em đã mang đến cho anh, cảm ơn đã cho anh
hiểu được thế nào là giấc mộng tình yêu, vị mặn của nước mắt, vị chua của lời
nói và vị chát của nụ hôn.
Em đã nói là yêu duy nhất một mình anh, sẽ mãi mãi
bên anh và luôn cần có anh... Nhưng đó chỉ là khi yêu anh mà thôi. Khi không
còn yêu nữa thì những cái đó chỉ là quá khứ. Anh không biết phải làm gì để níu
giữ em, nhưng có lẽ là không nên níu giữ một cái gì không còn là của mình phải
không em? Hôm nay xem lại những bức hình của em làm anh nhớ em nhiều lắm.
Bây
giờ anh muốn biết về cuộc sống của em, tình yêu của em, nhưng em không trả lời
bất cứ một câu hỏi nào của anh. Điều này làm anh rất buồn. Dù anh cứ nghĩ mình
không mong đợi điều gì từ phía em, nhưng thật lòng anh rất muốn biết. Với
anh em từng là một phần của cuộc sống, khi mất em rồi cuộc sống của anh
luôn có một chỗ hổng, nhưng anh sẽ mãi luôn yêu, luôn tôn trọng và chẳng
bao giờ có thể ghét em được. Đến giờ anh vẫn không thể hiểu nổi được tại sao em
thay đổi đến vậy? Tại sao em đối xử với anh như vậy? Tại sao em cứ mãi im lặng
không nói với anh một lời nào hết? Em có biết là anh nhớ em đến thế nào không?
Tại sao em không cho anh một cơ hội?.
Em à, anh vẫn chưa tin là mình đã mất em.
Anh đã khóc, khóc rất nhiều, khóc vì anh đã quá yêu em, khóc cho cuộc tình ngắn
ngủi của chúng ta. Cảm giác khi không có em bên cạnh thật là kinh khủng. Anh đã
quá hụt hẫng, anh phải làm gì đây khi trái tim mình bị xé nát, anh đã mất hết
niềm tin vào cuộc sống, mất hết tự tin vào bản thân. anh đã tỏ ra mạnh mẽ, mạnh
mẽ hơn để sống và để nghĩ về em.
Từ khi xa nhau anh dường như mất hẳn khái niệm
yêu và không chấp nhận yêu thương một người nào khác là bởi những ngày tháng
bên em đã ăn sâu vào tâm trí, vào con tim anh. Khung cảnh, con đường, những lời
nói yêu thương cùng những nụ hôn ngọt ngào... Anh nhớ nhiều lắm! Trước đây là
tâm trạng của một người đang yêu và hạnh phúc thực sự. Còn giờ đây là sự
hối tiếc, sự tiếc nuối khôn nguôi, xót xa về những phút giây mình từng bên
nhau... . Dù xa và mãi mãi xa nhau, nhưng yêu thương, kỷ niệm và những nụ hôn
ngọt ngào... anh sẽ luôn nhớ. Dù cảm ơn nghìn lần nhưng anh nghĩ vẫn là chưa
đủ, em đã mang đến cho anh một thế giới diệu kỳ, đã cho anh có được cảm giác
yêu và được yêu. Điều mà chưa ai làm được và cũng chẳng còn thế giới nào đẹp
hơn thế với anh trong những ngày tháng sau này.
Từ giờ em sẽ đi trên con đường
của em, không còn là con đường chúng mình từng đi chung, cũng không còn những
phút giây hạnh phúc nữa. Không còn gì cả. Nhưng chừng ấy thôi cũng đủ để anh
không hối tiếc về những gì đã qua. Có chăng anh tiếc vì mình không cùng nhau đi
hết con đường mà ta đã chọn, tiếc là đã để em xa anh, tiếc là anh không giữ được
em... Đã bao lần anh tự hỏi sao yêu em nhiều đến thế? Mỗi buổi sáng thức dậy
hình bóng xuất hiện đầu tiên trong đầu là em, dù đó là chuyện buồn hay vui,
nhưng em vẫn là người đầu tiên xuất hiện. Đã bao lần anh tự nhủ quên, nhưng
chưa bao giờ anh làm được điều đó. anh không ân hận vì đã yêu em nhưng anh
trách mình tại sao không giữ nổi trái tim em. Rồi một ngày nào đó anh sẽ phải
chấp nhận thực tế, một thực tế đau đớn là không còn em bên cạnh. Tình yêu mà
anh có được từ trái tim anh cũng thật bất ngờ và mãnh liệt. Anh không thể tin
nổi mình lại có được những phút giây hạnh phúc đến vậy. Dù anh biết rằng đánh
đổi với nó là những tháng ngày, những giọt nước mắt mà bao đêm anh đã khóc... em
biết không, giờ đây mỗi giây phút nhìn lại, mỗi giây phút nhớ về em,anh lại
thấy trong anh hiện lên tất cả từ hình bóng và nụ cười mà em đã dành cho anh.
Em à, anh vẫn yêu em như ngày nào, vẫn có em trong những giấc mơ khi anh bước
vào giấc ngủ. Chỉ một điều giờ đây anh mãi không thể có được nữa đó là nụ hôn
nồng ấm của em, những ngày tháng hạnh phúc được sánh bước cùng em Khi đã
xa thật rồi, khi anh đã không còn là người duy nhất trong trái tim
em, anh đã chết lặng, chắc em không thể hiểu được điều đó. Vì em đang
sống trong tự do, vui vẻ nên giờ anh có nói gì đi nữa thì cũng chỉ là thừa, anh
biết thế là yếu đuối, là không bản lĩnh nhưng lúc này tình cảm đã thắng lý trí
mất rồi, anh thấy mình bất lực quá. Xa em anh mới thấy mất đi một cái gì đó lớn
hơn cả cuộc sống của anh. Dù vậy anh vẫn nhớ và cảm ơn em nhiều lắm.
Giờ
đây anh vẫn là anh, vẫn một trái tim nồng ấm và một tình yêu mãi dành cho em,
nhưng chỉ là tình yêu ấp ủ trong lòng anh mà thôi, chỉ là kỷ niệm mà anh mãi
trân trọng. Có lẽ duyên trời đã đưa anh đến bên em bất ngờ và yêu em rất nhiều,
nhưng lại đưa em ra khỏi vòng tay, cuộc đời anh một cách nhanh chóng. Anh sẽ
không nhắc đến quá khứ tình yêu của chúng ta nữa vì anh biết có kể hết đêm nay,
có viết hàng triệu trang giấy cũng không thể hết được. Và có thể nhắc lại lúc
này cũng vô nghĩa vì giờ tất cả đã trở thành kỷ niệm, dù rằng những kỷ niệm đó
vẫn nhức nhối trong tim anh, vẫn hiện về những lúc anh vui hay buồn, những lúc
anh chỉ có một mình. Tất cả lại chỉ mới như ngày hôm qua, như một giấc mơ ngọt
ngào. Mỗi ngày vẫn cứ qua đi, bên anh không còn em nữa, cuộc sống của anh không
còn có em bên cạnh nữa, nhưng anh vẫn luôn cảm thấy em rất gần, bởi vì trong
anh vẫn nuôi dưỡng tình yêu dành cho em.
Từ ngày em ra đi trái tim anh, tâm hồn
anh vẫn dành trọn riêng mình em. Hôm nay ngồi đây viết lên những dòng tâm sự
này anh nhớ em rất nhiều và cũng đã khóc rất nhiều, nhưng chắc đây là lần anh
khóc cuối cùng vì nhớ em, khóc vì chúng ta chia tay, khóc cho tình yêu của
chúng ta “khóc cho lần yêu cuối để nước mắt tan vào mưa nhớ... lối đi nào cho
anh anh đi tìm một cơn mưa, lối đi nào cho em em đi tìm hạnh phúc riêng. Bờ cát
vẫn chờ con sóng dẫu biết sóng bây giờ xa lắm. Ngồi gấp những vì sao ước chúc
em được hạnh phúc... từ đây anh chôn vào sâu trái tim bóng hình em”.
Giờ anh
chỉ có thể đứng ở xa nhìn em. Không có anh bên cạnh nữa, em hãy nghĩ cho bản
thân mình nhiều hơn em nhé! anh tin rồi em sẽ gặp được người tốt hơn anh nhiều.
Người ấy sẽ mang đến cho em những hạnh phúc mà anh không mang đến cho em được
và mong người ấy sẽ yêu em như anh từng yêu em... Cảm ơn em rất nhiều đã cho
anh được sống trong hạnh phúc của tình yêu, trong những niềm vui mà em đã mang đến
cho anh trong suốt thời gian qua. Anh sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc đẹp
ấy.
Cho anh được gọi em một lần cuối nhé! Em yêu! Em hãy nhớ rằng có một người
luôn dõi theo em và cầu chúc cho em được hạnh phúc!