nh0zx0mch0lv-
Ngày tham gia: (01:58 | 19/03/2009)

Bình chọn: 1

^.^ Học cách quên đi quá khứ !

(gửi lúc 01:22 20/03/2009)

"Sự sống nảy sinh từ trong cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những gian khổ hy sinh. Ở đời này không có con đường cùng mà chỉ có những ranh giới. Điều cốt yếu là phải có sức mạnh để vượt qua ranh giới ấy".

Có thể vì tôi là con một nên được bố mẹ chiều chuộng, tuy gia đình tôi không phải là giàu có nhưng cũng khá giả. Bố mẹ tôi có thể cho tôi tất cả những gì mà tôi muốn miễn sao nằm trong khả năng của họ chính vì thế tuổi thơ ấu của tôi chỉ biết đến ăn chơi và phá phách làm những gì mà tôi muốn. Mới đầu là theo bạn bè đàn đúm vào những trò chơi vô bổ rồi những cuộc chơi qua đêm theo bạn bè đi đây đó, một lần, hai lần rồi thành quen tôi đã không biết đến gia đình bố mẹ là gì khi đó 2 chữ “gia đình“ đối với tôi không có ý nhĩa gì cả vì nó quá xa vời đối với tôi. Thời gian thì vẫn cứ trôi tôi thì ngày càng lớn và trưởng thành hơn nhưng cái tính ham chơi và nghịch phá của tôi thì không hề thay đổi. Khi xưa tôi chỉ biết đến game đến những trò chơi vô bổ thì giờ đây tôi đã biết đến rượu chè đánh đập lẫn nhau và thậm chí là chộm cắp tiền của bố mẹ bỏ nhà đi bụi. Năm tôi học lớp 7 tôi đã lấy cắp một số tiền nếu so với bố mẹ tôi thì không đáng gì nhưng so với một thằng nhóc như tôi thì quá lớn và tôi bỏ nhà đi, khi đó mọi người trong gia đình tôi nghĩ tôi sẽ gặp chuyện gì đó hoặc thậm chí họ nghĩ là tôi có thể chết nếu như không may có ai đó biết tôi đang giữ số tiền không nhỏ như vậy, cũng rất may là khi đó tôi không gặp bất cứ chuyện gì sau những ngày tháng cầm số tiền đi ăn chơi tôi cũng lại quay trở về nhà… Mẹ tôi, người luôn yêu thương tôi nhất, tôi thấy mẹ gầy đi rất nhiều không biết có phải vì lo lắng cho tôi hay không nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều đến điều đó lắm. Khi đó mẹ nói với tôi “nếu con thích đi chơi ở đâu thì xin mẹ, mẹ sẽ cho đi chứ đừng làm như thế nữa con có nghĩ đến bố mẹ không hả?“… Giờ nghĩ lại tôi thấy mình thật nhẫn tâm đẻ mẹ phải lo lắng như thế, ngày đó thậm chí tôi không thèm để ý những lời khuyên răn của bố mẹ tôi… !

..Cuộc sống của tôi vẫn cứ tiếp tục diễn ra như vậy vẫn là những ngày tháng chơi bời và nghịch phá. Nhưng rồi cái gì cũng phải có cái giá của nó năm tôi học lớp 10 tôi đã phải nghỉ học và tiếp tục bỏ nhà đi, tôi không biết khi đó nghỉ học là sự may mắn hay là sự khờ dại của tôi nữa bởi nếu tiếp tục đi học thì liệu tôi có thể cưỡng lại những cám dỗ từ bạn bè trước những tệ nạn lúc bấy giờ hay không.

Cũng có thể tôi đã phải trả giá cho những việc mà tôi đã làm trước đây. Ngày đó bỏ nhà đi không như những lần trước mang trong lòng những niềm vui đua đòi ăn chơi của bạn bè mà phải mang nỗi oan ức và sự hận thù…? Tôi không hận ai khác mà hận chính bố mẹ người đã luôn chiều chuộng tôi. Có lẽ cuộc đời tôi phải mang nỗi oan ức mà sẽ không bao giờ được giải vì tôi không biết nói ra thế nào và tâm sự với ai bời sẽ không một ai tin tôi lúc bấy giờ… ! suốt những thời gian lang thang đó tôi phải tự kiếm sống nuôi bản thân mình, tôi phải làm những công việc nặng nhọc quá sức của tôi vì từ xưa tôi không bao giờ phải làm việc gì nặng nhọc như vậy, nhiều đêm nằm ngủ tôi đã khóc thậm chì cả khi đang làm tôi cũng khóc. Tôi khóc vì tôi nghĩ đến số phận của tôi, tôi khóc vì nghĩ đến nỗi oan ức của tôi nước mắt pha chộn với mồ hôi tôi lại càng thấy cuộc đời cay đắng tôi lại càng hận bố mẹ tôi và tôi nghĩ sẽ phải phá cho tan nát cái gia đình đó thì tôi mới hài lòng. Thời gian đó tôi đã không thèm gọi điện hỏi thăm bố mẹ tôi lấy một câu, cả một năm trời cuộc sống của tôi vẫn diễn ra như vậy vẫn là những ngày tháng phải làm việc vất vả, vẫn là những giọt nước mắt chộn với giọt mồ hôi và hàng đêm phải chịu đựng nỗi đau và mệt mỏi từ những việc lao động quá sức của mình…. Tôi không dám nghĩ đến tương lai của tôi vì tôi biết cuộc sống và tương lai của tôi toàn là những màu u tối……….!

Nhưng cũng phải cảm ơn số phận và những ngày tháng làm việc vất vả đó đã cho tôi thấy được thế nào là cuộc đời, thế nào là đồng tiền mồ hôi nước mắt và quan trọng nhất đời đã cho tôi thấy được thế nào là cách sống của một con người. Lúc này nỗi hận bố mẹ tôi cũng đã nguôi đi vì tôi biết nghĩ đứng đắn hơn khi xưa. Tôi muốn làm lại cuộc đời và muốn quên đi tất cả những gì tôi đã gây ra cho bố mẹ tôi trước đây… Nhưng mọi việc không như tôi nghĩ, khi tôi muốn quay lại làm người tốt, muốn xóa đi cái hình ảnh đen tối trước đây của tôi thì không hề dễ dàng chút nào. Giờ đây mọi người nhìn tôi với con mắt khinh bỉ tôi có thể hiểu vì sao trong mắt mọi người giờ đây tôi là thằng ******* thằng phá gia chi tử. Tôi phải làm gì để mọi người không đối xử với tôi như vậy không khinh thường tôi nữa. Và từ đó tôi đã biết ấp ủ một ước mơ, tôi tự nhủ chỉ có con đường kinh doanh mới có thể làm cho cuộc sống của tôi khá nên và mọi người sẽ phải nhìn lại tôi. Từ đây cuộc đời tôi đã bước sang một trang mới, tôi đã thành một người hoàn toàn khác…

Và tôi phải biết học cách quên đi quá khứ của mình !

(Đây là quá khứ trước đây của tôi. Tôi mong các bạn cho tôi một lời khuyên nhủ gì đó để tôi có nghị lực làm lại cuộc đời của tôi. Thanks rất  nhiều) nh0zx0mch0lv Yahoo:anhquyenmobile

webtamsu.com, Chia sẻ, tâm sự, chia se, tam su
yugihuy ( gửi lúc 22/03/2009 11:32:35)
+3 điểm 
Quá khứ là sự trải nghiệm của cuộc đời..! Biết sai sửa sai, hãy đi lên từ thất bại, thành công sẽ đến với chúng ta!
teooooo123 ( gửi lúc 02/02/2010 11:03:54)
+2 điểm 
minh cung la mot nguoi giong ban nhung minh khong the nao wen di duoc wa khu do.moi nguoi cung da wen di roi nhung sao minh khong the wen no duoc.gio minh dang o xa gia dinh nhieu luc cung muon tro ve ben canh gia dinh nhung khong biet sao nua co mot cai gi do ngan can minh lai lam cho minh khong muon ve nua tuy rang trong tham tam rat muon ve.
Noname ( gửi lúc 06/06/2010 07:23:06)
+0 điểm 
qua that ban da sai. ban thay an han ve nhung gi truoc day ban da lam dieu do that dang quy, la con nguoi ko ạ la ko mac phai loi lam ban cung zay nhung ban con cao quy hon nhieu nguoi vi ban da nhan ra cai sai cua minh va sua chua hay dung zay quen di tat ca va lam lai tu dau ban a toi tin chac rang rui moi nguoi cung se ung ho ban. hay quay ve voi gia dinh va bat dau mot cuoc song moi bo me ban ko co toi gi voi ban dau neu co thi do cung chi la toi vi qua yeu thuong con ma thui
Noname ( gửi lúc 11/08/2010 01:08:53)
+0 điểm 
cuộc đời của bạn giống như tôi
có lẽ vẫn thường luôn ước mình quay lại ngày xưa để không làm gì để những người xung quanh mình phải buồn.
giờ sửa sai hok biết muộn hay hok
nhưng mình cũng phải cố gắng làm lại cuộc đời mình thôi
cả cuộc đời bố mẹ dành cho mình thì mình cũng phải dành phần đời con lại cho bố mẹ
để đến khi không phải ân hận
Noname ( gửi lúc 11/08/2010 01:09:08)
+1 điểm 
cuộc đời của bạn giống như tôi
có lẽ vẫn thường luôn ước mình quay lại ngày xưa để không làm gì để những người xung quanh mình phải buồn.
giờ sửa sai hok biết muộn hay hok
nhưng mình cũng phải cố gắng làm lại cuộc đời mình thôi
cả cuộc đời bố mẹ dành cho mình thì mình cũng phải dành phần đời con lại cho bố mẹ
để đến khi không phải ân hận
Noname ( gửi lúc 30/08/2010 08:38:01)
+0 điểm 
bạn ơi.tôi thấy bạn không bất hạnh đâu. việc bạn bỏ nhà ra đi tự mình nuôi bản thân mình và kiếm tiền tự tru cấp cho mình,đó là một sự may mắn đó,Robert Kyosaky đã từng nói là con nguời càng đối mặt với thực tế cuộc sống sớm thì càng tốt,cuộc sống mang bạn tới thực tế sớm . bạn không nên hận ai cả,cuộc sống có cái giá của nó. để nhận đựoc gì thì con ngưòi đều phải trao ra đã. vì thế ánh mắt của mọi ngưòi rồi sẽ khác đi nếu bạn chứng minh cho ngưòi ta thấy là bạn thật sự như thế nào. cuộc sống của bạn là của bạn,không do ngưòi ta quyết địh và cũng không liên quan nhiều tới ngưòi khác. rùi ngưòi ta sẽ đựoc biết bạn như thế nào? nghĩ xấu và khinh thường bạn thì chính người ta là ngưòi sống không thoải mái bạn ạ. vì vậy mình hy vọng bạn hãy cố lên, sống cho tốt và đền đáp công ơn của bố mẹ. bố mẹ sinh ra bạn là một sự thành công đó. khi nào bạn có con bạn sẽ hiểu.
con đương kinh doanh là con đường chông gai nhất ,bạn đã từng hiểu cuộc đời là thế nào như thế thì kinh doanh bạn sẽ không còn lạ lẫm gì nữa. mình cũng muốn ra cuộc sống nếm thử tất cả hương vị cuộc đời nhưng mình vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị. chưa thật sự tự tin lắm. nhưng mình cũng sẽ như bạn,tự mình làm tất cả. mình tin là bạn làm đựoc vì mình cũng sẽ như thế làm đựoc tất cả.hi
Noname ( gửi lúc 30/08/2010 09:53:10)
+1 điểm 
bạn ơi.tôi thấy bạn không bất hạnh đâu. việc bạn bỏ nhà ra đi tự mình nuôi bản thân mình và kiếm tiền tự tru cấp cho mình,đó là một sự may mắn đó,Robert Kyosaky đã từng nói là con nguời càng đối mặt với thực tế cuộc sống sớm thì càng tốt,cuộc sống mang bạn tới thực tế sớm . bạn không nên hận ai cả,cuộc sống có cái giá của nó. để nhận đựoc gì thì con ngưòi đều phải trao ra đã. vì thế ánh mắt của mọi ngưòi rồi sẽ khác đi nếu bạn chứng minh cho ngưòi ta thấy là bạn thật sự như thế nào. cuộc sống của bạn là của bạn,không do ngưòi ta quyết địh và cũng không liên quan nhiều tới ngưòi khác. rùi ngưòi ta sẽ đựoc biết bạn như thế nào? nghĩ xấu và khinh thường bạn thì chính người ta là ngưòi sống không thoải mái bạn ạ. vì vậy mình hy vọng bạn hãy cố lên, sống cho tốt và đền đáp công ơn của bố mẹ. bố mẹ sinh ra bạn là một sự thành công đó. khi nào bạn có con bạn sẽ hiểu.
con đương kinh doanh là con đường chông gai nhất ,bạn đã từng hiểu cuộc đời là thế nào như thế thì kinh doanh bạn sẽ không còn lạ lẫm gì nữa. mình cũng muốn ra cuộc sống nếm thử tất cả hương vị cuộc đời nhưng mình vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị. chưa thật sự tự tin lắm. nhưng mình cũng sẽ như bạn,tự mình làm tất cả. mình tin là bạn làm đựoc vì mình cũng sẽ như thế làm đựoc tất cả.hi
Noname ( gửi lúc 21/10/2010 09:34:04)
+0 điểm 
a
Noname ( gửi lúc 21/10/2010 10:23:37)
+0 điểm 
an chơi àh, ban chĩ đươc nhìn nó thôi , chứ đùng rờ vào nó làm gì , sống đơn giãn cho đời thanh thãn bãn ơi, mấy thằng ăn chơi là mấy thằng không co Linh Hồn , dó là nhũng điều mình muốn nói .Hết . KInh nghiêm sống : Quên đi Tất Cã , Sống Thât Sung Sức , nhu người Hàn QUốc . (SuZuKiMoToKoTaRo)
Noname ( gửi lúc 18/03/2011 01:23:59)
+0 điểm 
nguoi biet quen di qua khu la nguoi se luon thanh cong
Noname ( gửi lúc 19/04/2011 08:27:34)
+0 điểm 
minh la kim ngan^.minh song xa gia dinh de hoc hanh` nhung vi qua ham choi vi qua tin nen minh da pham phaj sai lam` mjnh muon dung len lam lai tat ca nhung minh khong the nao` dung vung khi mjnh thieu nguoi do du biet nguoi do da co gia dinh va co con trai roi.nhung khong co gj la khong the ca chj can thoi gian thoi gian roi se noi len tat ca thoi gian roi cung se quen di tat ca?khong nen di vao con duong ma mjnh biet do la ngo cut khong nen mua day de troi buoc doi minh
Noname ( gửi lúc 19/04/2011 08:32:01)
+0 điểm 
mình là kim ngân.mình cũng đã từng yêu và hy sinh rất nhiều cho tình yêu nhưng mình không thể ở bên anh ấy vì anh ấy đã có gia đình .mình đau đớn vật vã khi phải xa nhưng mình chấp nhận để người yêu được hạnh phúc .mình không thể quên đi được những kỷ niệm cùng anh ấy.làm sao để quên một người mình yêu mình thương được.ai có thể thay thế được vị trí anh ấy trong tim mình.giúp mình với...01645073373
Noname ( gửi lúc 25/06/2011 11:52:44)
+0 điểm 
chào bạn!
tui đã đọc tâm sự của bạn, tui sẽ góp ý ngắn ngọn cùng với bạn rằng. bạn đã trải qua những j trong cộc sống thì bạn cũng biết rồi, và điều đáng mừng là bạn đả suy ngẫm lại những quá khứ xay ra với bạn, bây giờ bạn phải hoc thêm một điều là mặt kệ hạy sống và nổ lực hơn nữa để khẳng định mình, thì lúc đó bạn khỏi cần phải giải thich j với mọi ng xung quanh, bạn hãy tin tui.
Hoài Thương.
Noname ( gửi lúc 18/12/2011 05:12:32)
+0 điểm 
khong co gi la muon ca!
Noname ( gửi lúc 21/12/2012 10:53:35)
+0 điểm 
That ky dieu vj a da hieu dc cuoc song,toi rat kham phuc nhung nguoi da bit nhan ra loi cua minh ma thay doi
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
mulan  (12:25 | 19/12/2012)
caydangcuocdoi  (11:42 | 25/12/2012)
Lựa chọn nghiệt ngã   - 13 comments
lekhanh  (11:45 | 01/01/2013)
Xấu chàng hổ ai?   - 21 comments
conngoc  (11:12 | 08/01/2013)
nhuyen27  (04:16 | 31/01/2013)
buonminhem  (11:30 | 05/02/2013)
Số phận an bài ...   - 34 comments
LANANH1004  (10:48 | 21/02/2013)
ltth  (12:55 | 25/02/2013)
Ngã ba cuộc đời   - 10 comments
rosalina  (03:04 | 04/03/2013)
142177  (12:51 | 21/03/2013)
nguyentrang61019910  (11:53 | 25/03/2013)
buongbinhtb  (05:32 | 24/03/2013)
yeuvaxacach  (05:48 | 04/04/2013)
Giúp tôi với   - 21 comments
asa  (02:45 | 10/04/2013)
Nông Nổi   - 9 comments
nhahanh  (11:00 | 30/04/2013)
quynhngoc2906  (01:33 | 09/05/2013)
honeyboybabe  (05:59 | 11/05/2013)
thanhcdt  (01:24 | 27/05/2013)
Tôi phải làm sao?   - 30 comments
muoichamda  (05:23 | 17/06/2013)
bangtam259  (03:23 | 28/06/2013)
Viết cho nhẹ lòng   - 18 comments
nananguyen  (06:12 | 10/07/2013)
khokhancuocsong2013  (11:25 | 17/07/2013)
Tận cùng khó khăn !   - 11 comments
botbienvotan  (09:57 | 23/07/2013)
Ai có thể hiểu em?   - 21 comments
vingocanh  (08:46 | 09/08/2013)
wind8539  (10:40 | 15/08/2013)
Belive1990  (02:31 | 08/09/2013)
Giúp tôi với   - 21 comments
huongduong  (04:19 | 19/04/2014)
  (10:36 | 19/04/2014)
  (10:55 | 18/04/2014)
  (10:52 | 17/04/2014)
  (04:35 | 17/04/2014)
  (02:28 | 17/04/2014)
  (09:08 | 16/04/2014)
mrchap  (03:51 | 16/04/2014)
  (03:10 | 16/04/2014)
  (02:16 | 16/04/2014)