Tôi
choáng váng khi nghe em nói. Em không còn yêu tôi nữa và muốn ly dị với tôi.
Tôi
và em yêu nhau khi còn là sinh viên đại học, chúng mình đã trải qua nhiều khó
khăn và ngăn cản của gia đình mới đến được với nhau. Trong cuộpc sống gia đình
tôi luôn làm cho em cảm thấy hạnh phúc và hài lòng. Chưa bao giờ tôi không quan
tâm đến em và con, nhưng…
Em
nói với tôi vì bản thân anh không có chí tiến thủ nên em cảm thấy chán nản.
Tôi
là một cán bộ nghiên cứu khoa học thì làm sao có nhiều tiền cho gia đình nhưng
tôi cũng đã cố gắng hết sức kiếm thêm việc làm để cho em và con đỡ khổ. Song
hình như em chưa bao giờ thoả mãn về điều đó. Rồi em bỏ việc nhà nước để ra ngoài
làm tư nhân tôi phải công nhận là gia đình nhà chúng ta kinh tế khá lên rất
nhiều. Tôi phải cảm ơn em vì điều đó bởi tôi có thêm nhiều thời gian để nghiên
cứu hơn. Nhưng cũng từ khi em kiếm ra tiền, em khinh bố con tôi là cù lần và
quê mùa. Em vắng nhà nhiều hơn để làm ăn. Bố con tôi thật sự buồn về điều đó, có
hôm chỉ có mình tôi với mâm cơm còn con bé gửi bên ông bà ngoại.
Tôi
đã nhắc nhở nhẹ nhàng em nhiều lần song không thấy em đoái hoài về chuyện đó.
Bố con tôi thật sự hụt hẫng khi không có bàn tay chăm sóc của em. Ngày hôm qua
tôi chán nản khi cầm tờ đơn ly hôn em đã ký, chống trải và ân hận khi bản thân
mình không đảm bảo nổi kinh tế cho gia đình khiến em phải bươn trải vất vả. Tôi
đã ký đơn ly hôn em đưa bởi đơn giản một điều đó có thể là giả pháp em đã lựa
chọn và em nghĩ tốt nhất cho em.
Tôi
không dám níu kéo em bởi vì em đã không còn yêu tôi nữa mặc dù tôi vẫn còn rất
yêu em. Giờ tôi phải làm sao khi đã mất đi những gì quý giá nhất của cuộc đời
tôi?