bactu60-
Ngày tham gia: (10:06 | 17/01/2010)

Bình chọn: 1

Nổi đau khổ của một kẻ lở vận!

(gửi lúc 12:32 18/01/2010)

Hỡi ơi, mượn người này trả người kia, lãi chồng lãi, ngày qua ngày, làm ra bao nhiêu cũng bị người khác lấy… tôi đau lòng tột cùng, tôi van xin họ đừng đóng lãi, để gia đình tôi dành dụm mà trả vốn cho họ dần, mà người ta đâu có chịu.

Tôi và chồng tôi đều sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo khổ, cả hai chỉ có ước mơ là các con mình ăn học thành tài. Hai vợ chồng tôi bắt đầu lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng. Từ những ly cà phê và những tô hủ tíu hai vợ chồng tôi đã xây dựng nên một cửa hàng ngay trung tâm chợ được nhiều người biết đến. Các con tôi cũng dần trưởng thành và học hành thành tài.


Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của gia đình tôi. Nhưng sự đời không như người ta mong muốn, tai nạn giao thông đã lấy đi sức khỏe của chồng tôi. Thời điểm này cũng là thời điểm khủng hoảng kinh tế, tôi lại phải thay chồng là người hoàn toàn quyết định trong việc kinh doanh. “Thuyền to sóng lớn” quá nhiều quyết định sai lầm trong kinh doanh đã khiến tôi trở thành con nợ. Việc đầu tư quá nhiều vào mua nguyên vật liệu, sản phẩm làm ra thì không bán chạy bởi sức mua giảm sút quá nhanh từ thị trường. Bây giờ sự nghiệp của tôi gần như hoàn toàn sụp đổ mượn người này trả người kia lãi mẹ đẻ lãi con, sản phẩm làm ra không đủ chi trả cho những người cho vay lãi.


Hỡi ơi, mượn người này trả người kia, lãi chồng lãi, ngày qua ngày, làm ra bao nhiêu cũng bị người khác lấy… tôi đau lòng tột cùng, tôi van xin họ đừng đóng lãi, để gia đình tôi dành dụm mà trả vốn cho họ dần, mà người ta đâu có chịu. Có nhiều đêm tôi đâu ngủ được, cứ sợ người ta đến đòi tiền, sợ bị bắt, tôi sợ đến nổi chỉ cần 1 cú điện thoại là tôi như chết ngất.

 

Bây giờ tôi vô cùng rối trí và không thể suy nghĩ thông suốt được. Tôi rất mong nhận được một lời khuyên chân thành từ mọi người. Hãy viết mail chia sẻ với tôi qua địa chỉ email bactu_60@yahoo.com

daotien09 ( gửi lúc 18/01/2010 02:52:10)
Cô a! Cháu đã thấy rất nhiều người cũng vì mong muốn cho con cái thành đạt mà hy sinh thân mình, làm kiệt sức và không ngần ngại vay mượn lãi suất cao. Cháu là một trong những người con cũng có một phần trong hoàn cảnh đó. Nhiều lúc cháu cũng thương bố mẹ vô cùng nhưng cũng chỉ biết thương và cũng cố gắng học tập tốt để bố mẹ có thêm niềm tin . Bố mẹ cháu cũng nuôi 4 đứa con khi cả hai chỉ có bàn tay trắng. Giờ đây ba trong số 4 anh em cháu cũng có gia đình và có công ăn việc làm cả. Tuy rằng chưa thành đạt lắm nhưng mọi khó khăn giông bão phải trả những khoản nợ tương đối cũng đã qua. Bố mẹ cháu lại tìm thấy nụ cười trên môi cùng các con và các cháu. Nên cô ạ, mọi khó khăn rồi cũng qua. Cô hãy cố gắng và thật bình tĩnh để xử lý mọi việc. Bố mẹ cháu trước đây chưa đến 50 mà sao tóc đã bạc. Cháu thật sự rất đau lòng. Nhưng giờ đây con cái được ăn học và có gia đình hạnh phúc cũng là lúc bố mẹ cháu tóc xanh trở lại. Cháu nghĩ cô chắc cũng khổ và đau đầu lắm. Nhưng cô cũng suy nghĩ ít thôi vì giờ chỉ có cô là gánh vác nổi thôi. Chú thì ốm mà các em thì đi học. Bản thân cháu cũng vậy cũng có lúc rơi vào hoàn cảnh tưởng chừng như bế tắc vậy mà may mắn lại đến, vẫn có người giúp đỡ mình trong lúc khó khăn. Cháu đã suy nghĩ và tâm đắc câu triết lý" Ở đời này không có con đường cùng chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để vượt qua ranh giới ấy". Cháu chúc cô cùng gia đình luôn mạnh khoẻ và vượt qua được mọi khó khăn của cuộc sống.
vuondao09 ( gửi lúc 18/01/2010 03:09:59)
Tôi cũng có hoàn cảnh éo le như chị.Chồng em đột ngột ra đi trong lúc em đang mang thai đứa con thứ 3.Giờ đây một mình em phải lăn lộn vất vả để thay ba nó nuôi nấng các cháu .Giờ đây em cũng vôcùng đau khổ nhưng em cũng cố gấng vượt qua.Em đau khổ về tinh thần nhưng vật chất hiện nay thì ko vất vả bằng chị vì trước đó chồng em có tham gia bh nthọ prudentialnên cũng đỡ đi phần nào.Em chúc chị sức khoẻ và cố gấng vượt qua như em vậy.Chắc ông trời cũng có mắt và còn cho chị em mình con đường sống chứ!Hẹn gặp lại chị .
nivea ( gửi lúc 19/01/2010 09:05:20)
Cuộc đời ta cũng như 1 con thuyền mà cô, ai ma không gặp sóng gió khi ra khơi chứ, nhưng 1 mình cô không cầm lái nổi, nó đã tấp vào bờ và không đi tiếp được nữa rồi. Nó đang lâm vào tình trạng bế tắc, cần người giúp đỡ để đi tiếp... Cháu cũng buồn khi nghe câu chuyện của cô, cô ạ! ở đây cháu không nói nhiều với cô được, cháu sẽ vào mail để tâm sự và chia sẽ cùng cô. Cháu mong cô có thể mạnh mẽ, cố gắng đứng lên cô nhé! mong cô vượt qua khó khăn, chúc cô sẽ thành công!
songhuong ( gửi lúc 06/02/2010 12:37:58)
Khổ thân cho chị quá,
Trước hết chị hãy bình tâm đi, người ta vẫn thường nói rằng "cháo hup quanh, công nợ trả dần". Chị cứ đối diện với các chủ nợ mà đàm phán với người ta để chốt lại số nợ và xin bớt khoản tiền lãi rồi lo trả dần, và hãy bảo với người ta rằng: để cho chị con đường sống chị làm ăn chị sẽ thanh toán đầy đủ, còn ép chị trong lúc hiện tại thì cũng không giải quyết được gì.
Chúc chị sáng suốt và sớm bình ổn được cuộc sống!
sakyanguyenvu ( gửi lúc 18/02/2010 03:28:18)
Mình đồng tình với lời chia sẻ của bạn "songhuong" Và mình có vài lời chia sẻ cùng với Cô như vầy.Vì cuộc sống khổ vui luôn luôn đắp đổi, "sông có khúc ,con người ai cũng có lúc". Cô hãy mạnh mẻ lên cô nhé khi thấy mình còn nhiều, rất nhiều điều kiện hơn người để vươn lên. Cô đã từng chứng kiến những người bất hạnh, tật nguyền khi cơ thể họ không còn được đầy đủ như con mắt lỗ tai, đôi chân đôi tay ..... mà họ còn có thể sống tốt được phải không cô? Cô có đầy đủ những điều đó, và cô còn sự an ủi, chia sẻ nhất là con cái, chồng cô dù họ chỉ chia sẻ qua ánh mắt . Cô có thể nhìn những khó khăn hiện giờ như một ván cờ đang hồi gay cấn. Một người chơi giỏi cần có sự bình tỉnh, sáng suốt, đối diện với thực tế mà đảo ngược thế cờ và như thế cũng là cơ hội chứng tỏ được bản lĩnh của một con người. Sự buông xuôi, tránh né cũng giải quyết được thế cờ cũng như quyên sinh là một cách chạy trốn vấn đề. Việc nghĩ quẩn, tưởng tượng, lo lắng, suy nghĩ như cô miêu tả cũng là lý do làm cô bối rối, không định rõ vấn đề cần giải quyết. Nếu cô là người có tôn giáo thì sự cầu nguyện, nương tựa trên niềm tin với một đấng nào đó cũng có thể làm cô bình tâm hơn rất nhiều dù vấn đề phải tụ mình giải quyết. Hàng đêm cô hãy liên tưởng đến với đấng nào đó theo tôn giáo cô theo với niềm tin: sau cơn mưa trời lại sáng" sẽ có lợi cho cô hơn là chỉ lo lắng tưởng tượng cô nhé! Chia sẻ bằng tất cả tấm lòng! Chúc Cô thành công.
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
Các bài trước
beyeu_88  (11:25 | 12/12/2009)
Hối tiếc muộn màng   - 38 comments
nOikHoNgUojcOdOn  (11:09 | 21/12/2009)
bactu60  (12:32 | 18/01/2010)
lquyen185  (12:38 | 03/02/2010)
vuondao09  (03:03 | 26/01/2010)
nhoanh_2605  (12:47 | 03/02/2010)
miu208  (06:32 | 24/02/2010)
Đại Gia và Anh   - 5 comments
lquyen185  (06:41 | 24/02/2010)
boog  (01:05 | 21/02/2010)
ngoclyly  (03:57 | 11/03/2010)
khixoxoes  (03:14 | 11/03/2010)
huongduong  (01:44 | 11/03/2010)
huongduong  (01:30 | 11/03/2010)
sorry  (11:09 | 10/03/2010)
nangmua_8x  (01:53 | 10/03/2010)
cayence  (10:11 | 10/03/2010)
........................   - 1comments
Trong bài: khác...
kimchi  (10:33 | 09/03/2010)
co sao dau ban bt thui\   - 12comments
neih_hnim  (09:41 | 09/03/2010)
Trong bài: Buồn !!
neih_hnim  (09:40 | 09/03/2010)
chjp
66 Comments
hienmai
61 Comments
ledolad
60 Comments
songhuong
58 Comments
hongsonnt
55 Comments
lquyen185
41 Comments
bupbe
36 Comments
nhoanh_2...
33 Comments
gorkiit
31 Comments
beyeu_88
31 Comments
thudung
28 Comments
conmot
19 Comments