Hỡi ơi, mượn người này trả người kia, lãi
chồng lãi, ngày qua ngày, làm ra bao nhiêu cũng bị người khác lấy… tôi
đau lòng tột cùng, tôi van xin họ đừng đóng lãi, để gia đình tôi dành
dụm mà trả vốn cho họ dần, mà người ta đâu có chịu.
Tôi và chồng tôi đều sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo khổ, cả hai chỉ có ước mơ là các con mình ăn học thành tài. Hai vợ chồng tôi bắt đầu lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng. Từ những ly cà phê và những tô hủ tíu hai vợ chồng tôi đã xây dựng nên một cửa hàng ngay trung tâm chợ được nhiều người biết đến. Các con tôi cũng dần trưởng thành và học hành thành tài.
Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của gia đình tôi. Nhưng sự đời không như người ta mong muốn, tai nạn giao thông đã lấy đi sức khỏe của chồng tôi. Thời điểm này cũng là thời điểm khủng hoảng kinh tế, tôi lại phải thay chồng là người hoàn toàn quyết định trong việc kinh doanh. “Thuyền to sóng lớn” quá nhiều quyết định sai lầm trong kinh doanh đã khiến tôi trở thành con nợ. Việc đầu tư quá nhiều vào mua nguyên vật liệu, sản phẩm làm ra thì không bán chạy bởi sức mua giảm sút quá nhanh từ thị trường. Bây giờ sự nghiệp của tôi gần như hoàn toàn sụp đổ mượn người này trả người kia lãi mẹ đẻ lãi con, sản phẩm làm ra không đủ chi trả cho những người cho vay lãi.
Hỡi ơi, mượn người này trả người kia, lãi chồng lãi, ngày qua ngày, làm ra bao nhiêu cũng bị người khác lấy… tôi đau lòng tột cùng, tôi van xin họ đừng đóng lãi, để gia đình tôi dành dụm mà trả vốn cho họ dần, mà người ta đâu có chịu. Có nhiều đêm tôi đâu ngủ được, cứ sợ người ta đến đòi tiền, sợ bị bắt, tôi sợ đến nổi chỉ cần 1 cú điện thoại là tôi như chết ngất.
Bây giờ tôi vô cùng rối trí và không thể suy nghĩ thông suốt được. Tôi rất mong nhận được một lời khuyên chân thành từ mọi người. Hãy viết mail chia sẻ với tôi qua địa chỉ email bactu_60@yahoo.com