Bạn
nói em ngay trước lớp là không biết giữ gìn, chỉ biết mượn mà không biết người
khác phải cố công mua nó thế nào. Bạn nghi ngờ em là dấu đi không muốn trả cho
bạn. Bạn nói bạn không cần cái USB mới mà bạn chỉ cần cái như cũ của bạn thôi.
Em
cảm thấy thất vọng về người bạn than của em quá, em không ngờ là bạn lại có
cách cư sử như vậy.
Chúng
em cùng học với nhau từ ngày còn là học sinh phổ thông cơ sở cho đến nay đã là
bảy năm chơi và học cùng nhau mà bạn lại có thể nhìn em bằng con mắt như vậy.
Hôm trước em có mượn bạn cái USB để cóp nhạc từ mạng về nhà nghe nhưng em không
hiểu vì sao cái USB lại không cánh mà bay. Em có đến lớp và xin lỗi muốn bạn
cùng đi với mình để mua lại cái USB đó. Nhưng em không ngờ bạn lại có một cách phản
ứng dữ dội như vậy. Bạn nói em ngay trước lớp là không biết giữ gìn, chỉ biết
mượn mà không biết người khác phải cố công mua nó thế nào. Bạn nghi ngờ em là
dấu đi không muốn trả cho bạn. Bạn nói bạn không cần cái USB mới mà bạn chỉ cần
cái như cũ của bạn thôi. Thực sự em không thể nhớ loại USB của bạn như thế nào
bởi vì nó được người anh của bạn gửi từ nước ngoài về. Một mặt em buồn vì đánh
mất của bạn, nhưng một phần em buồn hơn là bạn đối xử với em như người xa lạ và
như em là người có tội gây chết người. Các bạn trong lớp không hiểu chuyện gì
xảy ra chỉ biết bạn nói em rất lớn và các bạn có hỏi han và can ngăn. Nhưng
cũng từ hôm đó tình cảm của em và bạn không thể còn như trước nữa. Đến bây giờ
em không biết phải làm gì để bạn hiểu và em có thể đền bù cho bạn. Em cũng
không biết bạn nói gì với các bạn cùng lớp không nữa, em chỉ sợ các bạn có cái
nhìn không đúng về bản thân em.