-
Ngày tham gia: (09:14 | 10/03/2010)

Bình chọn: 0

Đi qua bóng tối

(gửi lúc 12:56 25/06/2009)

Tối hôm đó, rất muộn, chị đến gõ cửa phòng tôi trong một trạng thái say mềm và đốt thuốc liên tục. Sau rất lâu những giây phút im lặng, chị đã nói thẳng thắn là: chị yêu tôi, chính bài hát tôi đã hát ngày xưa là một kỷ niệm đau đớn của chị. Giờ chị muốn tôi thay thế người đó. Chị là một người đồng tính.

Trước đây tôi là một cô gái làm ở quán karaoke. Công việc của chúng tôi là chiều khách và làm hài lòng khách để cuối mỗi buổi hát, làm sao phải làm cho cái hóa đơn tính tiền nó càng dầy lên thì càng tốt. Bao nhiêu cay đắng và tủi cực cũng phải nghiến răng mà chịu khi khách khứa đôi khi coi mình như một đồng giẻ rách.

Rồi một hôm, có một nhóm bạn đến, trong đó có cả phụ nữ và đàn ông, họ vào phòng, hát hò và gọi vài cô gái, bình thường như những người khách khác. Tôi hơi ngạc nhiên vì trong đó có cả phụ nữ mà tại sao họ lại làm như thế, sờ soạng một cách công khai. Tôi thấy có một cô gái, nhìn khá cá tính, chị đốt thuốc liên tục và không hát. Tôi thấy ngạc nhiên và đến nói chuyện với chị. Chị không nói gì và thỉnh thoảng chỉ cười khẩy một cái. Tự ái, tôi ngồi cách xa chị và chọn một bài hát mà tôi thích. Tự dưng tôi thấy chị lặng im, điếu thuốc trên tay chị cháy đến tận đầu ngón tay chị cầm mà chị không hề biết. Chị giật mình khi bài hát hết, và lúc đó, chị chủ động đến bên cạnh để nói chuyện với tôi.

Bất ngờ vì tôi đã hát một bài hát mà chị thích, chị nói rằng đó là những kỷ niệm đặc biệt của chị. Chị thấy tôi hát bằng tâm hồn của tôi nên chị thích. Sau đó thì chị em có cho số điện thoại liên lạc.

Đột ngột, một ngày chị nói, có muốn thoát khỏi nơi này và về chỗ chị làm không (hiện chị đang làm giám đốc một công ty), tôi như người chết đuối vớ được cọc. Thế thì còn gì bằng nữa. Chị chuộc tôi ra khỏi quán và tôi đã về làm chỗ chị. Ban đầu chỉ là nhân viên hành chính chuyên thu dọn và đưa công văn, nhưng chị trả lương tôi khá cao và đối xử công bằng với mọi người làm tôi biết ơn chị vô cùng.

Từ ngày về đó, có một người con trai trong phòng đã để ý đến tôi. Anh quan tâm và chiều chuộng tôi nhưng anh không hề biết quá khứ của tôi. Điều này làm tôi vừa hạnh phúc, vừa lo lắng. Nhưng tôi nghĩ, nếu mình cứ rụt rè đón nhận thì sẽ không thể có cơ hội được, rồi tôi sẽ tự thú với anh sau.

Nhưng một điều là từ khi biết tôi và anh yêu nhau, chị tỏ hẳn thái độ. Chị thù hằn với tôi và hay tìm cách dò xét cũng như mắng tôi mỗi khi tôi làm sai điều gì đó. Tôi hụt hẫng nhưng nghĩ rằng có lẽ chị cũng cần phải làm thế, hơn nữa, có anh bên cạnh tôi cũng cố gắng vượt qua những khó khăn.

Rồi một hôm chị gọi tôi vào phòng và nói thẳng quan điểm là không muốn tôi yêu anh ấy vì anh ấy không phải là người tốt. Tôi ngạc nhiên, hỏi thẳng chị là tại sao chị biết như thế mà vẫn cho anh ấy làm, chị nói: về chuyên môn và tính cách là hai thứ khác nhau. Chị nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ và van xin tôi đừng yêu ai hết. Tôi không nói gì và lặng lẽ ra về.

Tối hôm đó, rất muộn, chị đến gõ cửa phòng tôi trong một trạng thái say mềm và đốt thuốc liên tục. Sau rất lâu những giây phút im lặng, chị đã nói thẳng thắn là: chị yêu tôi, chính bài hát tôi đã hát ngày xưa là một kỷ niệm đau đớn của chị. Giờ chị muốn tôi thay thế người đó. Chị là một người đồng tính. Chị nói rằng tôi không cần công khai, và đừng đi lấy chồng, chị sẽ cho tôi tất cả, chị sẽ giữ toàn bộ bí mật cho tôi. Còn nếu không, chị sẽ tung hết tất cả mọi thứ. Chị khuyên tôi suy nghĩ cho kỹ và ra về.

Tôi băn khoăn quá! Tôi không thể phụ lòng tốt của chị vì nhờ chị mà tôi đã không bị trượt dốc. Chị đã cho tôi công việc và sự tự tin. Nhờ chị mà tôi gặp anh. Nhưng tôi không phải là người đồng tính nên tôi không thể yêu chị! Giờ tôi phải làm thế nào để gỡ rối?

hienmai ( gửi lúc 25/06/2009 03:29:15)
Tâm lý chung của người đồng tính là khi đã yêu ai họ sẽ yêu hết mình và sẵn sàng làm mọi việc để đạt được mục đích. Chính vì vậy bạn  cần phải khéo léo trong chuyện từ chối.  Bạn có nghĩ mình nên nói chuyện thẳng thắn với chị về chuyện này không?  hãy tâm sự thật về những gì mình đang trải qua mong chị sẽ suy  nghĩ về những khó  kkhăn đó. Bạn cũng nên nghĩ đến một phương án liẹu có nên chuyển đổi công việc và nói cho người bạn trai mình biết không nhưng với yêu cầu anh ta không tiết lộ thân phận của chị ấy. Vif nếu không khi họ đã tổn thương sẽ dễ dẫn đến thiệt thòi tính  mạng của bạn hoặc của chính chị giám đốc. Chúc bạn sớm hạnh phúc
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận không gõ Tiếng Việt có dấu sẽ bị xóa
Nhập mã:   

Các bài tiếp theo
beyeu_88  (11:25 | 12/12/2009)
Hối tiếc muộn màng   - 38 comments
nOikHoNgUojcOdOn  (11:09 | 21/12/2009)
bactu60  (12:32 | 18/01/2010)
lquyen185  (12:38 | 03/02/2010)
vuondao09  (03:03 | 26/01/2010)
nhoanh_2605  (12:47 | 03/02/2010)
miu208  (06:32 | 24/02/2010)
Đại Gia và Anh   - 5 comments
lquyen185  (06:41 | 24/02/2010)
boog  (01:05 | 21/02/2010)
kimchi  (10:33 | 09/03/2010)
co sao dau ban bt thui\   - 12comments
neih_hnim  (09:41 | 09/03/2010)
Trong bài: Buồn !!
neih_hnim  (09:40 | 09/03/2010)
hoahong39  (09:11 | 09/03/2010)
cảm ơn bạn   - 2comments
chjp  (07:39 | 09/03/2010)
nangmua_8x  (07:15 | 09/03/2010)
khanhdl2  (06:44 | 09/03/2010)
vuondao09  (03:16 | 09/03/2010)
Baomuahe  (11:13 | 09/03/2010)
Trong bài: Xin lỗi!
nahk  (10:41 | 09/03/2010)
chjp
66 Comments
hienmai
61 Comments
ledolad
60 Comments
songhuong
58 Comments
hongsonnt
55 Comments
lquyen185
41 Comments
bupbe
36 Comments
nhoanh_2...
33 Comments
gorkiit
31 Comments
beyeu_88
31 Comments
thudung
28 Comments
conmot
19 Comments