Anh
àh! Em không biết mình có "sống đẹp với tình yêu" như lời chúc của anh
hay không, nhưng có điều chắc chắn rằng em đã luôn trung thực với những
xúc cảm của lòng mình.
Cuộc sống của em kể từ khi biết anh đã chẳng thể
bình yên, nhưng em đã dám nổi loạn, dám dấn thân để yêu anh và được anh
yêu. Để rồi cuối cùng, em chợt nhận ra rằng anh thật sự không xứng đáng
để em phải hao tổn nhiều tâm trí như vậy. Anh không xứng đáng với tình
yêu của em!
Quả
thật, anh yếu đuối và kém cỏi hơn là em có thể tưởng tượng. Thà rằng
anh đừng đón nhận những tình cảm của em, đừng yêu em đã đành. Đằng này,
anh luôn nói rằng anh yêu em, anh sẽ buồn khi em rời xa anh, nhưng anh
lại chẳng thể làm dù chỉ là những việc giản đơn nhất để giúp em cảm
nhận được tình yêu ấy, để giúp em cảm thấy vững vàng, tự tin và được
chở che khi ở bên anh. Anh luôn đổ lỗi cho sự bận rộn, cho sự vụng về
trong cách thể hiện, nhưng thực chất là vì anh không muốn dành thời
gian hợp lý để quan tâm đến người luôn chờ đợi anh, không muốn dành tâm
trí và công sức để vun đắp cho "mảnh trời riêng" của anh. Thật khó tin
khi anh vốn dĩ là phái mạnh, nhưng dám nghĩ mà không dám làm, muốn được
yêu nhưng lại chẳng dám dấn thân vào tình yêu, bởi vì sợ bị tổn thương,
vì sợ phải đối diện với những cảm xúc thật của lòng mình. Anh làm cho
em cảm thấy vô cùng thất vọng và hẫng hụt, anh ạ!
Có
thể, trong con mắt của anh bây giờ, em cũng chẳng còn đáng yêu, chẳng
còn dễ thương như cái buổi đầu anh gặp em nữa. Em cũng không hiểu sao
mình lại trở nên tệ hại như thế này. Nhưng thôi, ai cũng có quyền có
những sai lầm (nếu như em lúc nào cũng làm chủ được cuộc sống của mình
thì em đâu cần mong mỏi sự trợ giúp về tinh thần từ phía anh đâu!).
Và như người ta nói: "Chấp nhận thất bại còn hơn là sự cầu cạnh hạnh
phúc". Em thừa nhận sự thất bại của mình. Điều duy nhất mà em cảm thấy
tiếc: đó là em đã yêu anh bằng cả trái tim mình, nhưng tình yêu ấy vẫn
không đủ mạnh để giúp anh cảm thấy mạnh mẽ hơn và thể hiện đúng vai trò
của một người đàn ông khi ở bên cạnh người phụ nữ anh yêu - thế thôi!
Cảm
ơn anh về tất cả những gì đã qua, về tất cả những niềm vui - nỗi buồn,
những niềm hạnh phúc - những sự khổ đau mà anh đem đến cho em. Có lẽ
bởi mỗi sự trải nghiệm dù tốt hay xấu cũng đều giúp cho người ta chín
chắn hơn, đều giúp cho người ta "tiến bộ" và tiếp cận gần hơn với sự
hoàn thiện... Mong rằng những ngày phía trước đối với anh sẽ là những
ngày tràn ngập niềm vui, khi mà trên thế gian này chẳng còn ai ngóng
trông anh hàng ngày nữa, chẳng còn ai nhắn tin hay gọi điện vào những
lúc anh đang bận họp hay bận vui với bạn bè, chẳng còn ai trách móc,
giận hờn hay bắt anh phải nghe những lời nói "thiếu suy nghĩ" nữa... Âu
đó cũng là một sự giải thoát cho cả em - và anh nữa, phải vậy không?