Vậy là em đã xếp đúng 1000 con hạt giấy, điều ước của em
sắp thành sự thật phải không anh, như vậy có gọi là ngốc lắm không anh? Từ ngày
xa anh em đã bắt đầu xếp hạt giấy, mỗi ngày em đều xếp, trong mỗi con hạt giấy
đều có lời em gửi đến anh, em chỉ hy vọng mỗi ngày là một niềm vui đến với anh.
Em thật sự rất nhớ anh!
Em cũng thật ngốc khi nghĩ rằng nhắn tin cho anh mỗi đêm
sẽ làm anh thay đổi mà về với em, nhưng cho dù em nhắn bao nhiêu tin, bao nhiêu
câu chúc, anh cũng không trả lời dù là câu “em phìền quá !” Có phải khi chia
tay nhau thì sẽ không nói chuyện với
nhau phải không anh? Tại sao lại như vậy hả anh?
1000 con hạt giấy em đã xếp xong nhưng em chỉ có một điều
ước là anh sẽ trở lại bên em, nhưng chắc đó chỉ là ước và ước mà thôi, vì một
khi anh đã ra đi thì em biết anh sẽ không bao giờ quay lại.
Trước khi quen anh, em là cô gái xem nhẹ tình cảm, đối với
em tất cả những người con trai đơn giản chỉ là bạn, em không biết yêu và cũng
không muốn yêu vì tình yêu sẽ làm cho người ta đau khổ, em nghĩ vậy. Nhưng từ
khi em gặp anh em đã biết thế nào là nhớ, như thế nào gọi là mơ mộng, em đã bắt
đầu biết cảm giác chờ đợi tin nhắn của một người là như thế nào?
Ngày đầu bước vào cổng trường Đại Học Cần Thơ, ánh mắt em
luôn tìm hình ảnh của một người trong muôn vạn sinh viên, em biết đó là điều không
thể nhưng em vẫn muốn nhìn thấy anh, anh biết tại sao em lại học ở đây không?
Vì em muốn gặp anh, vì em muốn học cùng trường với anh, vì anh…tất cả là vì anh!
Cũng vì em học ở đây nên em mới biết được bên cạnh anh có
rất nhiều cô gái khác chứ không phải một mình em, một sự thật đã làm cho em đau
rất nhiều, một người mà em tin tưởng, một người em đã trao trọn con tim đã lừa
dối em. Nhưng sự thật vẫn mãi là sự thật, em không thể làm thay đổi được anh,
anh luôn thích tìm kiếm những mối tình mới, anh chưa bao giờ biết thế nào gọi là
tình yêu thật sự.
Nhưng anh ơi ! Em sẽ không bao giờ bỏ cuộc vì em tin sẽ có
một ngày anh sẽ thay đổi vì tình yêu thật sự của em, 1000 con hạt giấy đã xếp
xong, em sẽ xếp tiếp 1000 con hạt giấy khác, xếp đến khi nào anh nhận ra rằng tình
yêu thật sự là điều hạnh phúc nhất trên đời này!
Em tin một ngày anh sẽ nhận
ra rằng người yêu anh nhất chỉ có mình
em. Em tin như vậy!