Hạnh phúc ngắn ngủi

5 Likes Bình luận

Tôi biết anh khi anh chưa li hôn với vợ. Mấy tháng sau anh bảo anh và vợ vừa li hôn. Lúc đấy mình mới có chút tình cảm với anh.

Mỗi ngày anh làm tôi thương anh một chút, dần dần rồi cũng thành nhiều. Bắt đầu theo anh, anh là người sống rất biết điều với mọi người xung quanh. Quan trọng là đối với tôi anh cực kì tốt. Bạn bè anh cũng muốn hai đứa yêu nhau. Tôi dẫn anh về quê ba mẹ, cô chú đều rất thích anh. Anh chưa bao giờ to tiếng, chưa bao giờ anh mệt mỏi với tôi. Anh luôn chịu đựng cái tính điên khùng của tôi. Lúc đấy tôi nghĩ cả đời này tôi không cần lớn nữa vì tôi tìm được đúng người rồi .

Một thời gian sau, gia đình anh biết và đến tìm tôi bảo tôi giựt chồng người khác, chửi rủa tuôn ra mọi lời cay đắng. Lúc đấy tôi mới biết anh và vợ chỉ mới li thân. Khi gia đình anh về, anh ôm tôi khóc nức nở bảo anh xin lỗi.  Vừa giận anh vừa giận mình nhưng tình cảm đã quá nhiều không dứt ra được nên tôi chịu cái tiếng người thứ 3. Gia đình vợ anh cũng không làm gì vì hai đứa cũng không còn tình cảm. Vợ anh chỉ cần chu cấp cho con cũng không cần anh nữa .

Tưởng đâu êm ấm, một thời gian giông gió lại kéo đến. Anh đi tù, tim tôi như vỡ vụn từng mảnh. Khi đi anh để hết vàng lại cho tôi hơn 100 triệu. Anh bảo tôi bán đi để lo đi học nghề cho xong rồi về quê.

Tôi không muốn bán cũng không muốn về quê, muốn ở chờ tin anh. Nằm trong căn nhà lạnh lẽo đâu cũng thấy bóng anh, tôi như người mất hồn, khóc cũng không được. Gia đình anh biết anh đưa vàng cho tôi nên muốn đòi lại, anh đi rồi tôi cũng chẳng cần gì nữa, trả hết lại cho ông bà. Cả cái đồng hồ anh hay đeo tôi muốn giữ lại ông bà cũng không cho.

Từ ngày tạm giam lâu lâu anh mượn được điện thoại của ai lại gọi cho tôi, bảo anh xin lỗi e, chưa làm gì cho e mà anh phải đi. Bảo tôi về với mẹ đi. Những lúc như vậy tim tôi như muốn nổ tung. Càng ở nhà tôi càng tress vì đâu cũng thấy bóng anh, tôi đành dọn hết đồ về quê chỉ mang vẻn vẹn bộ chăn ga gối mà hai đứa hay nằm về quê. Mẹ biết anh đi mẹ cũng khóc, hai mẹ con cùng khóc .

Cuộc đời tôi chưa bao giờ có được hạnh phúc trọn vẹn. Đến giờ phút này tôi chưa hối hận điều gì về anh, tôi chỉ tiếc thời gian hạnh phúc đó quá ngắn. Thời gian 7 năm là dài đủ để người ta quên những điều mình hứa, nhưng nếu có thể tôi vẫn hy vọng có thể gặp lại anh để cùng nhau đi tiếp một nửa cuộc đời.

 

Mong nhận được chút cảm thông để lý trí vượt qua con tim

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.