17 năm cô độc của bản thân

16 Likes Bình luận

Dạ em xin chào cả nhà. Em năm nay 17 tuổi, học lớp 11. Hôm nay em muốn tâm sự với mọi người về cuộc sống của em. Em biết bài viết này sẽ rất dài nên mọi người muốn đọc bao nhiêu thì đọc vì em sẽ viết hết những gì em đang và đã trải qua. Và em muốn viết những dòng tâm sự này để giải phải phóng bản thân mình cho nhẹ lòng hơn.

Em là kiểu người yêu nghệ thuật, đặc biệt là vẽ và nhiều người nói em vẽ rất khéo tay. Là kiểu người biết trân trọng tình cảm, không thích sự gò bó khuôn khổ, thích tự do, yên tĩnh, thoải mái.

Em cực kỳ thích chó mèo, thỏ, chuột hamster, mấy con vật nhỏ dễ thương và trẻ con. Đi học thì em có hứng thú với môn Văn,Tiếng Anh mặc dù không giỏi lắm. Em có sở thích là vẽ, đọc sách, nghe nhạc với xem phim Âu Mỹ.

Chỉ có một điều là em sống rất nội tâm, nhạy cảm hơn người, suy nghĩ với viết lách nhiều hơn nói, rất ít khi thể hiện cảm xúc. Mọi người biết không? Em có một đặc điểm ít người có, đó là sử dụng TAY TRÁI để làm mọi việc (kể cả vẽ) ngoại trừ viết chữ, bấm chuột, cầm dao bào vỏ rau củ.

Từ nhỏ đến giờ em sống với mẹ cùng với gia đình bên ngoại. Bố em mất sớm vì tai nạn giao thông. Em còn là cháu lớn nhất của hai bên gia đình nội ngoại nữa và là con một của mẹ. Còn mẹ em năm nay 40t hiện đang làm công việc quản lý, là mẹ đơn thân.

Mẹ của em nếu xét về ưu điểm thì bà là một người phụ nữ trẻ hơn tuổi, mặc dù đã 40 tuổi rồi. Do bà biết chăm sóc bản thân cộng với việc bà không quá lo lắng nhiều về việc chăm sóc chồng con như những người cùng tuổi (nhiều người còn tưởng bà là chị của em thay vì là mẹ em). Tính cách thì mạnh mẽ, thực tế, kiên cường, xuất sắc từ học vấn cho tới giỏi giang trong công việc. Ai cũng quý mến và nói em rất may mắn khi có một người mẹ như thế. Điều đó cũng làm em rất ngưỡng mộ mẹ mình .

Mặc dù em rất thương mẹ em vì hiểu được sự vất vả và gồng mình của mẹ. Nhưng bên cạnh đó thì em cũng có phần mệt mỏi với mẹ lắm. Mẹ em đối với việc giáo dục em thì khá là nóng nảy, tư tưởng gò bó, gia trưởng, độc tài và luôn nghĩ mình đúng, mà chưa bao giờ mở lòng hay thấu hiểu em hết. Mỗi khi em làm sai hay không được việc gì đó thì mẹ hay chửi rủa, bắt bẻ, chê bai, càm ràm, kêu ca, coi thường rồi chửi em ngu dốt, không làm được cái gì ra hồn hết. Hay áp đặt em sống theo cách bà ấy muốn, hay so sánh em với con hàng xóm và hay đem khuyết điểm hay những sai lầm của em ra để đay nghiến. Thậm chí là còn kể cho những người còn lại trong nhà ngoại nghe làm họ cũng có cái nhìn ko tốt về em. Làm em cảm thấy rất bất lực chả biết làm sao .

Nhưng mỗi khi em làm tốt hay nỗ lực trong một việc gì đó thì bà ấy không bao giờ ủng hộ hay công nhận em cả. Mọi người biết không? Những năm học em có giấy khen, đem về khoe mẹ thì bà ấy chỉ tỏ ra vẻ bình thường thay vì mừng rỡ hoặc khen em như mẹ người ta.

Rồi hồi em mới lên lớp 10, do nỗ lực ôn thi nhiều ngày nên khi thi đầu vào em đậu một lúc tất cả trường công mà em thích và đã chọn từ lâu. Cả hai bên họ nội ngoại và hàng xóm ai ai cũng chúc mừng em vì thời gian đó chỉ có em là đứa duy nhất trong xóm còn được học tiếp cấp 3. Nhưng riêng mẹ em thì bà chẳng nói gì cả kể cả một lời khen cũng không. Thay vào đó là đi động viên con hàng xóm thi rớt phải nghỉ học khiến em chỉ muốn bỏ cuộc không muốn học nữa. Nhưng may mắn là còn nghĩ đến tương lai nên thôi và em cảm thấy rất đau lòng.

Mẹ em cũng lạ lắm ạ ! Lúc em thành công trong việc gì đó thì bà ấy không bao giờ khen hay công nhận em nhưng với con hàng xóm thì khác, luôn khen ngợi và vui mừng kể cả khi họ thất bại thì bà ấy cũng an ủi và thông cảm. Nhưng khi em thất bại thì bà ấy lại đay nghiến em không thương tiếc. Vâng! Lúc nào cũng “con hàng xóm ” thay vì “con mình” .

Mỗi khi tâm sự với mẹ về những gì mình đang chịu đựng mong mẹ mở lòng và thấu hiểu thì chỉ toàn là bị trách mắng, bị nói là do lỗi của em. Bà nói em có làm gì đâu mà thế này thế kia, nói em suy nghĩ quá vấn đề, đổ thừa là do cái điện thoại và laptop làm em suy nghĩ lung tung, suy nghĩ tào lao. Em còn nhớ có lần bà ấy nói em bị hoang tưởng nặng nữa, làm em tự ái và buồn nhiều lắm .

Có khi hai mẹ con vì giận nhau mà cả tuần không nói chuyện một lời nào. Lúc nói chuyện vui thì hai mẹ con rất bình thường. Nhưng khi nói về vấn đề nào nghiêm túc thì hay dẫn đến cãi nhau. Nên em cũng chẳng thích nói chuyện với mẹ nhiều cho lắm.

Những lúc bà ấy la mắng hay nói những chuyện làm em tổn thương một cách vô lý không đúng sự thật. Em cố gắng giải thích theo chính kiến của mình thì bà bảo em trả treo, dám cãi lời bà. Bà nói em học cho nhiều rồi mất dậy với bà, rồi bảo em câm mồm đi. Có lần còn dọa sẽ tát em một cái thay vì nhìn nhận đúng sai .

Em ấm ức lắm, chẳng lẽ em không được quyền lên tiếng khi gặp những chuyện bất bình hay sao. Nói thiệt với mọi người là em chẳng thể nào chịu nổi với một bà mẹ như thế. Nhiều lúc em muốn bỏ nhà đi, muốn đi một nơi nào đó thật xa để sống bình yên với chính mình cho tới khi nào mình thành công thì em sẽ quay về gặp mẹ. Em tin lúc ấy mẹ sẽ có cái nhìn khác về mình. Nhưng nó cũng chỉ là suy nghĩ viển vong vì điều kiện là tường rào ngăn cản em làm việc đó. Mặc dù em đã định hình sẵn luôn kế hoạch.

Em biết như thế là ích kỷ nhưng vì quá áp lực và tổn thương quá nhiều nên em mới có suy nghĩ đó thôi. Tính mẹ em cũng lạ lắm ạ, lúc bà chửi mà em im lặng thì bị nói là coi thường bà, giải thích thì bị nói là hỗn láo, khóc thì bị nói kiểu “LÚC NÀO CŨNG KHÓC!”, ” ĐỘNG TỚI MÀY LÀ MÀY VẬY ĐÓ HẢ? ” hay ” TAO NÓI KHÔNG ĐÚNG HAY SAO MÀ KHÓC?”

Không chỉ với em mà với người khác cũng vậy: nào là bạn bè, đồng nghiệp của mẹ em, có khi là họ hàng thì mẹ em cũng toàn là dùng những lời nói hạ thấp, nói toàn khuyết điểm của họ không thôi. Vì vậy có rất nhiều người rất khó chịu cũng như không ưa mẹ em cho lắm. Có vài lần vì không thể chịu nổi nên em đã nói mẹ em là nên bỏ cái tính coi thường người khác, chua ngoa, độc đoán đó đi để dễ sống hơn thì bà ấy cố chấp không nghe và luôn luôn tự cho mình là đúng. Thật sự nhiều lúc em cảm thấy rất xấu hổ và bó tay vì có một bà mẹ như vậy.

Năm nay em quyết định sẽ chọn học ngành thiết kế đồ họa, thiết kế thời trang hoặc học CNTT để có kiến thức hỗ trợ cho 2 ngành kia xong sẽ học văn bằng 2  về 1 trong 2 ngành còn lại. Vì em cảm thấy hai nghề thiết kế rất hợp với sở trường vẽ của em cộng với việc là 3 nghề ấy cũng hợp với tính cách hướng nội, trầm tính, giỏi tưởng tượng, mạnh về mảng nghệ thuật của em nữa.

Em cũng chọn trường ĐH Mỹ Thuật HCM hoặc ĐH Bình Dương vì hai trường này có 1 trong 3 ngành đó mà còn có tổ hợp môn em xác định chọn là H ( Anh, Văn, Vẽ; Văn, Vẽ x2 ) hoặc là K (Toán, Anh, Tin) những môn mà em cực kì thích hoặc chí ít là dễ đối với em, nhất là vẽ và nhiều người nói em vẽ rất đẹp.

Sau đó em có tâm sự với mẹ về việc quyết định học và theo đuổi 3 ngành đó sau khi học xong 12. Nhưng bà ấy thay vì ủng hộ và động viên em thì bà ấy có thái độ phản đối, không ủng hộ em theo đuổi nó. Bà ấy nói em mơ mộng xa vời, nói 3 ngành đó khó kiếm được ra tiền vì tính ứng dụng xã hội kém. Bà còn nói là không dư tiền để cho em học, rồi bảo em hãy dẹp bỏ cái ước mơ đó đi. Bà còn bảo em là hãy học những ngành kinh tế, kinh doanh vì những ngành đó đẻ ra tiền vì tính ứng dụng thực tế nhiều hơn.

Nhưng nói thật với mọi người là em là tuýp người ”não phải’ nên rất yếu các môn kinh tế như toán, lý, hóa cũng như tư duy Logic rất kém. Vì không chấp nhận sự thật ấy nên em đã phản kháng lại bằng cách nói ra những gì em biết về 3 ngành nghề đó. Kết quả là hai mẹ con gây lộn nhau một trận ầm ĩ và giận nhau mấy ngày. Tâm sự với những người còn lại trong nhà ngoại thì họ cũng không hiểu cho em.

Bên nội thì ai cũng làm bên kinh tế nên em cũng khó tâm sự. Mặc dù may mắn ở chỗ là nhà nội nói sẽ giúp em về khoản trợ cấp đại học và cho phép em theo ngành mình thích miễn sao học lên ĐH là nội vui rồi. Vì nhà nội em bảo là ngành nào cũng đẻ ra tiền nếu nỗ lực và đam mê. Em đau lòng lắm mọi người ạ.

Lúc đấy không biết phải làm sao để mẹ chấp nhận mình theo đuổi 3 ngành đó nữa. Em cảm thấy em không hợp với ngành nào khác ngoài ngành thiết kế thời trang hay đồ họa. Chưa kể em còn lo lắng khá nhiều chuyện như liệu mình có chọn sai ngành hay không. 3 ngành đó có thực sự hợp với em theo thực tế không. 3 ngành đó có dễ bị nghèo và thất nghiệp không.

Rồi tự hỏi là sau này em sẽ trở thành người có công việc ổn định hay chết đói nếu chạy theo nghề mình đam mê thay vì theo chỉ dẫn của mẹ. Nói chung là vô vàn suy nghĩ đổ ập vào em cả. Nói chung em không biết là sự lựa chọn của em có sai lầm hay đúng đắn không nữa.

Vâng ! Em cũng không biết làm sao để làm mẹ hài lòng nữa?

“NGU NHƯ MÀY THÌ LÀM ĐƯỢC GÌ “, “MÀY SẼ MÃI KHỔ KHÔNG CÓ ĐƯỜNG THOÁT ” , “MÀY CHẲNG LÀM ĐƯỢC CÁI CUCUT GÌ CẢ “, MÀY SẼ CHẲNG BAO GIỜ BẰNG NGƯỜI TA ĐÂU “, ” CON SẼ KHÔNG BAO GIỜ TỐT HƠN NÊN NẰM MƠ ĐI” , ” BẢN THÂN CON VỐN ĐÃ TỆ NÊN ĐỪNG MƠ LÀM NÊN ĐƯỢC CHUYỆN GÌ “, ” TAO CHƯA BAO GIỜ THẤY ĐỨA CON NÀO MÀ TỆ NHƯ MÀY ” , ” MÀY CHƯA BAO GIỜ LÀM NÊN ĐƯỢC CÁI GÌ CẢ ” , “TRÊN ĐỜI NÀY CHẲNG AI TỆ NHƯ CON ĐÂU “, “CON NGƯỜI TA ĐẺ RA THÔNG MINH, GIỎI GIANG CHỨ KHÔNG NHƯ CON ĐÂU , …” .

Vâng ! Mẹ em đã từng nói với em nhưng câu như vậy và cho tới tận bây giờ em vẫn bị ám ảnh không thể quên được nó, những câu nói đã làm em dần dần ác cảm và nghi ngờ, tội lỗi với bản thân mình .

Nhiều năm đi học ám ảnh nhất là cấp 1 và cấp 2 thì em hay bị bạn bè trong lớp tẩy chay, cô lập. Thậm chí có nhiều lần bị bắt nạt, bị trêu chọc, bị đem ra làm trò cười cho lớp mà không một ai bảo vệ. Dần dần em không thể nào trò chuyện hay làm thân được với ai trong lớp, mặc dù em luôn luôn tôn trọng và đối xử tốt với bạn bè trong lớp. Em dần trở thành một đứa “ẩn sĩ ” trong mắt bạn bè.

Thầy cô thì có nhận xét chung về em là ngoan, chăm học, trầm tính mặc dù về thành tích thì em chỉ ở mức trung bình khá, nếu phấn đấu lắm thì cũng xếp lại KHÁ. Ra chơi hay ăn trưa thì chỉ có một mình thôi. Cũng may suốt nhiều năm đi học thì có người bạn mang tên THƯ VIỆN, nên em cũng được an ủi và bạn ấy là người bạn học thân nhất, là chỗ dựa tinh thần của em suốt 12 năm đi học. Mặc dù giờ đã học cấp 3 thì có  cơ hội để giao tiếp hơn xưa với bạn bè trong lớp nhưng em vẫn ko bỏ rơi bạn ấy .

Suốt 17 năm qua em không có ai là bạn thân cũng như người nào đó mà mình qua lại tới mức độ là thân thiết, đủ tin tưởng để em gửi gắm những tâm sự cả từ trong lớp tới trong xóm. Mặc dù em có nhiều mối quan hệ xã giao hay giúp đỡ nhau trong học tập cũng như công việc. Đi cafe, đi trà sữa, đi shopping, đi ăn, đi học, đi chơi hay làm gì cũng một mình hết.

Thật ra em không phải là kiểu người thích chơi xấu người khác hay là kiểu người vô ơn, phản bội gì đâu ạ. Em chưa bao giờ cho rằng mình hơn ai cái gì và luôn tốt với mọi người, không tiểu thư, không đỏng đảnh, không tự phụ, luôn hết lòng vì mọi người, luôn chia sẻ khi mình có thứ gì đó để mình với đối phương có thể vui vẻ cùng nhau.

Em tự thấy mình sống với mọi người cũng rất tốt. Mỗi khi trong lớp em biết ngày sinh nhật của đứa nào đó là em sẽ nhắn tin chúc mừng họ. Em là người hay chủ động nhắn tin với người ta trước hay hỏi thăm mọi người trước, luôn luôn giúp đỡ, lắng nghe, thấu hiểu người khác khi ai đó cần mình. Thế nhưng không hiểu tại sao mà không một ai quan tâm em.

Chưa kể ko ít lần em bị vướng phải những mối quan hệ Toxic (bị nói xấu, cười nhạo sau lưng, bị lợi dụng…). Sinh nhật của em cũng chẳng một ai nhớ, một tin nhắn chủ động trò chuyện từ người khác cũng không. Em chủ động mở lòng, quan tâm, nhiệt tình hết mình với người khác thì em luôn nhận lại sự cô lập, lãng quên, vô tâm và phũ phàng từ tất cả mọi người dù là họ hàng hay người ngoài. Điều đó khiến em khá thất vọng và bất cần nhưng cũng rất tổn thương.

Hoặc nếu em có nhưng người đó không phải là người gần gũi với em duy nhất. Người mà em cho là gần gũi đó lại có người khác thân hơn em. Kết quả là em luôn luôn đứng ngoài cuộc, bị bỏ rơi, ra rìa trong tất cả các mối quan hệ. Quan tâm, nhiệt tình với một ai đó thì đa phần em chỉ nhận lại vô tâm từ phía đối phương.

Lúc nghỉ ở nhà thì cũng không biết gọi điện hay nhắn tin rủ ai đi chơi mặc dù số danh bạ thì đầy. Hoặc nếu em gọi điện rủ ai đi chơi thì tất cả mọi người em liên lạc đều nói bận bịu này kia. Sinh nhật cũng không biết mời ai nên 17 cái sinh nhật đa phần cũng chỉ có một mình.

Nói thật là em cảm thấy cô đơn và đau lòng lắm ạ. Không hiểu tại sao em đối với mọi người xung quanh tốt như vậy nhưng cuối cùng nhận lại cũng chỉ là sự lãng quên và cô lập từ mọi người. Lúc buồn, bế tắc thì nhắn tin tâm sự với họ hàng xa. Tâm sự hết sự cô độc mình đang gặp phải thì họ chỉ trả lời ngắn gọn như là hãy lạc quan lên, mọi chuyện sẽ qua thôi, thôi ráng thế này thế kia đi, đừng suy nghĩ nữa, sống cô độc một mình cũng không chết đâu, không có bạn bè này kia thì dẹp đi khỏi cần nữa. Nhưng những dòng tin nhắn đó khiến em cũng không thể khá lên được thậm chí là càng đặt nặng thêm về sự cô độc của mình nhiều hơn mà không hiểu tại sao.

Nhiều hôm rời khỏi trường học vừa chạy xe để về nhà với tâm trạng nặng nề. Tâm sự với mẹ về vấn đề đó nhưng bà lại nghĩ đó là do lỗi của em. Bà ấy nói em ăn ở không tốt còn đem chuyện em cô độc ra để đay nghiến em nữa. Nói thật là những lúc như vậy thì em chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.

Thật sự là có những lúc em tự xem lại bản thân và tự hỏi với bản thân mình rằng là rốt cuộc trong mắt người khác thì mình đã làm gì sai, xấu xa tệ hại, chưa đủ hoàn hảo ở chỗ nào. Mà suốt 17 năm qua dù luôn sống tốt nhưng em luôn phải sống trong cảnh nước mắt, tổn thương vì đơn độc, thay vì tươi cười, vui vẻ bởi sự yêu thương, quan tâm từ các mối quan hệ như bao người trên cuộc đời này .

” MÀY SẼ KHÔNG BAO GIỜ CÓ BẠN TRÊN CUỘC ĐỜI NÀY ĐÂU ” , “NGƯỜI TA CHƠI VỚI MÀY ĐỂ LÀM GÌ CƠ CHỨ ” , ” MÀY CHẲNG CÓ GÌ ĐỂ CHO NGƯỜI TA QUAN TÂM TỚI MÀY CẢ ” , ” MÀY LÀ MỘT CON TỰ KỶ ” , ” THỨ NHƯ MÀY BỊ XA LÁNH CŨNG ĐÁNG LẮM ”, ” MÀY NGHĨ NGƯỜI TA CẦN MÀY À ?” , ” CHẲNG CÓ AI ĐỂ TÂM TỚI MÀY TRÊN CUỘC ĐỜI NÀY ĐÂU ”. Tới giờ mấy câu miệt thị đó từ mẹ vẫn còn ăn sâu trong đầu em.

Những người tiếp xúc với em mà biết chuyện thì họ hay hỏi kiểu ”Sao không có bạn thân gì hết  vậy? ” , “Nhìn mày cứ như sống bên lề xã hội ấy” , “Nhìn sơ qua là biết sống một mình rồi”. Nói thiệt là những lúc như vậy thì em cũng không biết phải giải thích sao cho người ta hiểu.

Lúc chỉ sống cho bản thân sau những tổn thương thì người ta nói em sống ích kỷ này kia. Nhưng lúc em mở lòng hòa nhập với mọi người thì người ta lại không đón nhận. Em thật sự rất mệt mỏi khi phải để tâm đến lời nói, suy nghĩ của người khác, không biết phải sống sao cho vừa lòng thiên hạ nữa.

Dần dần em càng ngày càng mất hy vọng vào kết giao và các mối quan hệ xung quanh. Em càng xa lánh mọi người nhiều hơn nữa vì bị bỏ rơi, tổn thương quá nhiều, nhiều người không biết thì bảo em lạnh lùng, khó gần, ít nói, tự kỷ nhưng họ không hề biết em trải qua những gì .

Trong mọi việc làm hay học hành thì em bị thất bại nhiều hơn là thành công, làm gì thì cũng bị trục trặc, đứt gánh giữa đường  đổ bể tùm lum mặc dù luôn nỗ lực hết sức mình. Chưa kể không ít lần em đạt kết quả tệ nhất trong một tập thể nào đó nữa và nó đang xảy ra với em dạo gần đây. Thật sự là rất khủng khiếp đối với em!

Mà tính em cũng lạ lắm ạ. Lúc thất bại thì cảm thấy nhục nhã, thất vọng vô cùng. Nhưng khi làm được rồi thì lại cảm thấy không vui nhưng cũng không buồn. Lúc nào em cũng cảm thấy mình thất bại, vô dụng. Em luôn cảm thấy rất tủi thân khi thấy ai đó xinh đẹp, thông minh, thành công, tài năng, có bạn bè chung vui, sống trong một gia đình hạnh phúc. Vì em trái ngược với họ : Xấu xí, cô độc , ngu si , lầm lũi , thất bại , vô dụng , bị ghẻ lạnh , xui nhiều hơn may.

Năm nay đã 17 tuổi rồi mà em vẫn chưa có gì trong tay ngoài sự thất bại và cô độc không một ai có cũng như bằng. Trông em thê thảm lắm phải không ạ ?

Từ trước đến nay em cảm thấy cuộc sống của mình khá lập dị và khổ đau: dồn dập quá nhiều chuyện, ám ảnh bởi quá khứ, khó sống với hiện tại và mất hi vọng về tương lai. Xung quanh chỉ toàn là tiêu cực, cô đơn trong nhà mình cũng như 11 năm đến lớp. Không có nổi một người bạn thân như người ta, bị xa lánh, bị bỏ rơi, bị phủ nhận, bị toxic, không một chỗ dựa. Mọi ước mơ hy vọng đều bị dập tắt, thất bại triền miên, cô độc không ai bằng. Lạc loài tới mức không giống ai, kém may mắn. Là một người bất tài và vô dụng đúng với sự thật, là kẻ ngu si, kém cỏi trong mọi việc, tệ hại không ai bằng trên cuộc đời này.

Em cảm thấy cuộc sống của em chỉ toàn là niềm đau, tối tăm và ko có lối thoát. Em cảm thấy rất mệt mỏi, áp lực, luôn buồn chán và bất lực vì cuộc sống này. Em luôn stress, thức khuya, ngủ nhiều, ăn uống bất thường, hay nghe nhạc buồn xong rồi khóc, hay bứt tóc, cắn trụi móng tay. Mới đây còn có cái tật uống bia mỗi khi stress, luôn có cảm giác bất an, lo lắng, tội lỗi.

Học hành hay làm gì đều sa sút và tệ hại hơn trước. Vì em biết trước một điều là em sẽ mãi mãi thất bại và cô độc dù có cố gắng đến mấy. Không còn gì là động lực cũng như là chán nản với cuộc sống của mình lắm. Nhiều lúc em chỉ muốn đi tự tử chết đi cho xong để được sống với bố em. Gặp những người cùng cảnh ngộ với em ở thế giới bên kia thay vì tiếp tục sống một cuộc đời lạc loài, khổ đau, cô độc trong một thế giới mà ai cũng có hạnh phúc.

************************************************************

HEY! ARE YOU OKAY ?

AND CAN I HUG YOU ?

Đâu phải em vô tâm – chỉ là tâm anh không đặt ở nơi em

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: MinhHan003

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.