T ơi! Mình sai rồi!!!

3 Likes 1 Bình luận

Mình thực sự không biết bây giờ mình phải làm sao nữa. Mình đã chót phi lao rồi. Bây giờ mình có nên tiếp tục theo lao hay là nhảy xuống mặc kệ hậu quả thế nào đây???

Cậu ấy và mình học cùng nhau 3 năm cấp 3. Trong suốt 3 năm ấy, chưa bao giờ tụi mình nói chuyện với nhau, dù chỉ là một câu. Không có gì lạ đâu, vì đối với tất cả con trai trong lớp mình đều như vậy. Mình luôn gắt gỏng, mình có cảm giác khó chịu với họ. Tất nhiên là họ không làm gì có lỗi với mình. Nhưng không hiểu tại sao, cứ nói chuyện đến câu thứ 2 là mình muốn cãi nhau với họ rồi.

Cái tính khó hiểu ấy khiến không một cậu con trai nào chơi với mình. Họ không bao giờ trêu chọc hay hù doạ mình. Mà mình cũng không thích họ làm thế với mình, rất vô vị.

Tính cách vô lý đến đáng gét ấy khiến một cậu con trai trong lớp phải nói với mình thế này:
-“Cậu nghê gớm thế thì sau này ai lấy cậu?”.

Mình thì chẳng để tâm nhưng chí ít nó cũng làm mình bực. Và kết quả mà cậu ấy thu được từ lời góp ý ấy từ mình là một cái nhìn đáng sợ. Rồi cậu ấy nín bặt, không nói thêm gì nữa, chỉ cười trừ và quay mặt đi.

Rồi 3 năm thời áo trắng cũng trôi qua một cách nhanh chóng. Mình vào đại học, bắt đầu cuộc sống xa nhà, xa bố mẹ. Có lẽ vì tính cách mình thế và vì mình ở với anh nên chỉ qua một tuần, mình không có một chút gì gọi là nhớ nhà.

Bạn bè thì liên lạc qua điện thoại nên hình như mọi người trở nên quý mến nhau hơn. Từ những người người bạn mà mình chưa bao giờ nói chuyện thì giờ đây cũng trở nên gần gũi và thân thiết. Đúng là xa nhau rồi mới thấy thấm thía những lời mà cô giáo từng nói. Và cũng nhờ thế mà hình như mình cũng tốt tính hơn. Mình cảm thấy rất thoải mái khi nhắn tin với những cậu con trai mà trước kia mình coi là đáng ghét.

Thế rồi trong danh bạ của mình cũng có mặt gần đầy đủ tên của các bạn trong lớp. Người mà mình hay liên lạc nhất là ấy. Không hiểu tại sao nhưng có lẽ vì ấy chính là người thứ 2 (sau H, cô bạn thân nhất của mình) mà mình biết số. Sau 3 năm làm học sinh phổ thông trung học, cậu ấy vào cao đẳng. Chỗ cậu ấy học gần chỗ H. Cũng chính vì thế mà mình biết số của cậu ấy.

Một thời gian sau, sinh nhật mình chỉ còn 1 tuần nữa là tới. Mình muốn H có mặt để chúc mừng mình nên mình đã tìm đủ mọi cách để H phải đồng ý đến chỗ mình mới thôi. Từ chỗ H học đến chỗ mình đâu có gần, hơn 30 cây số lận. Muốn tới chỗ mình thì phải bắt ô tô. Mà H thì là chúa sợ xe ô tô, cậu ấy cứ đứng trong ô tô là say. H không dám đi một mình nên đã rủ cậu ấy đi cùng.

Và hôm đó cậu ấy vượt 30 cây số để xuống Hà Nội và đem theo một cây xương rồng. Mình thì đâu biết ý nghĩa cây xương rồng là gì đâu, cứ nhận một cách vô tư không suy nghĩ thế đấy. Và mình cũng đâu biết chơi cây cảnh, và y như dự đoán một thời gian sau cây xương rồng đó chết. Chết thì phải vứt đi thôi. Thế là cây xương rồng bị cho vào quá khứ.

Đến bây giờ thỉnh thoảng cậu ấy vẫn nhắc đến cây xương rồng, và mỗi lần như thế mình lại nói dối. Vốn dĩ mình nhắc đến cây xương rồng là vì đến một thời gian sau, khi cây xương rồng đựơc cô chủ tàn nhẫn như mình chăm sóc. Vào buổi tối hôm đó, cậu ấy chat với mình và nói:
-“Làm người yêu mình nhé”.

Mình thì chỉ thấy ngạc nhiên chút thôi, chứ mình lạ gì mấy trò đùa nghịch của mấy cậu bạn của cậu ấy. Mình đã thử hỏi mấy câu để xác định người đang nói chuyện với mình có phải là cậu ấy không. Nhưng đúng là cậu ấy, chỉ có cậu ấy mới biết tên cô giáo chủ nhiệm, biết mình ngồi chỗ nào thời phổ thông. Rồi mình lại nghĩ chắc cậu ấy đùa mình, thế là mình mắng cậu ấy một trận, bảo rằng đừng đùa nữa. Cậu ấy nản quá vì mình nhất định không tin nên từ từ out nick.

Từ hôm đó, mỗi tin nhắn mà cậu ấy gửi cho mình mình đều cảm thấy không bình thường.
-“Chỗ mình mất điện rồi, không có cơm để ăn, mình đói”.

Nếu là trước kia thì tin nhắn như thế chẳng có gì lạ cả nhưng bây giờ mình lại cảm thấy khó chịu và mình thấy cậu ấy rất thừa hơi. Mình đã nhắn lại:
-“Nếu cậu đói thì cậu nói với người khác, ví dụ như người yêu của cậu ấy. Chứ sao lại nói với mình?”.
Nhắn xong tin nhắn đó mình cũng cảm thấy mình rất là hâm, nhưng kệ. Tưởng là cậu ấy sẽ không nói thêm gì nữa, ngờ đâu cậu ấy vẫn nhắn lại:
-“Mình nói với cậu vì “iou”!”.

Đây là lần đầu tiên mình thấy cái từ tiếng anh này. Mình ngờ ngợ ra ý nghĩa của nó nhưng mình vẫn muốn hỏi cậu ấy. Đây chính là cái tàn nhẫn của mình đây:
-“iou” có nghĩa là gì?
Ban đầu cậu ấy ngại, bảo là không nói và mình cũng đừng hỏi ai. Coi như không biết từ này. Nhưng tính mình rất xấu, mình ép cậu ấy phải nói ra ý nghĩa của từ này mới thôi. Sau khi đã đắc thắng ép cậu ấy nói ra:
-“iou là từ viết tắt của: i love you”.

Mình lại làm thinh, không nói gì nữa. Cậu ấy cũng lặng thinh một lúc rồi hỏi mình:
-“Cậu nghĩ sao?”
Mình bắt đầu cảm thấy ân hận vì đã bắt cậu ấy nói ra ý nghĩa của từ đó. Nhưng không biết thế nào mình lại bỏ chạy bằng cách nói là cậu ấy đang đùa. Mặc cho cậu ấy nói thế nào mình vẫn bảo: “Cậu đừng đùa nữa, mình không thích đùa chút nào đâu”. Và mấy lần như thế nữa thỉnh thoảng lại diễn ra. Không hiểu sao mỗi lần từ chối cậu ấy mình lại cảm thấy buồn, mình cảm thấy tiếc nuối thì đúng hơn. Số lần mình làm cậu ấy buồn cũng khá nhiều rồi và cậu ấy ít nhắn cho mình hơn. Và mỗi lần như thế mình lại làm lành.

Và một lần, mình quá bức xúc với cảm giác khó hiểu ấy. Mình đã làm một việc rất bồng bột, mình gửi cho cậu ấy một bài hát qua cửa sổ chat. Đó là bài: chờ một tiếng yêu, bài hát do Huy Vũ và Sơn Ca trình bày. Mình cũng biết là sau khi nhận đựơc bài hát này cậu ấy sẽ vui như thế nào. Và khi cậu ấy vui vẻ nói chuyện với mình, mình cảm thấy tan biến đi cảm giác nặng nề trước kia. Nhưng khó hiểu ở chỗ, sau một thời gian mình lại cảm thấy khó chịu, thậm chí giận giữ với những tin nhắn của cậu ấy:
-“Cậu có nhớ mình không? Lúc nào mình cũng nhớ đến cậu”
Và mình lại xử sự rất lạnh nhạt
-“ko”
Cậu ấy tưởng mình nói xạo nên lại nhắn những tin khác làm mình càng khó chịu. Bức xúc đến đỉnh điểm mình đã nói thẳng một cách phũ phàng:
-“Mình với cậu có là gì đâu mà mình lại nhớ cậu chứ. Cậu đi mà nhớ bạn gái cậu ý”
Lúc này thì cậu ấy biết mình đang nghiêm túc thật rồi. Cậu ấy nhắn lại:
-“Mình không tin cậu lại nói với mình những lời như vậy”.
Cậu ấy càng tỏ ra mềm yếu mình lại càng lấn tới. Cậu ấy hỏi mình:
-“Vậy tại sao cậu lại cho mình nghe bài hát đó. Để mình sống trong hi vọng.”
Câu hỏi ấy càng làm mình giận hơn. Mình nói một cách vô lý:
-“Bài hát chỉ là bài hát, nó chẳng nói lên điều gì cả. Chúng ta mãi chỉ là bạn tốt của nhau mà thôi!”.

Và mình biết sau khi mình nói thế, cậu ấy thất vọng thế nào. Cậu ấy không nhắn lại nữa nhưng mình biết cậu ấy chưa ngủ đựơc. Cậu ấy đang buồn, rất buồn, và mình cũng rất buồn. Lúc đó mình cảm thấy rất có lỗi. Mình biết trong chuyện này mình đã sai, mình rất ngang. Mình cảm thấy lồng ngực nặng trĩu như đang sống trong tội lỗi vậy. Cảm giác này lại khiến mình có suy nghĩ: “hay là nhận lời cậu ấy, làm thế cậu ấy sẽ không buồn nữa”. Đúng là điên rồ, mình cứ dằn vặt như vậy cho tới 1h đêm mới ngủ đựơc. Sáng ra mình nhận đựoc một tin nhắn, không phải của cậu ấy mà là của H:
-“Mình rất buồn H ak. P nói với mình rằng mình chỉ là bạn. Mình không biết phải làm sao nữa, giúp mình với. H hãy nói cho mình biết sự thật vì H là bạn thân nhất của P: P không yêu mình có phải không?”.

Phải mất vài phút sau mình mới đoán hiểu được tin nhắn đó. Thì ra đó là tin nhắn mà cậu ấy gửi cho H đêm qua. H gửi cho mình vì không biết trả lời cậu ấy thế nào. Lúc này tâm trạng mình càng nặng nề hơn. Mình biết mình cần dứt khoát với cậu ấy nhưng không hiểu sao mình lại nhắn cho H thế này:
-“H hãy nói với cậu ấy rằng: “Là sinh viên năm thứ nhất, Không phải cậu ấy thì bất cứ ai P cũng không nhận lời””.

Và từ hôm đó, cậu ấy không nhắn gì nữa, cậu ấy lặng im một cách đáng sợ. Khi không nhận được tin nhắn của cậu ấy, cảm giác không yên, khó chịu lại bắt đầu đến với mình. Nó rất bức xúc, bức xúc đến mức mà mình nghĩ rằng: “mình muốn nhận lời cậu ấy”.

Và một thời gian sau, nick cậu ấy sáng trên danh bạ của mình. Không chút băn khoăn, mình liền pm. Cậu ấy trả lời mình với giọng rất buồn, rất xa lạ. Điều đó càng làm mình bức xúc. Mình không muốn cậu ấy nói chuyện với mình một cách ngượng nghiụ như thế, mình không muốn. Và mình muốn vứt bỏ cái cảm giác khó tả ấy ra khỏi đầu. Mình đã cố gắng làm lành để cậu ấy nói chuyện với mình bình thường như trước kia, tuy không thành công lắm nhưng cũng tạm ổn.

Và một hôm, sau khi học bài xong, mệt mỏi, mình đặt mình xuống giường, mình chợt nghĩ tới cậu ấy, một nỗi buồn ngao ngán ồ ạt đến với mình. Mình không muốn buồn và mình chộp ngay chiếc điện thoại, mình nhắn tin, mình viết đúng 3 chữ, viết rất nhanh và gửi cũng rất nhanh:
-“Mình đồng ý”.
Phản ứng của cậu ấy rất bình thường.
-“Cậu có bị hâm không, tự nhiên lại nói mình đồng ý. Chẳng có đầu cũng chẳng có cuối gì cả”.

Mình thấy mình hâm thật, mình như bị thôi miên vậy. Và mình không nói gì, cũng không muốn bào chữa điều gì. Cậu ấy như rất bức xúc vì khó hiểu.
-“AK thế cậu đồng ý cái gì vậy”.
Kể cậu ấy không nhắn thêm tin này thì có phải là mình không bị thôi miên nữa không? Nhưng cậu ấy lại nhắn tin này làm mình lại càng lấn sâu vào sai lầm:
-“Thế cậu nghĩ mình đồng ý cái gì?”
Mình thừa biết cậu ấy đang nghĩ gì và đúng như mình nghĩ, cậu ấy nói rất thận trọng:
-“Mình chẳng nghĩ gì cả”.
Biết trước câu trả lời nhưng sao mình cảm thấy bất ngờ. Mình cảm thấy bực mình và mắng thầm cậu ấy: “đồ ngốc”.

Sáng hôm sau cậu ấy nhắn một cái tin:
-“Cậu làm mình phát điên mất. Cậu đùa mình nhiều rồi, đừng đùa mình nữa”.

Đến trưa, cậu ấy nhắn tin rủ mình online nhưng mình bảo giận cậu ấy rồi, không online nữa. Nói vậy nhưng thực ra mình ẩn nick. Biết mình không có trên mạng nhưng cậu ấy vẫn pm.
-“Chán quá, buồn quá, khổ quá, mệt quá. Cậu vẫn giận mình ak. Đừng giận mình nữa, mình xin lỗi rồi còn gì. Mình biết cậu muốn nói gì mà”.

Câu nói này làm mình thực sự cảm thấy nhẹ lòng. Mình cảm thấy thoải mái vì không còn phải sống trong cảm giác có lỗi trước kia nữa. Nhưng sau đó mình lại cảm thấy sợ. Sợ một ngày mình gặp cậu ấy, khi đó mình sẽ phải làm sao, vì cậu ấy đã nói với mình:
-“Để bao giờ mình gặp cậu mình sẽ hỏi trực tiếp. Mình hỏi là cậu phải đồng ý đó nha mình không biết đâu”.

Mình ý thức đựơc rằng mình không yêu cậu ấy. Đó chỉ là những cảm giác rung động nhất thời nhưng không đựơc rồi, mình không thể nói là mình không yêu cậu ấy một lần nữa. Mình thực sự bế tắc. Mình đã phi lao rồi, mình có nên theo lao hay nhảy xuống để rồi cậu ấy hận mình suốt đời????????????. Dù thế nào mình vẫn muốn nói câu: “mình xin lỗi ” với cậu ấy. T ơi ! mình sai rồi.

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin

1 Comment

  1. Mến chào em Lê Thị Nga.
    Câu chuyện của em rất thú vị.
    Em và cậu ta từng là bạn và giữ liên hệ tốt đến khi học năm 1 đại học.
    Suy nghĩ và hành động của em luôn trái chiều, em hay muốn phớt lờ hay giả bộ làm ngơ khi người ta muốn quan tâm em, nhưng khi em phủ nhận lại cảm thấy hối tiếc và khờ dại…
    Tất cả suy nghĩ và hành động củ em đều do tự nhiên thôi vì trước đây em là người khép kín, ít giao tiếp đặc biệt là khác phái nên đây là lần đầu nói chuyện với bạn trai chơi thân là điều hơi khó diễn tả.
    Trong em đang phân vân khi chưa biết đó là yêu hay rung động đầu đời, em không muốn trả lời thật nhưng lại sợ người ta buồn và em lại lần nữa cảm thấy hối tiếc…
    Tôi nghĩ thời gian là phương thuốc hữu hiệu nhất trong tình huống này. Em có thể gặp cậu ta và trả lời cho cậu ta biết em không từ chối nhưng chưa sẵn sàng lúc này. Đợi khi lớn chút nữa thì thời gian sẽ chứng minh. Em hãy bình thường với cậu ta và giữ tốt mối quan hệ này sau này cả 2 sẽ nhận ra thôi.
    Chúc em bình tĩnh xử lý khôn khéo nhé.
    Mến chào em.

Chức năng bình luận đã bị vô hiệu hóa.