Bố chồng tôi, thỉnh thoảng vẫn ghé thăm

15 Likes Bình luận

Ông bố chồng thỉnh thoảng vẫn ghé thăm

Kể từ khi tôi rời ngôi nhà nhỏ

Vợ chồng tôi li hôn ai cũng rõ

Anh đường anh, còn tôi vẫn “một mình“.

 

Bà mẹ chồng đã mất bởi kỳ sinh

Ông thương con bao năm đành ở vậy

Không lấy vợ, dành chọn yêu thương ấy

Nuôi chồng tôi gian khó suốt một đời.

 

Ngôi nhà nhỏ hạnh phúc bỗng nhân đôi

Bố khen tôi là nàng dâu tần tảo

Chăm sóc ông từng miếng cơm thìa cháo

Động viên ông khi trái nắng trở trời.

 

Chồng trẻ người, lại mải miết ăn chơi

Không chú tâm lo việc nhà việc cửa

Ngày nối ngày, cơm đợi chờ từng bữa

Mải lang thang cả đêm cũng không về.

 

Rồi Bồ bịch, cá độ với lô đề

Bao của cải trong nhà đều nướng sạch

Con giun quằn… lòng tôi hờn oán trách

Muốn bảo anh tu tỉnh lại từ đầu.

 

Lời khuyên nhủ anh chẳng muốn nghe đâu

Nay đổi thay đã trở thành người khác

Cuộc sống nhạt và tình yêu cũng nhạt

Tôi li hôn để giải thoát cho mình.

 

Những tháng ngày đang đẹp đẽ lung linh

Bỗng khổ đau tựa chôn vùi địa ngục

Cứ tưởng rằng có mái nhà hạnh phúc

Nào ngờ đâu cuộc sống hết màu hồng.

 

Trong lòng tôi cảm thấy rất thương ông

Vẫn kính trọng như cha già dẫn lối

Rồi chồng cũ bị toà tuyên kết tội

Buôn đá ke và ma tuý trá hình.

 

Ông đứng ra nhận án cứu con mình

Sẵn sàng quên tấm thân già đau khổ

Giữ chữ tín với người vợ quá cố

Đổi mạng ông để giữ lấy con mình.

 

Nhưng pháp luật là bản án phân minh

Ông tự do vì đâu hề có tội

Đứa con dại, liệu giờ đây hối lỗi

Hay nhởn nhơ mà không xót cha mình.

 

Ông bàng hoàng nghe tin nó tử hình

Trong một chuyến cùng giang hồ sa lưới

Đôi mắt ông chợt thoáng buồn rười rượi

Nếp da nhăn và đôi mắt thâm quầng.

 

Cả một đời sống tích Đức tu nhân

Nay già nua không có người nương tựa

Tôi quyết định rằng không đi bước nữa

Ở bên ông chăm sóc nốt tuổi già.

 

Trong lòng tôi kính phục giống như cha

Cũng có lúc thấy lòng “xao xuyến“ lạ

Chỉ sợ rằng miệng đời người thiên hạ

Cần lời khuyên… để tôi biết… làm gì?.

 

Những ngày này tôi đau khổ nghĩ suy

Cần xung quanh cho tôi lời khuyên giải

Tôi và ông sống buồn trong khắc khoải

Bởi tương lai chẳng biết sẽ làm gì?

 

Cảm xúc này có lấn át lương tri

Khi ông ấy không là cha mình nữa ?

Con yên tâm… cha vẫn còn chỗ dựa

Là bà con chòm xóm cạnh bên mình.

 

Con đẹp người đẹp nết lại thảo xinh

Cha thành thật khuyên con đi bước nữa

Cuộc sống này là do con chọn lựa

Đừng vì cha mà dang dở riêng mình.

 

Rồi một ngày chim hót buổi bình minh

Ông mai mối cho tôi chàng trai tốt

Ông bảo rằng con gái nuôi dại dột

Cha già đâu… vẫn bế cháu được mà.

 

Tôi lấy chồng khoảng cách cũng không xa

Vài ba bữa cho con về thăm lại

Ông bố chồng giờ đây thành ông ngoại

Thắp nén nhang… khắc khoải… mãi trong lòng.

18/7/2021

Nguyễn Minh Chí

 

 

Em nói như vậy có gì sai không mà bị bố chồng đánh?

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.