Bố đẹp trai nhất nhà

12 Likes Bình luận

Nhân tháng Vu lan, xin gửi tới các độc giả câu truyện ngắn và cũng là câu chuyện của chính tác giả viết về người bố của mình…

Mẹ sinh nó vào một chiều đông rét căm căm. Khi nó cất tiếng oe oe chào đời cũng là lúc những tiếng rì rầm nổi lên:

– Lại vịt giời à?

Hai con gái à? Chán nhỉ!

Cái rét ngoài trời cộng thêm cái rét trong lòng khiến mẹ nó run cầm cập, môi tái mét, nước mắt ứa ra. Bố bắt con gà đang nhảy ổ thịt mừng nó ra đời, rồi khẽ khàng bảo mẹ:

– Con nào chả là con. Mẹ nó đừng buồn!

Ở cái ngôi làng nhỏ này việc phải có con trai nối dõi còn khá nặng nề. Có nhà đẻ cố năm sáu đứa chỉ với mục đích duy nhất là kiếm thằng con trai. Có người, vợ không đẻ được đã tìm cách kiếm đứa nối dõi bên ngoài. Mỗi khi làng có việc bố nó luôn phải ngồi chiếu dưới vì đẻ toàn vịt giời. Bố nó chẳng lấy làm buồn còn nói vui: Chiếu dưới càng đỡ phải uống rượu.

Thỉnh thoảng lại có người trêu chọc bố:

– Nhà toàn vịt giời. Sao ông phải vất vả thế? Làm lắm sau này cho con rể nó phá à?

Bố chỉ thủng thẳng đáp:

– Con tôi, tôi nuôi động đến bát cơm nhà các ông đâu mà phải xía vô? Trai hay gái, sướng hay khổ sau này sẽ rõ.

Có lần bà nội bảo bố:

– Giờ hai đứa lớn rồi. Đẻ thêm đứa nữa xem được con trai không cho vui cửa vui nhà, có người nối dõi.

Bố liền nói:

– Con nào cũng được mẹ ạ, cốt sao chúng ngoan ngoãn là được. Nó lớn nhưng còn phải nuôi chúng ăn học cho bằng bạn bằng bè chứ để chúng khổ sở, nheo nhóc thì tội lắm. Còn khi chết rồi ai chống gậy chả được.

Những lúc như thế nó thấy thương bố vô cùng.

Chị em nó lớn lên trong sự yêu thương của mẹ và tảo tần của cha. Cha nó, người đàn ông có hàng râu quai nón rậm rì thoạt trông rất dữ tướng nhưng lại rất thương con. Chưa bao giờ chị em nó bị bố đánh hay nặng lời. Có lần hai chị em nghịch dại làm vỡ gần hết số ống nước bố mới mua về. Bố giận cầm đoạn ống nước khua tít mù, chân dậm thình thịch xuống nền nhà. Nhưng chỉ là dọa thôi chứ chẳng hề đánh chị em nó cái nào. Sau này nó mới biết số ống nước chị em nó làm vỡ đáng giá gần chục triệu của bố.

Bố nấu ăn rất ngon. Những lúc rảnh rỗi bố thường trổ tài nấu nướng thết đãi cả nhà. Thịt lợn, hay thịt gà được bố tẩm ướp kỳ công bằng các loại lá rừng hơ trên lửa hồng rồi xoa bên ngoài một lớp mật ong làm cho miếng thịt khi chín vừa thơm ngọt, vừa giòn lại vàng rộm. Những hôm bố nướng thịt nó vừa ăn vừa xuýt xoa cho tới khi hết sạch mới thôi. Bố thường mỉm cười mãn nguyện khi nhìn các con ăn. Sau này đi học xa nhà, cứ mỗi lần mẹ lên thăm là bố lại làm món thịt nướng thái sẵn gói vào lá chuối gửi lên cho nó. Cầm gói thịt nước mắt nó lại cay xè vì nhớ bố.

Những lúc được nghỉ lễ về thăm nhà, trong khi hai chị em nó còn ngủ nướng để bù lại những đêm thức khuya học bài thì bố nó đã dậy từ lúc nào, lục đục nấu nướng. Khi mâm cơm đã tươm tất, mùi thơm bay lên ngào ngạt bố mới vén màn gọi chị em nó dậy bằng những lời âu yếm:

– Dậy thôi hai vịt giời của bố! Cơm canh chín hết rồi! Dậy ăn cho nóng!

Những lúc như vậy nó chun mũi làm mặt cười với bố, ôm lấy đôi bờ vai xương xẩu của bố rồi trêu:

– Anh bố đẹp trai nhất nhà của con!

Bố cười tít mắt đáp:

– Bố nhà cô! Nhà có mỗi bố là con trai lại chả đẹp trai nhất nhà.

Những lúc rảnh rỗi hai chị em nó thường chụm đầu vào đánh cờ thi với bố. Hai chị em nó, những cô sinh viên học giỏi có tiếng lại thua bố nó một ông nông dân chính hiệu. Những nước cờ của bố biến hóa linh hoạt khiến hai chị em không thể đoán định và luôn bị bố chiếu tướng. Trong cái làng nhỏ này bố nó được mệnh danh là “Vua cờ tướng” vì chưa ai thắng cờ bố cả.

Nhớ khi còn nhỏ bố đi chợ mua cho hai chị em mỗi người một chiếc áo len kẻ xọc màu xanh trắng dành cho bé trai. Bố ngượng nghịu bảo:

– Bố chẳng biết các con thích màu gì. Thôi thì màu này bố thấy hay hay nên mua về cho các con.

Mặc áo vào nhìn chị em nó chẳng khác gì hai đứa con trai. Nhưng nó thấy thật hạnh phúc bởi tấm lòng yêu thương của bố dành cho chị em nó. Sau này đi học xa, nó vẫn mang theo chiếc áo len bé xíu bố mua. Mỗi lần nhớ nhà nó lại lấy ra ngắm nhìn mà tưởng như thấy nụ cười và giọng nói ấm áp của bố.

Ở cái ngôi làng nhỏ của nó, trong khi nhiều nhà chỉ cho con học hết lớp 9 rồi bắt nghỉ đi làm kiếm tiền thì bố mẹ luôn động viên chị em nó đi học. Hai chị em nó đỗ vào hai trường đại học danh tiếng ở trung tâm Hà Nội. Tiền học, tiền trọ, tiền ăn là gánh nặng lớn đối với gia đình nó. Nó thấy bố vất vả hơn, mẹ thức khuya hơn. Nhiều lúc về thăm thấy tóc bố ngày càng bạc trắng nó định nghỉ học thì bố bảo:

– Các con phải cố gắng học để sau này giúp ích cho đời và không phải quay lại cầm cuốc cầm cày như bố.

Nó không còn ý định bỏ học nữa, chỉ lặng lẽ học. Mỗi năm học trôi qua món quà cho bố là những tấm giấy khen và giấy chứng nhận học sinh giỏi các cấp được chị em nó mang về. Cầm tập giấy khen của chị em nó trên tay mắt bố rưng rưng. Bố thường bảo:

– Nhà mình chẳng cần tranh treo tường vì tường nhà mình đã có giấy khen của mấy mẹ con treo kín cả rồi.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Chị em nó ra trường và ở lại Hà Nội lập nghiệp. Mỗi lần trở về nó lại thấy bố ngày một gầy đi bởi sương gió, bởi những tháng năm vất vả, bươn trải nuôi chị em nó ăn học. Nó thương bố đến thắt lòng.

Bố nó, người đàn ông có hàng râu quai nón rậm rì, nước da dám nắng vì quanh năm làm bạn với ruộng vườn nhưng trong lòng chị em nó bố luôn là người đàn ông đẹp trai nhất. Bố luôn yêu thương, che chở và coi chị em nó như báu vật.

Hà Nội giãn cách vì tình hình Covid-19 phức tạp, đã ba tháng nay chị em nó không được về thăm bố, thăm gia đình nhỏ yêu thương của mình. Chiều nay, ngồi ngắm làn mưa rơi giữa lòng Hà Nội vắng lặng vì đại dịch, nó lại rưng rưng nhớ bố thật nhiều.

Ngày 12/8/2021.

Tác giả: Hồng Vân

 

 

Bố không ăn muối bố ươn

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.