Các bạn là người ngoài cuộc sẽ có cái nhìn khách quan và sáng suốt hơn…

11 Likes Bình luận

Sau nhiều lần đắn đo, tôi quyết định viết câu chuyện của mình lên đây trước tiên là để trải lòng mình, sau nữa là để lắng nghe ý kiến góp ý của quý độc giả, tôi xin chân thành cảm ơn.

Tôi 30 tuổi, hiện là một bà mẹ đơn thân. Con gái tôi hiện giờ mới được 15 tháng tuổi. Thật đau đớn và xót xa khi con gái tôi còn quá bé mà đã phải sống trong sự thiếu thốn tình cảm của cha. Giờ tôi xin kể về hoàn cảnh của tôi để quí độc giả hiểu.

Trước khi lấy chồng, tôi là một cô gái đẹp, thùy mị và hòa đồng – theo nhận xét của mọi người. Tôi có rất nhiều người theo đuổi nhưng tôi đã quyết định lấy anh ấy (chồng cũ của tôi) mặc dù anh ấy không có gì nổi trội so với người khác.

Anh ấy là một kĩ sư xây dựng. Gia đình tôi không đồng tình với quyết định của tôi (bởi thấy những bất ổn trong cách cư xử của anh ấy, bố mẹ anh ấy cũng không hòa thuận) nhưng cũng tôn trọng quyết định của tôi.

Sau ngày cưới chỉ vài tháng, mỗi khi chúng tôi cãi nhau là anh ấy xưng mày – tao. Tôi đã nhiều lần khuyên anh không nên cư xử với tôi như thế nhưng anh không thay đổi và đã đuổi tôi ra khỏi nhà.

Tôi cảm thấy bị tổn thương quá lớn nên đã về nhà chị gái (vì bố mẹ tôi ở xa). Sau đó anh ấy đã xin lỗi và đón tôi về. Chúng tôi thuê nhà ở ngoài cho đến khi gần sinh thì về ở chung với mẹ chồng.

Khi tôi có bầu, thi thoảng chúng tôi cũng có những xích mích từ những chuyện nhỏ nhặt nhưng anh ấy luôn là người thù lâu. Tôi nấu ăn không vừa ý là anh ấy giận dỗi không ăn ở nhà và không quan tâm đến tôi.

Chỉ cần một việc làm nào đó không vừa ý là anh ấy nặng lời với tôi. Tôi buồn quá không ngủ được ngồi khóc một mình ngoài sân lúc đó đã nửa đêm mà anh ấy cũng coi như không thấy, xem TV rồi đi ngủ, mặc tôi ngồi đó 1 mình.

Tôi là người phụ nữ của gia đình, hết giờ làm việc về nhà lo cơm nước cho chồng. Còn chồng tôi sau giờ làm việc thì đi đánh cầu lông (cho dù khi đó tôi đang bầu bí).

Khi tôi sinh con, tôi phải sinh mổ. Sinh con chưa được một tháng thì anh ấy đã bắt tôi lau nhà.

Mẹ tôi vào chăm tôi nhưng vì chúng tôi ở nhà chồng nên ròng rã một tháng trời, bà ngoại phải ở bên nhà chị tôi, rồi cứ sáng thì mang đồ ăn sang và phụ tôi trông cháu, trưa lại về, đầu giờ chiều sang và tối về. Trời mùa hè nóng bức thế mà chồng tôi không được một lời mời mẹ vợ ở lại ăn cơm.

Con gái tôi ngủ rất ít, ban đêm bé hay quấy khóc đến tận sáng nên tôi phải thức trắng đêm trông con. Khi còn trong tháng thì chồng tôi cùng tôi trông con, sang tháng thứ 2 mẹ chồng xót con nên lấy cớ đang làm nhà và không muốn anh ấy thức đêm.

Tôi một phần vì quá mệt mỏi sau sinh bị mất sức lại không ăn được, thiếu ngủ nên tôi cũng bị ức chế. Tôi và anh ấy đã cãi nhau, anh ấy đã mắng tôi là con Đ và chửi bố mẹ tôi.

Lúc đó tôi cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm, mẹ tôi thương con thương cháu nên đã gần 70 tuổi mà từ ngoài Bắc vào còn mang cho cháu từ cái quần áo, cái móc phơi đồ…thế mà tại sao vợ chồng cãi nhau anh ấy lại chửi cả bố mẹ vợ, nghĩ thế nên tôi cũng đã chửi lại.

Anh ấy đã đánh tôi và đuổi tôi ra khỏi nhà. Lúc đó đã 4 giờ sáng mà anh ấy còn định gọi điện về cho bố mẹ tôi biết vì nghĩ rằng tôi đã tra tấn tinh thần mẹ anh ấy thì anh ấy cũng sẽ làm vậy với bố mẹ tôi (đã hơn 1 lần anh ấy làm như vậy).

Mẹ anh ấy thấy ồn ào thì lên nhà và bà rất giận khi thấy anh ấy nói tôi chửi bà. Tôi đã nói để bà hiểu nhưng bà không nghe, cứ vin vào đó để chì chiết tôi và bênh con bà.

Tôi cũng biết mình đã sai khi chửi lại, nhưng đó là vì chính chồng đã chửi bố mẹ tôi trước. Từ đó mỗi khi đến bữa ăn, bà nói cạnh khóe tôi. Còn chồng tôi thì bỏ mặc 2 mẹ con trông nhau, đêm con khóc tôi vừa 1 tay bế con, 1 tay pha sữa cho con. Thời điểm đó không khí gia đình vô cùng nặng nề.

Lúc đó tôi còn phải ôn thi tốt nghiệp văn bằng 2. Ngày thi đến gần mà chồng không trông bé để tôi ôn thi. Hôm đó có mẹ chồng và chồng tôi ngồi đó, tôi xin phép bà để cho con sang nhà chị ở để chị trông con giúp tôi ôn thi.

Tôi cho con sang nhà chị hôm trước thì hôm sau chồng tôi mới sang thăm con. Những ngày sau đó, anh ấy không hề nhìn ngó đến con. Từ nhà anh sang nhà chị gái tôi chưa tới 2 Km nhưng hơn 1 tháng trời anh ấy thậm chí không nhắn tin, gọi điện hỏi han xem con thế nào.

Anh biết tôi đã thi xong nhưng cũng không sang đón 2 mẹ con về. Tài khoản lương của anh ấy cũng đã rút sạch, lúc đi tôi không cầm theo tiền nên mọi chi phí cho bé con đều do chị gái tôi mua cho.

Tôi nhận thấy rằng anh ấy cư xử như vậy là cố tình đẩy mẹ con tôi vào bước đường cùng. Có thể anh ấy nghĩ rằng con tôi còn quá bé, bố mẹ tôi ở xa, tiền tôi ko có, không biết bấu víu vào đâu nên anh ấy đối xử với tôi thế nào cũng được (lúc cãi nhau anh ấy nói là tao chấp cả nhà mày làm gì được tao).

Giờ thấy anh ấy cư xử với mẹ con tôi như vậy rồi thì tôi không thể quay lại đó được nữa. Gia đình tôi thấy thái độ của anh ấy như vậy thì khó mà hàn gắn, khuyên tôi nên suy nghĩ về quyết định ly hôn.

Cũng may nhờ gia đình giúp đỡ mà mẹ con tôi đã mua được 1 ngôi nhà nhỏ và tôi đã làm đơn ly hôn. Khi đó anh ấy mới hỏi con ở đâu. Tôi hận anh ấy vì đã đuổi mẹ con tôi đi trong lúc con còn quá nhỏ, sau đó lại bỏ mặc nên tôi không muốn cho biết nơi mẹ con tôi ở.

Tôi hỏi thì anh ấy nói do bận đi công tác nên không thăm con được, nhưng tôi biết thực ra anh ấy chỉ viện lý do như thế thôi, một khi đã quan tâm thì thiếu gì cách?

Anh ấy còn nói từ khi tôi đưa con đi là coi như đã li dị rồi, từ giờ anh ấy muốn đi với ai là quyền của anh ấy, tôi không được can thiệp.

Sau đó cũng vì nghĩ đến con mà tôi cho anh ấy đến nhà, khi đó con tôi được 5 tháng. Cũng xin nói thêm là thời điểm đó anh ấy được lên chức phó phòng, lương tháng được chục triệu nhưng chỉ đồng ý cấp dưỡng 1 triệu/tháng cho con tôi. Mãi đến khi ra tòa anh ấy mới đồng ý hơn mức đó.

Những tưởng tôi không thể vượt qua cú sốc quá lớn, nhưng nhờ sự quan tâm đùm bọc của gia đình, mẹ con tôi đã dần vượt qua được khó khăn. Giờ con gái tôi đã được 15 tháng.

Những ai đã từng nuôi con nhỏ mới có thể thấu hiểu được sự vất vả như thế nào. Tôi còn vất vả hơn những bà mẹ khác khi phải nuôi con một mình, bé con lại khó ăn khó ngủ. Khi bé được 7 tháng mà vẫn cứ khóc đêm đến tận 2 giờ sáng mới ngủ.

Bản thân tôi khó khăn tôi chịu được, tôi chỉ thương mẹ tôi đã gần 70 tuổi mà phải vất vả vì con vì cháu. Nhiều đêm tôi khóc vì thương con, vì ân hận đã không đem đến cho con một gia đình trọn vẹn, khóc vì thương mẹ và cho chính bản thân tôi – sao số phận trớ trêu như thế?

Tất cả rồi cũng qua khi nhìn thấy con cười, thấy con khôn lớn từng ngày mà tôi như được tiếp thêm sức mạnh để cố gắng làm việc nuôi con.

Bà ngoại ở chăm con tôi từ khi cháu 3 tháng đến khi cháu được 1 tuổi thì bà phải về Bắc. Ba bé đến nhà tôi là chỉ chơi với con rồi về chứ không được 1 lời hỏi han bà ngoại, không chào tôi 1 câu. Tôi cũng giận lắm nhưng khi thấy 2 cha con quấn quýt, tôi lại thôi.

Có hôm con tôi bị ốm phải nhờ chị tôi chở đi khám bác sĩ, anh ấy đến thấy vậy cũng không bảo để chở con đi, chị tôi nhờ chở mẹ con tôi đi thì anh ấy mới chở.

Bản thân tôi nghĩ rằng thực ra anh ấy cũng thương con, nhưng tính tình thì quá cố chấp, bảo thủ và luôn nghĩ rằng mọi chuyện xảy ra là do tôi. Anh ấy cho rằng mình không cờ bạc, không rượu chè, không trai gái, tu chí làm ăn thì tôi còn muốn gì.

Anh ấy luôn nói rằng vì quá nuông chiều tôi nên mới vậy. Tôi thì nghĩ, đàn ông không vướng vào những chuyện đó thì thật đáng quý nhưng để có 1 gia đình hạnh phúc thì chỉ từng đó thôi là chưa đủ, mà rất cần sự cảm thông, chia sẻ và sự tôn trọng lẫn nhau.

Trong cuộc sống anh ấy coi thường tôi, làm nhà cũng tự theo ý của anh ấy, đã chửi tôi là con Đ, đánh và đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà khi con tôi mới 2 tháng tuổi, sau đó bỏ mặc 1 thời gian dài là điều không thể tha thứ.

Khi còn sống chung, tôi đã cố gắng hết sức để vun vén cho gia đình, mặc dù tôi nấu ăn không ngon nhưng tôi rất chăm chỉ, tôi không ăn chơi, không trai gái, hết giờ làm là về nhà dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn vậy thì tôi có hư gì cho cam?

Giờ cuộc sống của mẹ con tôi dần đi vào ổn định. Nhiều người không biết chuyện lại cứ nghĩ rằng tôi là một phụ nữ đẹp và ăn nói nhỏ nhẹ vậy thì chắc là chồng chiều lắm. Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận.

Nghĩ mà buồn. Hàng ngày sau giờ làm việc, ba bé vẫn đến chơi với con nhưng chỉ vậy thôi chứ không ai nói chuyện với ai. Có phải anh ấy không còn tình cảm với tôi thực sự? Thấy 2 cha con quấn quýt, tôi lại thấy xót xa.

Tôi cũng nghĩ rằng giờ anh ấy chưa lấy ai thì thương con vậy, nhưng đến khi có vợ mới rồi có con thì tình thương ấy sẽ bị chia sẻ rất nhiều.

Còn đối với tôi, chuyện xảy ra là cú sốc quá lớn đã khiến tôi thấy thời nay thật quá hiếm đàn ông tốt, tôi thấy sợ đàn ông, và sợ cảnh con anh – con em – con chúng ta, nhưng tôi cũng cần cha cho con mình và cũng cần một bờ vai để dựa.

Tôi thường tự nhủ giờ hãy cố gắng làm việc và chăm con thật tốt để bù đắp cho con. Nhưng đôi khi tôi nghĩ liệu tôi có nên chủ động làm hòa để quay lại, để con tôi được sống trong gia đình có đủ cha mẹ như những đứa trẻ khác?

Tôi nhận thấy trong cuộc sống mình cũng nóng tính cần phải sửa. Nhưng liệu với tất cả những gì xảy ra đã tạo nên vết thương lòng quá lớn đối với 2 người thì chúng tôi có vượt qua được không? Và còn gia đình 2 bên nữa? Anh ấy đối xử với tôi như thế thì tôi quyết định ly hôn như vậy có là sai lầm không?

Tôi thấy mình rất mâu thuẫn!

Tôi không biết nên như thế nào, các bạn là người ngoài cuộc sẽ có cái nhìn khách quan và sáng suốt hơn, xin hãy góp ý để tôi cảm thấy an lòng và đỡ có lỗi với con.

Xin chân thành cảm ơn!

Người gửi: Mai P

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.