Cảm ơn mẹ đã cho con hơi thở.

5 Likes Bình luận
Cơn mưa đầu mùa đã bắt đầu trĩu hạt. Con đuờng tôi đi bây giờ nhựa đã trải khắp các ngõ hẻm, sạch sẽ và mát ruợi. Nhớ ngày xưa cũng trên con đường này mẹ đã dắt tôi đến trường. Khi những cơn mưa vô tình quét qua, hai mẹ con vội vã tìm mái hiên nhà ai trú tạm. Thế mà hai mẹ con vẫn cười quên đi nỗi vất vã. Tôi lớn lên cùng mùa mưa ấm nồng tình yêu thương của mẹ, cùng tiếng ru ơi hời như đã trở thành một phần trong kí ức tôi.       

Thời gian âm thầm, lặng lẽ trôi qua như sự nhẫn nhịn của mẹ. Tôi vô tình như cánh chim vừa thoát khỏi chiếc lồng con đến với vùng trời bao la rộng lớn và nơi đó không ít những hiểm nguy.    

Tôi quên mất sự chờ đợi của mẹ trước những bữa ăn. Tôi quên mất những lần nhường tôi ăn phần thịt cá mẹ ăn phần xương. Tôi quên mất những ngày lạnh giá mẹ dành trọn cho tôi phần chăn ấm nhất. Tôi quên mất những trận run bần bật mỗi khi cảm lạnh vì mưa vậy mà mẹ vẫn dậy sớm đun cho tôi ấm nước để rửa mặt. Tôi quên mất chiếc áo lành dành cho tôi còn mẹ chịu gần một đời áo vá. Tôi quên mất cái vẫy tay chào mỗi lúc mẹ đưa tôi đến trường… Tôi dường như đã ném tất cả những điều ấy vào góc khuất tâm hồn, nơi tôi chẳng hề bận tâm tới. …………..       

Đến một ngày, thất bại một vài việc, tôi chợt lặng im mà nhói lòng khi thấy tóc mẹ đã lấm tấm những sợi bạc, những nắm đấm vào lưng nhè nhè, từng hơi thở đôi lúc nặng trĩu, từng cái nhói đau trong lồng ngực mà mẹ vẫn cố che giấu, đôi tay chai sần vì công việc tần tảo nuôi con…      

Trước thất bại của tôi, mẹ cũng lặng im, tôi hiểu cái lặng im của mẹ lắm chứ! mẹ không hề trách. Mẹ chẳng hề la mắng. Còn tôi thừa sức lớn để hiểu điều đó! Mẹ biết con của mẹ sẽ không dừng bước, sẽ tiếp tục cuộc hành trình, sẽ làm những nắm đấm vào lưng nhè nhẹ của mẹ vơi đi. “Cuộc đời chỉ vỏn vẹn trong vòng hơi thở”. Cảm ơn mẹ đã cho con hơi thở ấy!

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.