Cần lời khuyên

3 Likes 1 Bình luận

Em hiện đang là sinh viên năm cuối ngành cầu đường. Từ bé em sinh ra trong một gia đình nghèo khó, bố em thuộc dân đi bụi, suốt ngày đánh chém nhau, sau này lấy mẹ em rồi sinh ra em,… Do đó tuổi thơ em đã chứng kiến cảnh bố đánh chém, bao nhiêu ng hận thù và ghét bỏ, chứng kiến cảnh bố cầm dao đuổi chém mẹ, phá phách đốt nhà…mẹ em khóc rất nhiều, đó là những gì mà cái tuổi của em ko ai muốn chứng kiến.

Em rất thương mẹ, hiếm khi thấy mẹ được vui, mẹ chỉ biết nhẫn nhục và làm việc cật lực vì con cái, vì gia đình. Buồn và thương mẹ trong việc học hai anh em luôn tụ nhủ phải thật cố gắng và chỉ biết vùi đầu vào học hành. Trong mấy năm phổ thông em luôn là một học sinh khá giỏi trong lớp, và cổng trường Đại học đã chào đón em. Em rất vui và nghĩ không có gì có thể cản nổi mình cho dù mình là thằng nhà quê lên Hà Nội học.

Và rồi từ năm thứ nhất em đã đi làm thêm và vừa học hành, em chuyển vào ký túc xá ở. Là sinh viên công trình, bạn bè, trong môi trường tập thể  em cũng đã biết chơi games, rượu chè… Cả 4 năm đi học không ai quan tâm, mẹ trình độ hạn chế chỉ biết thương con buôn bán kiếm từng đồng nuôi con…nhưng bố mẹ không biết thằng con này cũng muốn thỉnh thoảng có những lời quan tâm, những lời dọa nạt để những khi gục ngã con có thể đứng dậy!

Hiện tại em đang rất buồn vì khi bước vào năm cuối cùng rồi, trong 4 năm qua thực sự em mất đi rất nhiều. Về nhà thấy gia đình xơ xác, bố mẹ tóc đã ngả màu vì sương gió, bố giờ đã già và là người đàn ông nát rượu, chỉ biết đến rượu và chửi bới, đến món nợ ngân hàng rồi còn thằng em đang học năm thứ 2 nữa. Nhìn thấy thành công trong học tập của lũ bạn, nhìn thấy sự kém cỏi của bản thân hiện tại, những ánh mắt coi thường của người khác đối với thằng con trai nhỏ con như em. Em tự nhủ sẽ luôn cố gắng nhưng em thực sự chán nản,em gục ngã…

Thời gian qua những lúc nghĩ về bản thân đáng ra mình phải là thằng sinh viên có kết quả học tập tốt, nhưng nhìn lại thật không xứng đáng. Buồn chán em chỉ biết chơi games giết thời gian. Đầu óc em bây giờ đã nhuỗm màu, mất hết ý chí.. Dẫu biết rằng gặp khó khăn thì lo tự thân thay đổi và lo mà làm cho tốt đi chứ biết kêu ai nhưng mà…em nhận thấy bây giờ khó khăn cám dỗ đang chi phối em.

Hãy cho em những lời chân thành, những câu mắng chửi để em lấy lại niềm tin, có đủ ý chí, quyết tâm để em vượt qua được giai đoạn này.

Em cảm ơn rất nhiều!

 

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin

1 Comment

  1. toi song rat vo tu nen ko hieu tro doi no nham hiem nhu the nao. co rat nhieu co gai theo duoi va mong dc toi yeu thuong che cho va that su muon dc toi quan tam du do la thuong hai.. toi nghi ngay tu dau ho muon loi dung nen toi cung ko quan tam ho that long. ho tu ti va lang tranh nhung van muon dc tx va nc cung toi. nhung ng con gai tot yeu tham toi toi lai ko yeu ho dc vi toi nghi ho co cai gi dang de ng ta de phong..vi vay toi de phong y va nghi ngo nhung dua con gai nhu em. nhieu ng hoi toi co phai con trai khong khi toi ganh ty vs con gai. hay ho khong gioi deo mieng buon chuyen bang nhung dua dieu ngoa. toi bo em den ben mot nguoi con gai khac..co ban gai nay rat biet an noi va chanh..nhung ngam muon lay long ng khac..em luon mun ng khac dac biet la nam lan nu deu phai coi trong em. toi biet em tiep xuc nhieu quan he rong nen ko coi ai ra gi. doi khi toi con co cz em ganh ty vs toi va mun cua ban than cua toi. mieng em noi yeu toi nhung hinh nhu so huu dc toi em dam ra chan…toi chua ngu vs em bao h…thiet cung nan

Chức năng bình luận đã bị vô hiệu hóa.