“Chấp nhận”…..

6 Likes Bình luận

Những ngày qua… chỉ vài ngày thôi…. nhưng nó đã hiểu ra rất nhiều điều và nó đã hiểu được ý nghĩa thật sự của 2 từ đó…. cũng như… nó biết…. “chấp nhận”.

Nó đã “chấp nhận” rời xa một người – người mà nó đã từng yêu trong thời gian rất dài… vì nó biết người đó vẫn sẽ hạnh phúc khi ko có nó bên cạnh.

Nó đã “chấp nhận” một người, người đã rời xa cuộc đời này, rời xa nó mãi mãi…. vì nó biết điều đó là sự giải thoát cho người…

Nó đã “chấp nhận” mất một người…. người bạn đã từng rất thân với nó….. vì nó biết người cần một người khác ko phải là nó…

Nó đã “chấp nhận” từ bỏ một người – người mà nó rất yêu quý… Vì nó biết điều đó sẽ tốt hơn cho người đó và nó.

Nó đã “chấp nhận” quên một người…. người mà nó rất thích… vì nó biết người mãi mãi không thuộc về nó…

Tất cả….. nó “chấp nhận” tất cả mà không cần lý do…… vì nó hiểu…. muốn tồn tại trên cuộc đời này thì nó phải học cách “chấp nhận”….. có những chuyện ta phải “chấp nhận” nó như điều hiển nhiên….. và ko cần bất kì lí do nào để biện minh cho điều đó……

Nó ko còn là đứa con nít của ngày xưa…. suốt ngày chỉ biết hỏi…. tại sao thế này?… tại sao thế kia?… tại sao ko chịu hiều cho nó?…. tại sao đối xử với nó như vậy?… tại sao lại rời xa nó?….. nó ko muốn hỏi tại sao nữa….. nó đã quá mệt mỏi khi cứ phải hỏi những câu hỏi như thế….. vì nó biết sẽ không có câu trả lời nào dành cho nó….. vì thế nó “chấp nhận”….

Đôi khi nó thèm có cảm giác yêu thương… Đôi khi nó thèm có một ai đó ôm xiết nó vào lòng…. Đôi khi nó thèm có ai đó cho nó mượn bờ vai…. Đôi khi nó thèm có ai đó quan tâm đến nó….. Đôi khi nó thèm có ai đó lo lắng cho nó…… Đôi khi nó thèm có ai đó ở bên nó ko giả dối….. Đôi khi nó thèm có ai đó nấu cho nó 1 bữa ăn hạnh phúc…. Đôi khi nó thèm có ai đó hiểu nó…. biết nó cần gì…. Đôi khi nó thèm có ai đó nói với nó rằng “Đừng lo nữa…. mọi việc sẽ ổn thôi…. có mình bên cạnh bạn mà…” Nhưng khó quá phải ko?…..

Trên đời này ko có ai là hoàn hảo…. nó… và với … lại càng khó để tìm được một người hoàn hảo…. vì nó là đứa ko xứng đáng được như vậy…. cuộc đời rất công bằng….cho nó có 1 gia đình trọn vẹn…. nhưng lại lấy đi của nó những điều quý giá khác…. đó là sự công bằng của cuộc sống… nó cũng đã ko còn thắc mắc tại sao như vậy nữa…. vì nó đã biết “chấp nhận” cái điều công bằng đó…. như vậy là từ nay không phải có 1 người tên tiến đã sống … và nó đã đổi thay … không…

Nó buông tay không phải vì để từ bỏ…. nó buông tay để chấp nhận sự thật đó… mặc dù nó biết người đó nhiều hơn những điều mà người đó nghĩ…. mặc dù nó đã cố tìm hiểu từng tý về người đó, nhưng càng cố gắng tìm hiểu thì người đó càng… nói chung là nó cũng đã cố gắng sống rồi.

Trước đây nó ít động đến thuốc trừ khi bùn, nhưng giờ thì ….. nó mặc dù không nghiện lắm nhưng vẫn cố gắng hút thật nhiều … để làm gì? ===> để tự hành xác nó, trước đây ai mời uống rượu nó cũng từ chối , chỉ trừ khi có việc mà nó cần thiết phải uống thì mới uống, căn bản nó không muốn sa ngã nhưng giờ đây …. nó đã xa ngã thật sự …. chẳng ai mời nó cũng tự chuốc nó để …. lại một câu nữa …. hành xác

Nó biết nó không giỏi viết văn như ai nhưng nó vẫn cố viết, nó không phải là thiên tài … nhưng nó vẫn là con người. Nó vẫn có cảm xúc, nó vẫn buồn người đó bảo nó nói không muốn giải thích, giải thích điều gì một khi nó chẳng hiểu phải giải thích cái gì ! nó muốn liên lạc nhưng ….. lại sợ người đó buông 1 câu: “giả dối” mặc dù nó chưa nói câu nào là giả dối. Người đó hỏi những điều mà nó không muốn trả lời thì có bao giờ nó không trả lời không ==> nhiều nhất là nói tránh chứ không bao giờ nói dối cả …. nói như vậy để làm gì nhỉ …. bài này nó đã viết đi viết lại, rồi lại xóa…….. 1 lời nói ” không tin”… 1 hành động  “Buông tay”… 1 cảm giác “Đau”… 1 suy nghĩ “Phải Quên”… 1 Thực tế “Không làm được”. Không làm được nhưng vẫn cố để….. chấp nhận.

Đêm nằm nghe nhạc một mình tự nhiên nước mắt ở đâu rơi hoài, rơi vì bài nhạc ấy buồn hay vì mình khóc vì mình nhớ ai. Thôi có lẽ là mình nên cố gắng kìm nén cảm xúc vậy.

Đi qua những ngày mưa mới thấy yêu hơn những ngày nắng. Trải qua sự trống vắng mới thấy cần hơi ấm của tình yêu. . ..

Biết rằng bản thân vẫn nhớ người ấy, vẫn quan tâm người ấy, vẫn dõi theo người ấy và vẫn yêu người ấy. Nhưng không dám hi vọng nữa.!…

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: quantri

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.