Chiếc xe đạp inox trắng

8 Likes Bình luận
xe đạp

Ngay kể cả cho đến thời điểm này, đỗ vào được trường Đại Học Bách Khoa Hà Nội chẳng dễ dàng gì. Tôi đã bỏ học tới 6 năm theo nghiệp nhà binh mà tôi cứ lao vào. Vào được rồi lại chẳng chịu khó học hành. Ngày thì ngủ gà ngủ gật, đêm mở mắt thao láo chữa đài, chữa điện kiếm tiền.

Trong kỳ thi, gặp môn thi vấn đáp nào thấy khó nhằn là y như rằng hôm ấy tôi khoác bộ quân phục cũ đi thi. Thậm chí còn run run như bị cơn sốt rét rừng tái phát. Chắc các thầy giáo động lòng trắc ẩn mà vớt vát cho qua. Có bạn thắc mắc mắc hỏi, tôi thản nhiên bảo rằng: “Cứ mặc áo lính là thấy tự tin, thi cử chỉ là…muỗi !”.

Chẳng giỏi giang gì, tôi vẫn cứ mỗi năm mỗi lớp! Sau này mới hay, vào cùng nhau từ năm đầu, ra trường cùng nhau năm cuối chỉ còn hơn nửa già lớp thôi đấy. Bách Khoa là thế! Âu cũng là cái may mắn của anh lính cựu binh theo đuổi chuyện học hành.

Chưa hết, vận may vẫn chẳng chịu buông tha tôi. Lớ ngớ thế nào sau tốt nghiệp tôi lại được phân về một VIỆN THIẾT KẾ ở gần trung tâm Thủ Đô Hà Nội, mới chết chứ. Khi đó mấy chàng trai tài hoa của lớp tôi lên tận vùng Sông Công – Thái Nguyên xa tít, xa tắp. Cuộc sống mới đang chờ đợi tôi ở phía trước.

Đêm trước ngày đi làm, tôi vuốt ve con xe đẹp khung INOX trắng toát của tôi. Nó vừa là kỷ niệm, vừa là mồ hôi bao tháng ngày vất vả….!

Kỷ niệm bởi cả cuộc đời binh nghiệp theo đến hết chiến tranh, từ Nam ra Bắc tôi đã cho Nó theo về. Chen lấn qua đám đông lúc lên xe, xuống tàu thì chiếc khung inox của tôi cứ chới với ở trên cao. Mấy con búp bê mang về làm quà cho các cháu, buộc quàng vào ba lô có va vấp vào ai cũng chẳng hề hấn gì. Thậm chí đôi mắt xanh của nó lại còn hấp háy, chớp chớp rất vô tư. Nhưng chiếc khung xe thì khác. Ông chủ Nó vội vàng xin lỗi khi Nó vô ý gõ vào nón, vào mũ của ai đó đang xô đẩy. Chật vật, rồi Nó cũng về tới ga Hàng Cỏ (ga Hà Nội ngày nay) được an lành. Người ta săm soi gạ mua Nó. Ông chủ của chiếc khung inox lắc đầu .

Nó là công sức của tôi!

Công sức được tính qua bao đêm lọ mọ cầm mỏ hàn chữa đài, chữa điện cho thiên hạ. Vì cái xích cái líp, vì cái vành cái trục mà tôi thành “vua ngủ gật” – (đấy là các bạn trong lớp vui đùa phong tước vị cho tôi). Bọn trẻ sinh viên đất Hà Thành kia, ở ngọai trú đi học hàng ngày bằng xe đạp, đẳng cấp hơn hẳn những trai làng bọn tôi, nghèo lại xa quê.

Tôi vẫn âm thầm mua cóp nhặt phụ tùng. Ở cái thời buổi khó khăn bấy giờ, học trò cũng phải lăn. Có đứa ở nội trú, đêm đi làm gia sư luyện con người ta thi đại học, thì hôm sau mình lại hỏng môn thi công nghệ. Thật lắm chuyện trái ngoe.

Thỉnh thoảng cái khung inox để dưới gậm giường tôi lại được lôi ra. Lạch cạch clee, mỏ nết, Nó dần dần bớt cô đơn hơn, chờ đợi tới ngày chân tay đầy đủ… bước ra đường.

Nó là thành quả của tôi!

Ngày đó rồi cũng tới. Tôi đạp chân trống cho Nó đứng lên. Nó đứng lên trong niềm vui sướng tột cùng của tôi. Ngả người trên ghế tôi ngắm nghía CON XE sáng loáng bởi tia nắng hè lọt qua cửa sổ. Cái hôm tôi đỡ lấy Nó – Nó chỉ là cái khung treo ở một sạp hàng trong chợ Đông Ba – thành Huế.

Tôi vuốt ve đôi tay phanh Đức. Người ta bảo phanh Đức là… nhất đấy! Tôi lại ngồi thụp xuống, dùng tay quay chiếc pêđan Liên Xô, nó kêu vo vo nghe sướng cả hai tai. Người ta bảo đồ Liên Xô bền… nhất đấy! Khi lắp, tôi đã cẩn thận chọn từng chiếc nan hoa, rỏ từng giọt dầu vào đường ren ốc vít, dải cao su lót vành, cái vành sơn chống gỉ tới hai lần. Không giống như các con xe Thống Nhất, toàn đồ nội, đi chẳng bao lâu là tã. Con xe đạo inox này của tôi đúng con xe đa quốc gia chứ chẳng phải chuyện đùa đâu.

Tôi nhớ lại cái buổi xuất quân ban đầu, mang con xe tới trường. Hôm ấy tôi tới sớm hơn thường lệ để dắt vào khu nội trú. Bọn bạn vừa ăn sáng xong đang xỉa răng. Chúng nó xúm lại, con xe như cố tình sáng choang choang theo cái cười mãn nguyện của ông chủ. Từ đó trở đi tôi nhập bọn hoàn toàn với cánh ngoại trú cho tới khi ra trường.

Bây giờ Nó sẽ cùng tôi bước vào cuộc hành trình mới tại cơ quan, nơi tôi được phân về. Tôi đạp xe chầm chậm như cố níu lại một chút của thời sinh viên. Bạn bè cùng học cũng tản mát dần khắp nơi. Phần lớn học cùng lớp họ trẻ hơn tôi tới sáu, bảy tuổi, nhưng vẫn dễ hòa đồng. Còn nơi đây?!

Cơ quan có vẻ như một lán trại ven bờ sông Hồng. Nghe đâu họ đang xây trụ sở mới khang trang lắm. Những cây xà cừ to lớn, tán rộng ở sát các dãy nhà cấp 4 mái cọ. Chỉ duy nhất có một khu nhà hai tầng. Chắc các “Sếp” ở trên đó – nghĩ vậy, tôi dắt xe tiến về phía ấy.

Sân cơ quan còn mấp mô, những rễ cây trồi lên mặt đất uốn éo một cách tự nhiên, hoang dã. Những chiếc xe đạp chen chúc nhau ở một góc mang màu xám xịt. Con xe inox của tôi vẫn sáng choang. Hít một hơi dài, với dáng dấp người đàn ông từng trải, tôi đạp chân chống xe, sách cặp bước vào….

Được vài bước thì có tiếng gọi giật giọng của một cô gái: “Anh kia dựng xe chỗ khác đi, khéo đổ vào xe người ta”. Tôi quay lại. Đúng là xe tôi chưa đổ nhưng ở tư thế nghiêng nghiêng. Gần đó là chiếc xe máy Simson (Đức) màu đỏ ớt mới kính koong. Tôi vội nhấc xe ra chỗ khác rồi mới nhận ra chẳng có chiếc xe đạp nào dám ở gần chiếc xe máy đó cả.

Từ trong căn phòng đối diện, môt người đàn ông cao lớn vội bước ra. Khuôn mặt anh hồng hào, trắng trẻo với hàng ria mép cắt tỉa gọn gàng. Anh ta nhìn tôi. Tôi vờ lơ đãng tránh cặp mắt ấy. Đoạn anh ta tiến về chiếc xe máy của mình, ngó nghiêng xét nét. Đằng trước, đằng sau, xoay quanh tứ phía như đang tìm vết va chạm. Tôi đi ngang qua nói bâng quơ thay một câu chào “xe tôi chưa đổ đâu”.

Thời ấy, chiếc xe máy đi ngoài đường được ví như căn nhà di động. Thì chiếc xe inox của tôi cũng là tài sản lớn nhất của tôi chứ kém cạnh gì.

Ngày mai, ngày mai, Nó sẽ cùng tôi bước vào cuộc chiến đấu mới – một cuộc chiến mưu sinh giữa chốn đô thành.

04/9/2021

Tác giả: Tiến Nhân

 

Người học trò đạp xích lô

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.