Cho em câu trả lời đi anh, sao lại gạt em?

6 Likes Bình luận

Em phải làm gì hả anh, khi tối ngày lúc nào cũng nghĩ về anh? Kỳ nghỉ hè đã đến. Ban bè em đã về với gia đình hết. Em có chút việc phải ở lại trường, hôm nay mới về nhà ông được. Mấy ngày ở đây buồn khủng khiếp, tối ngủ một mình sợ lắm anh biết không? Nhưng em cũng không nhắn tin cho anh, không gọi điện cho anh. Em buộc mình phải vượt qua. Tự nhủ mình không được dựa vào anh nữa. 

Hôm nay, em về nhà ông, ngồi xe 8h mệt lắm anh biết không. Khi rời khỏi thành  phố em đã nhắn tin cho anh. Anh nói anh không ở nhà, anh đang đi công tác. Em có nói sẽ gặp anh đâu? Đau lòng hơn là em phát hiện anh đã nói dối. 

Một tuần trước, khi em thông báo ngày em sẽ zô đó, anh nói ngày em vào là ngày anh đi công tác ở thành phố X nhưng hôm nay anh lại nói anh đang ở thành phố Y. Anh sợ gặp em hả anh? Em không xứng đáng được nhận một câu nói thật lòng từ anh? Nếu anh không còn yêu em xin anh hãy nói thật cho em biết như thế em sẽ đỡ hơn rất nhiều anh à? Không những thế, trên xe em nhắn cho anh rất nhiều nhưng anh không hề nhắn lại cho em. Tin nhắn cuối cùng em nhắn cho anh là “silence is golden” anh cũng chẳng thèm nhắn lại. Anh biết em giận anh không anh. 

Hôm nay đi xe em rất mệt. May là cũng có một cậu sinh viên học cùng trường trên chuyến xe chăm sóc em. Về đến nhà em ngủ quên mất. Bây giờ mới dậy nhắn tin cho anh, anh cũng chẳng hề phản ứng. Em rất buồn, lại lên web tâm sự cho mọi người nghe. 

Gặp ông bà em rất vui, nhưng nụ cười của em lại không trọn vẹn khi ông bà hỏi về chuyện tình cảm của em. Em biết trả lời sao hả anh, anh còn yêu hay hết yêu em rồi? 

Anh không hề biết rằng lúc em tự nhủ không được nhớ anh nữa là lúc đó em nhớ anh thật nhiều….thật nhiều…. Anh cũng không hề biết rằng anh là người em nhớ đến trước khi đi ngủ và sau khi em thức giấc. Anh sẽ không bao giờ biết được rằng khi gặp anh em giả vờ tỏ ra không quan tâm, bất cần đời nhưng khi anh quay đi thì em lại lén nhìn anh. Anh sẽ không bao giờ biết được rằng khi xóa những tin nhắn của anh …nó là 1 điều thật khó đối với em. Em đã đọc đi đọc lại, đọc thuộc rồi đọc như muốn ghi nhớ vào chính bộ não của mình.

Anh sẽ không bao giờ biết được rằng mỗi khi thành công hay thất bại  anh là người đầu  tiên em nhớ đến, muốn chia sẻ nhưng chỉ dám nghĩ đến thôi. Anh sẽ không bao giờ biết được rằng em đã khóc, khóc rất nhiều nhưng cố gắng làm như không có chuyện gì  xảy ra, đơn giản vì em cần phải làm như vậy vì yêu anh… 

Anh sẽ không bao giờ biết được rằng đã không biết bao nhiêu lần em cầm điện thoại lên nhắn tin cho anh rồi lại thôi, nhưng rồi lại nhắn … đơn giản vì em chưa bao giờ thắng nổi mình… nếu thắng nổi chính mình  thì em đã quên anh và đến với người cạnh em lâu rồi anh à…. 

Người ta nói em quên anh đi. Nhưng buồn là em không làm được, luôn sống trong những kỷ niệm về anh. Vì sao anh không nói là hết yêu em đi khi em hỏi anh còn yêu em không? Vì sao anh cứ đưa ra hết lý do này đến lý do khác để níu giữ em? Vì sao? vì sao anh không buông em ra? Em mệt mỏi lắm rồi… 

Biết em vào mà sao anh hờ hững? nghỉ hè em mới vào với anh được mà…nếu không gặp, không biết bao giờ mình mới được gặp nhau. Anh lúc nào cũng bận và không có thời gian rỗi để đi thăm em mà… Anh thật nhẫn tâm, và khó hiểu!!? 

(Người gửi: conmuabuon)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.