Chúng ta chia tay vào ngày “nói dối”

2 Likes Tắt bình luận

Đã hơn một ngày rồi anh nhỉ. Kể từ cái lúc chúng ta nói rằng nên dừng lại ở đây. Chúng ta đã cho nhau gần 2 tuần để đi đến quyết định này. Thực sự thì trong 2 tuần đó em không hề nghĩ gì cả. Em không biết là nên dừng lại hay là tiếp tục cuộc tình của chúng ta.

Anh à, chúng ta yêu nhau mới được hơn 1 năm. Cũng đã cãi vã nhiều lần. Rồi cứ làm cái trò chia tay rồi lại quay lại cứ như trẻ con vậy. “Bỏ thì thương, vương thì nợ”… anh với em là thế. Lúc yêu nhau thì chẳng để ý thấy người ấy quan trọng với mình biết nhường nào. Nhưng khi xa cách lại đau, rất đau và cảm thấy hối tiếc.

Chúng ta yêu nhau nhưng chẳng hợp nhau. Quan điểm của anh và em cũng có nhiều điểm trái ngược. Kể cả những chuyện nhỏ nhặt nhất chúng ta cũng không hợp nhau. Cả anh và em đều bảo cùng nhau cố gắng giữ gìn, vun vén tình yêu thật đẹp để rồi sau này ra trường sẽ cưới nhau. Cùng nhau chung sống trong một ngôi nhà. Nhưng làm sao mà có thay đổi bản thân được hả anh. Khi mà chúng ta sống trong hai bầu suy nghĩ trái ngược nhau thì có cố cũng chẳng thể được. Và càng cố, càng thấy mỏi mệt.

Lần này không phải như những lần trước. Lần này chúng ta đã quá mệt mỏi, mệt mỏi thực sự. Chúng ta không thể cố gắng hơn nữa. Em biết chúng ta nên dừng lại. Thế nhưng lúc nói lời chia tay, em thực sự mềm nhũn. Anh và em chẳng có đủ dũng khí để đứng đối diện nhau và nói lời chia tay đó.

Chúng ta chỉ có thể nói chuyện với nhau qua cái cửa sổ chat bé tí. Nhưng nhìn những dòng chữ của anh, em cảm thấy anh đang rất buồn. Và em cũng thế, em cũng buồn lắm anh à. Lòng em quặn thắt khi phía sau tình yêu của chúng ta chỉ là dấu chấm hết. Em đã khóc, nhưng làm sao mà anh biết được điều đó. Bởi vì em chỉ gửi cho anh những dòng chữ và em luôn tỏ ra em vững vàng.

Em đang rất kiên cường. Em tỏ ra em sẽ không sao nếu chia tay. Và em phải tỏ ra như thế để cho anh thấy rằng mình chia tay là lựa chọn đúng đắn của chúng mình.

Em muốn dừng lại ở đây để sự khác biệt giữa chúng ta cũng dừng lại ở đây. Sẽ không tìm được một sự trái ngược nào giữa anh và em nữa. Em không muốn chúng ta là hai con người đối lập hoàn toàn. Chúng ta sẽ không cố chồng chất thêm kỷ niệm nữa. Rồi lại khiến nỗi đau kéo dài hơn thôi.

Em tự hỏi liệu anh sẽ nhớ em trong khoảng thời gian bao lâu nữa. Đến khi nào thì anh sẽ yêu một người khác. Đến khi nào thì chúng ta sẽ không còn nghĩ tới nhau và nghĩ tới mối tình đang dang dở này nữa. 1 năm, 2 năm… hay là lâu hơn nữa hả anh?

Em cũng không biết chắc ông trời phải cho em bao nhiêu thời gian để em lành lặn vết thương trong lòng. Em luôn tỏ ra em là người mạnh mẽ, luôn tỏ ra rằng em đang không nhớ tới anh. Nhưng em đang tự lừa dối bản thân mình. Thực sự thì em không làm được như thế anh à.

Hôm qua lật quyển nhật ký từ lâu em không mang ra viết. Bao nhiêu kỷ niệm cứ ùa về trong em. Từ hồi mình đang học lớp 12 cho tới đầu năm nhất đại học. Sao lúc đó tình cảm giữa chúng ta trong sáng và ngây thơ thế anh. Em thèm lắm cái tình yêu đó, nó thật nhẹ nhàng.

Em không biết chính xác từ lúc nào em yêu anh. Chúng ta cũng không có một ngày cụ thể nào để kỷ niệm ngày yêu nhau. Vì chúng ta học chung với nhau từ cấp 3 cho đến khi vào đại học. Tình cảm nó đến lúc nào cả hai đều không hay biết. Nhưng cái ngày chia tay thì thật đặc biệt anh nhỉ.

Không biết ông trời sắp đặt hay sao mà chúng ta lại nói lời chia tay vào một cái ngày tất cả mọi người đều biết là ngày “Cá tháng tư”. Cái ngày mà đáng lẽ em phải hoài nghi về sự tin cậy của tất cả những lời nói hơn là tin vào chúng. Nhưng em biết đây không phải là một “con cá” mà anh dành cho em phải không anh. Em phải tỉnh táo để chấp nhận rằng đó là sự thật. Một sự thật đã đẩy em bước sang một nhánh rẽ khác không có anh.

Chúng ta lại đi tìm cho mình những mục đích riêng trên con đường của chính mình. Em không biết đấy là trò đùa của số phận. Để anh và em chia tay vào ngày này, tức là số phận đang nói dối chúng ta. Và cả hai chúng ta đều bị lừa khiến chúng ta tạm thời cách xa một thời gian để nhận thấy rằng chúng ta rất quan trọng đối với nhau. Rồi sau này lại cho chúng ta làm lại từ đầu.

Hay đấy là một sự sắp đặt khéo léo của số phận để cho em cứ nghĩ rằng: Lần chia tay này chỉ là sự dối lừa con tim. Nó không phải là sự thật để em chờ đợi trong mòn mỏi. Rồi sau đó tàn nhẫn đẩy em xuống bờ vực của sự thất vọng. Nhưng dù sao thì bây giờ chúng ta đã xa cách. Và em sẽ không được nghe những lời nói thân thương, hay được nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, được nắm tay, được ngồi trong vòng tay của người em yêu nữa.

Chúng ta chia tay nhưng em vẫn còn yêu anh. Em sẽ dành cho anh một góc nào đấy trong trái tim em, góc đầu tiên của tình yêu bởi anh là mối tình đầu của em. Hãy sống thật tốt anh nhé, anh yêu của em.

Có thể bạn quan tâm: Khi yêu đừng nên quay đầu lại

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy