Chuyện xóm, những ngày có cô vi

5 Likes Bình luận

Nó thoi thóp thở! Đã hai ngày nó có ăn gì đâu! Sáng nó cố lếch ra đường lớn chờ ai đi qua để xin ít bánh mỳ hay gì đó ăn được. Một ông tổ dân phố đi ngang đá cho nó một phát rõ đau rồi quát:

Đờ mờ mày! Dịch bệnh mày ra đây lây cho cả tổ à. Cút mẹ m đi!

Nó đau quá cố lết vào hẻm còn lão ta đũng đĩnh đi mất. Mắt nó hoa lên, nó thấy mẹ nó, nó thấy bố nó gọi. Nó cũng chẳng nghe họ nói gì. Họ đã xa nó từ rất lâu rồi. Nó miên man thấy căn nhà củ của nhà nó với mảnh vườn nhỏ có cái lu to mà nó hay chơi trò u hu thụt đầu vào cái lu mà hét. Khoảnh sân nhỏ có cái cây trứng cá có cái gạc nai chẻ đôi nó hay trèo lên nó ngồi vắt vẻo….. Nó thấy nhiều nhiều thứ ký ức đẹp hiện về… Ba ơi!.. Mẹ ơi!!

– Trời ơi! Sao lại nằm đây? Con có sao không? Sao lạnh ngắt thế này?

– Đói! Con đói!

Nó nói trong mê man, bất lực .

Một thứ gì đó ngòn ngọt ngon đến lạ kỳ chảy vào miệng nó. Với nó thứ này ngon hơn cả tất cả mọi thứ nó nhìn thấy. Hơn cả cái bánh mỳ kẹp thịt ham ham gì ấy trong cửa hàng tây mà nó hay đi qua. Nó tham lam nuốt những dòng nước ngọt thoang thoảng vị chát thơm của trà.

– Thôi thôi! Uống vầy được rồi! Nè cô cho nè, ăn đi. Tội! Cơ làm sao mà ra nỗi này?

Được tiếp sức từ ngụm trà đường mát ngọt nó mở mắt thều thào.

Con đói mấy ngày nay. Không có gì ăn hết. Tự nhiên người ta chặn đường con không nhặt được ve chai nên không có tiền ăn.

– Ui trời ơi, dịch dã mà bây. À mà con nít biết gì đâu. Vậy chớ nhà con đâu cha mẹ đâu mà lang thang.

Tay cầm ổ bánh mỳ vừa được cho, nó tham lam ăn, nuốt, trả lời cộc lốc.

– Con không có nhà, cha mẹ chết rồi!

Gương mặt người đàn bà sầm lại tối hẳn đi. Vẻ mặt bi thương hiện lên mồn một. Mụ cũng thế cũng đơn độc. Nhưng khác thằng bé mụ có nhà, nhà mụ là căn nhà cũ từ thời cha mẹ mụ để lại. Mụ không chồng con, cả đời mụ chỉ lo việc thiên hạ lo cho người này bao gạo lo xóm kia tiền nhà. Ấy vậy mà mụ nghèo lắm còn mỗi căn nhà không phải chứ nếu bán được mụ cũng bán vì còn thờ ông bà.

Hàng xóm ai cũng kêu mụ là bà Năm Hâm. Gọi thì gọi thế chứ việc to việc nhỏ gì cũng nhờ mụ được. Nghĩ cũng lạ ở đời bạn có thể khinh người ta nhưng khốn khó vẫn chìa tay xin người mà bạn khinh khi ghen ghét. Nhất là như trong năm nay dịch bệnh tràn lan mụ huy động mối quan hệ làm tổ từ thiện đi phát gạo và rau cho bà con. Ai cũng nhìn mụ với con mắt khác. Từ khinh thường thành tôn thờ ân huệ. Mà mụ có phải làm năm nay đâu? Cả đời mụ làm ấy chứ! Ấy vậy mà đến giờ gần xuống lỗ người ta mới tôn trọng mụ.

Chiều nay đi qua hẻm thì thấy thằng cu con này. Mụ lại xót, lại bi ai chiều đau khổ lắm. Mụ hỏi

– Thế con còn ai thân thích không?

-Không! Con ở chung với mấy thằng nữa mà không biết mấy hôm nay đi đâu bỏ con lại.

– Thế giờ về ở với cô không? Cô cho mày ăn cho mày đi học?

– Cô làm mẹ con hả? Nhưng mẹ con chết rồi.

Nước mắt mụ chảy ra… câu nói ngây thơ động đến thiên tính làm mẹ của mụ.

Thế là mụ lại đèo bồng thêm thằng nhóc 6 tuổi. Mụ dắt nó về, cả xóm nhau lên mỉa mai.

– Úi trời dịch đến mà còn khơi khơi bao đồng. Này! Lên báo tổ trưởng không lây cả họ bây giờ. Khi không con mụ Hâm lại dẫn của nợ này về làm chi, không biêt…

Họ xì xào sau tai mụ, mụ mặc kệ, dẫn thằng nhỏ đi tuốt vô nhà.

Chiều hôm ấy thằng An, con nuôi mụ Hâm được đưa đi “test” covid-19 rồi đưa về, người ta vẫn bàn tán còn mụ thản nhiên đứng trước cửa đằng hắng, rồi nói rõ to.

– Mai có xe rau đến, mọi người ai thiếu thì qua lấy nhé.

Những gương mặt ít phút trước còn cau có xầm xì với mụ Hâm, bỗng lật nhanh như bánh tráng tươi, cười đáp…

– Vâng! Quý hóa quá. Xóm ta may phúc có chị Hâm, à không, chị Hoa. Nếu không cả xóm chả có cọng rau mà luộc…

Sưu tầm 31/8/2021

 

 

Bán tôi 20k niềm vui

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.