Chuyện ma – khuyến cáo chị em không nên đọc

7 Likes Bình luận

Mình vừa trải qua “biến cố lớn về tinh thần” nên không thể không viết ra vì nếu không viết ngay sẽ không còn tinh thần mà viết nữa.

Trên đường về nhà sau một ngày làm việc bận rộn ở công ty. Và một buổi tối cuồng nhiệt của khách đến nhảy múa ở nhà hàng. Lấy xe ra mà trời tối, rét lạnh thấu xương. Hôm nay lại đi xe máy mà quên đôi găng tay hịn mới mua, vừa đi vừa cóng….

Rét quá cũng chẳng nghĩ được gì. Đến đoạn Phùng Khoang thì vắng lặng không có bóng người đi lại. Càng đi tiếp càng tĩnh lặng heo hắt. Đường trở nên thênh thang và mịt mù hơn vì ánh sáng đèn đường mỗi lúc một nhạt nhoà, yếu ớt. Bỗng giật mình hình như mình vừa đi qua ai đó. Rõ ràng ko nhìn thấy ai mà sao lại cảm giác như vừa đi qua ai….

Theo phản xạ siết phanh nhìn sang ngang thì thấy một chị gái liễu yếu đang lả lướt như cầu cứu. Bản năng lúc đó có lẽ bị dẫn dụ phải dừng lại giúp đỡ người gặp nạn. Hỏi chị: chị bị sao vậy, không có ai đi cùng chị sao? Có cần em giúp không?

Rõ ràng tiềm thức của mình nhìn rõ chị đó với khuôn diện đầy đủ hơn khi chị ngẩng mặt lên trả lời mình: chị bị đau, em chở chị đi nhờ về viện – chị đáp.

Con bé hồ hởi cho chị lên xe, còn cẩn thận cởi áo chống nắng (chất vải bò cốt là để tránh bụi khi mặc áo khoác) buộc chị vào người mình (sợ chị đau bị ngã thì khổ cả 2).

An tâm vít ga thêm chút để đi cho nhanh thì chị bảo đi chậm lại. Vừa đi vừa nói vài câu để chắc rằng chị vẫn tỉnh. Chị thì trả lời chỏng lỏn, cũng không để tâm mà. Kể cũng lạ, xe nhẹ như chưa chở chị… vừa đi vừa mải nói và hai người cứ thế đáp qua lại cho đến khi quẹo xe vào đường Phùng Hưng – Hà Đông thì theo phản xạ nhìn gương chiếu hậu chợt giật mình không thấy chị.

Hỏi thì chị vẫn trả lời mà nghe âm thanh sát bên tai khi xa khi gần… Mình lại nhìn gương lần nữa cốt là nhìn chị thì đích thị là không hề có ai ngồi sau xe. Thót tim quay hẳn người thì lại thấy chị. Chết khiếp!

Tim hồi hộp đập thình thịch nghe rõ mồn một, miệng ú ớ như ai bịt tay ngang mõm vậy. Lúc đó cũng đã đến cái ngã tư giao giữa đường 70 và đường 19/5 – Cầu Đen. Con bé phanh kít mặc dù đèn giao thông nhấp nháy cho đi tự do. Quay hẳn lại thì không thấy ai nữa. Ối trời đất quỷ thần ơi, con bé phi xe như điên. Và buột miệng tự nói: ôi ma….. ! Thì bỗng nhiên hình trong gương xe hiện ra với âm thanh văng vẳng bên tai: thế có giống tao không?

Đái ra quần mất thôi ý😂. Được cái khi gặp sự cố lớn thì vùng não chết của mình nó sống động trở lại. Mình nghĩ: chưa sợ cái gì ngoài ma. Tuy chưa nhìn bao giờ nhưng sau này trưởng thành, có con rùi cũng đôi lần khi ở nhà hay công tác một mình vẫn nghĩ giá được gặp ma 1 lần để xem nó hư thực thế nào.

Từng tự nghĩ ra tình huống nếu gặp ma thì sẽ doạ lại nó cái gì để cho nó sợ mình. Giờ được như ao ước bấy lâu thì lại méo còn tinh thần nữa rùi. Toàn thân mềm nhũn tưởng như cầm dẻ chạy chứ không phải cầm xe phi vun vút như vậy. Nhưng… lại là nhưng… Vùng não mình linh cảm càng đi về phía Bệnh viện 103 càng dở vì hướng đi của ma mà. Như có người dắt lối chỉ trong tích tắc con bé tự nhiên quay đầu xe ngược lại về phía Trần Phú để về nhà.

Hướng đi về nhà càng đi thêm mét nào người càng nhẹ nhõm ra theo. Và đến ngã tư – lại ngã tư thì có ánh sáng hơn, con bé qua cơn sợ giật cấp, định thần lại và dừng xe quay hẳn lại nhìn về phía xa đằng sau, căng mắt để được nhìn lại đầy đủ con 👻 một cách rõ ràng và quan trọng là mình đang tỉnh táo. Nói chung vẫn đủ tò mò để muốn thử xem nếu nói chuyện với ma thì nó như thế nào?

Không thấy gì chỉ một màu trắng như sương khói bay nhẹ xa dần, riêng cái mặt của chị ma nhe nhởn như gần như xa kiểu vẫy chào tạm biệt con bé. Rùng mình một cái và niệm Phật liên tục. Về đến nhà thấy toàn thân lạnh ngắt. Đồng hồ điểm đúng 11h30 đêm.
….
…..
…….

Tỉnh giấc vì buồn tè.
Cuối năm tiễn vong.
Chúc cả nhà ngủ ngon và nghỉ lễ vui vẻ.

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.