Cô đơn giữa cuộc đời

3 Likes Bình luận
Giờ đây, sao không gian quanh tôi như màu đen u tối thế này, tôi cô đơn và lạnh lẽo quá trong cuộc đời này. Mọi người, tất cả không ai hiểu và chia sẻ cảm giác từng ngày làm tôi đang mang phiền muộn, cuộc sống tôi trở nên khép kín trong u tối,… phải chăng khi sinh ra và sống trên đất nước này tôi đã mang cái tội?? vì thế tôi chẳng có hạnh phúc thật sự cho riêng mình??? 

Tôi đã từng cố gắng vứt bỏ tất cả của tôi có để vượt qua số phận, nhưng cuối cùng giờ đây tôi được gì đây ngoài sự rẻ lạnh của người tôi đã từng yêu (nhưng đây là tự tôi chuốt lấy thôi), còn mơ chia sẻ sự gánh vác gia đình thì càng chán hơn,…. Tôi không biết phải chăng ông trời đang đùa giỡn tôi, bắt tôi phải dậm chân tại chỗ, tiến chẳng được mà lùi cũng chẳng xong. Đứng giữa một người tôi không thể quên nhưng càng không thể bước tới vì cuộc đời này không dành cho chúng tôi, một khoảng cách ngày càng lớn làm lòng tôi tan nát vì chẳng thể làm gì cứu vãn ngoài việc chỉ biết chấp nhận,… còn một người tôi đã trao tất cả đời con gái của mình thì đổi lại giờ đây tôi chẳng là gì, chẳng chút danh phận dù là mọi người xunh quanh nghĩ là tôi đang hạnh phúc với danh nghĩa ấy, nhưng ai biết đâu thật chất bên trong chúng tôi như một tờ giấy trắng trước pháp luật,…. Có phải cuộc đời tôi rất nực cười đúng không, chấp nhận lấy một người xa lạ ở một đất nước khác nhưng đến cuối cùng chẳng được gì mà bản thân mất đi tất cả,…… 

Giờ đây tôi chỉ biết cố gắng chờ đợi, chờ đợi một danh phận, một đám cưới thật sự của đời người con gái, nhưng trong lòng cũng chưa bình yên vì tôi thật sự chán nản và mất đi niềm tin ở người chồng có danh không có phận này. Tôi không biết anh ấy sẽ cho tôi một đám cưới thật sự thuộc về tôi lâu lắm rồi, hay đó chỉ là lời hứa gió bay, hay thật sự anh đang cố gắng giữ lời anh hứa nhưng tôi không biết mình có thể vượt qua sự chán nản về anh mà trở thành cô dâu trong ngày hạnh phúc ấy,….??!!! 

Tôi chẳng biết mình đang suy nghĩ và sẽ làm gì trong lúc này, nhưng thật sự tôi đang rất thất vọng, thất vọng tất cả mọi thứ,… tình yêu và gia đình cũng vậy,………. Đôi lúc muốn bỏ tất cả và tìm nơi chẳng ai biết mình, không có gánh nặng gia đình, không có người yêu, không có người chồng không danh phận lắm nhưng tôi biết nơi nào giúp tôi có thể sống cho chính mình đây?….. có lẽ là không nơi nào như vậy đâu ngoại trừ tôi chết đi thôi, vì tôi sẽ mãi không thay đổi được trên vai tôi là gia đình, trong tim vẫn tồn tại những vết thương mãi chưa lành, thân xác thì đã tàn phai và chẳng thuộc về chính mình.

Một người con gái yếu đuối và mất tất cả như tôi liệu có thể tìm được hạnh phúc trong khi chưa bao giờ hạnh phúc mỉm cười với tôi từ khi sinh ra và lớn lên đến giờ,……….. Thôi tôi cũng chẳng dám mơ ước gì cho riêng mình nữa rồi, chỉ mong cuộc đời các em tôi sau này sẽ được bình yên, và tôi sẽ làm tất cả cho điều ấy.

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.