Có lẽ em đã sai…..

9 Likes Bình luận

Trái tim đôi khi làm người ta lạc đường để rồi khó có thể tìm lại được mình.

Câu chuyện tình của chúng tôi dường như chẳng có gì đặc biệt, nhưng cũng đủ làm tôi nhận ra rằng “tình yêu là cho đi mà không cần nhận lại”.

Cách đây gần một năm, tôi quen và yêu anh khi cùng tham gia trong câu lạc bộ từ thiện. Trái tim lạnh giá của tôi đẫ bừng tỉnh từ ngày gặp anh. Tôi nhanh chóng đón nhận và hòa nhịp với thứ tình yêu mới mà mới đầu chính tôi cũng ngập ngừng đón nhận nó. Tôi và anh đã có những ngày tháng thật sự hạnh phúc.

Rồi cuộc đời, đâu đó vẫn có từ nhưng quanh đây. Tôi gặp lại người yêu cũ trong một lễ ăn hỏi của một người bạn trong dịp về nhà nghỉ hè.

Không biết có phải câu nói “tình cũ không rủ cũng tới” đã nhập tâm vào tôi. Và như thế, tôi đã làm một việc có lỗi với anh. Cùng một lúc tôi yêu hai người mà không hề có bất kỳ một cảm giác tội lỗi nào.

Hai người ở hai nơi khác xa nhau, kẻ người Bắc, người Trung nên việc tôi dành tình cảm cho hai người một lúc không khó để tôi giữ bí mật.

Ngày tháng trôi qua êm đềm, 2 tháng rồi 3 tháng…. Cảm giác có lỗi với 2 người cứ lớn dần trong tôi. Rồi một ngày tôi quyết định nói lời chia tay với tình cũ bởi tôi không muốn đánh mất cả hai và có lẽ cũng vì chính bản thân mình.

Cảm giác mình đang lừa dối người mà mình yêu thương không dễ chịu gì. Tưởng như thế tôi sẽ giữ lại được một tình yêu. Nhưng cái cảm giác có lỗi với anh làm tôi dần xa anh. Cũng bởi chính tôi cũng cảm nhận được tình cảm của anh dành cho tôi cũng phai nhạt dần. Cái ngày đến nó cũng sẽ đến!

Lại một lần nữa tôi tự cầm dao dâm thẳng vào tim mình. Tôi nói chia tay. Anh chỉ im lặng và như thế… Im lặng là đồng ý.

Tôi đau khổ, choáng váng vì hụt hẫng không ngờ anh lại có thể dễ dàng chấp nhận lời chia tay của tôi đến thế. Tôi vùng vẫy, cố níu kéo anh nhưng dường như những cố gắng của chính người nói ra những từ “mình chia tay anh nhé” đang níu giữ chút gì còn lại bằng tất cả những gì mình có.

Nhưng rồi, con người anh cũng chỉ im lặng. Sự im lặng đáng sợ làm tôi tuyệt vọng. Trong thâm tâm tôi mong anh quay về bên tôi và tôi chỉ muốn nói rằng… Em xin lỗi anh.. nhiều nhiều lắm… Dẫu biết lời xin lỗi có muộn màng.

Điều tôi muốn nói ở đây là hy vọng các bạn hãy trân trọng những gì mình đang có… Đừng chạy theo những gì phù phiếm mà để mất đi những gì đáng giá nhất trong cuộc đời!

(Người gửi: HathuL.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.