Có nên chờ đợi một tình yêu không hi vọng?

5 Likes Bình luận

Cả nhà ơi hãy cho mình lời khuyên! Năm nay mình đã 25 tuổi, đang là sinh viên năm thứ 5. Trước đây mình từng yêu một người học cùng trường, anh ấy là mối tình đầu của mình. Tuy cuộc sống sinh viên có nhiều thời gian bên nhau, yêu nhau được 3 năm, thời gian ở gần nhau cũng hơn 1 năm. Tình yêu giữa mình và anh ấy hoàn toàn trong sáng, cả 2 đều rất tôn trọng và giữ gìn cho nhau.

Chỉ vì lý do 2 đứa ở 2 quê khác nhau, anh thì theo đạo thiên chúa, còn nhà mình thì bố lại làm quản lý trong một chùa nhỏ, nên bố mẹ 2 bên không đồng ý chuyện lâu dài. Anh ấy ra trường đi làm trước mình và làm ở quê anh nên dần dần tụi mình không còn điều kiện quan tâm nhau nữa. Sau đó cảm thấy cả 2 không thể vượt qua được trở ngại, nếu cứ tiếp tục thì chỉ làm khổ nhau thêm. Tụi mình quyết định chia tay nhau, nhưng sau đó vẫn xem nhau như bạn bè.

Từ ngày chia tay anh, tụi mình vẫn thường xuyên liên lạc với nhau, tâm sự với nhau cả niềm vui lẫn nỗi buồn, vì 2 đứa mình rất hiểu nhau, nhưng đó chỉ đơn thuần là tình bạn, người mà mình có thể chia sẻ cả niềm vui nỗi buồn duy nhất là anh. Anh luôn lắng nghe, luôn cho mình những lời khuyên, luôn động viên mình cố gắng. Nhưng từ khi chia tay anh, mình và anh chưa bao giờ gặp lại nhau dù quê anh chỉ cách nơi mình học gần 45km. Bình thường trước đây chỉ cần 1 tiếng đồng hồ đi xe máy là anh có thể đến với mình rồi. Đối với mình anh là một người rất tốt, tình yêu của anh và mình đáng được trân trọng.

Nói thật là thời gian đầu chia tay anh thật sự mình rất buồn, cảm giác ko còn có anh khiến mình hụt hẫng và nuối tiếc. Anh sợ mình không quên anh được nên đã nói dối mình là yêu 1 người khác, nhưng sự thật là người con gái đó rất yêu anh, còn anh thì nói dối mình là anh yêu họ để mình dễ dàng quên anh hơn. Người con gái đó tuy chẳng có gì hơn mình cả nhưng họ yêu anh rất nhiều, họ chấp nhận yêu anh ngay cả khi anh nói với họ là anh vẫn yêu mình, và không bao giờ quên mình. Lúc đầu mình không tin những gì anh nói, nhưng sau này qua bạn bè anh và người con gái ấy nói thì mình đã thật sự tin.

Cũng vì không muốn làm tổn thương anh và người con gái bên anh mà mình nhiều khi rất nhớ anh cũng ko muốn nói cho anh biết, mình đã vượt qua 1 quãng thời gian dài nhớ anh, chỉ biết cố gắng để quên anh, và cố gắng tự chăm sóc cho mình.

Chia tay anh được 1 năm, dù có rất nhiều người theo đuổi mình nhưng mình đều không nghĩ tới ai. Mình không muốn yêu mà không có tương lai, mình sợ yêu như bạn bè của mình, yêu hôm nay mà không biết tới ngày mai. Cho tới khi quen L, anh ấy là anh trai một người bạn học cùng cấp 3 với mình, dù không ở gần anh nhưng anh đã cho mình niềm tin vào tình yêu. Tuy là anh trai ruột của bạn mình, nhưng vì khi mình còn học ở quê thì anh đã đi học đại học, mình chỉ gặp anh 1 vài lần, nghe mọi người kể về anh nên cũng biết về anh. Còn anh thì hầu như không biết mình, không nhớ là đã gặp mình.

Tình cờ mình và anh quen lại nhau qua điện thoại, sau đó thường xuyên nói chuyện với nhau, mình và anh tâm sự rất nhiều, nói về nhau rất nhiều. Hầu như giữa mình và anh không còn giấu nhau chuyện gì. Dần dần tụi mình có tình cảm với nhau. Lúc đầu mình không nghĩ là mình yêu anh, vì mình không tin thứ tình yêu qua điện thoại, nhưng thời gian và sự xa cách đã làm mình tin rằng mình thật sự đã yêu anh ấy.

Anh hơn mình 5 tuổi, là người nghiêm khắc, chín chắn, giỏi giang và sống rất có nghị lưc. Mình yêu anh cũng vì cảm nhận được điều đó qua những gì mình biết từ bạn bè mình và từ anh. Mình tuy không biết nhiều về anh nhưng gia đình anh thì mình biết rõ, bạn bè anh cũng nhiều người biết mình, bạn bè mình thì hầu như ai cũng biết anh vì bạn bè mình cũng là bạn của em trai anh.

Anh gần nhà mình, nhưng 3 năm nay nhà anh đã chuyển ra Tp. Hải Phòng sinh sống. Anh làm nghề lái tàu, nên quanh năm phải xa nhà. Tình yêu của mình và anh bắt đầu cũng đúng là lúc anh bắt đầu một chuyến đi xa nên mình và anh không thể gặp nhau. Tình yêu của tụi mình chỉ qua điện thoại, email và chát. Ngày nào cũng nói chuyện với nhau không biết chán, những lúc anh rảnh là tụi mình lại chát, yêu nhau mà chỉ được nhìn mặt nhau qua webcam và ảnh. Nhưng những tình cảm, sự quan tâm mà tụi mình giành cho nhau thật sự không kém những người ở gần nhau.

Cuộc sống của anh hầu như là trên mặt biển, những lúc xa bờ không có sóng điện thoại, mạng cũng ko có, có khi cả tuần mới liên lạc được, nhưng anh chưa bao giờ làm mình thấy thật vọng. Từng dòng tin nhắn, những cuộc điện thoại quốc tế khi anh ở xa gọi về khiến mình rất cảm động. Mình rất thương anh và lo lắng cho anh, những ngày lế tết anh vẫn phải ở trên biển, những lúc đó mình cảm thấy thương anh vô cùng, càng thương anh mình càng yêu anh nhiều hơn. Vì thế mà lúc nào mình cũng cố gắng làm thật tốt mọi việc để anh không phải thất vọng về mình, đề anh tin tưởng mình mà yên tâm làm việc.

Mình đã gạt bỏ mọi lời bàn tán không hay về nghề của anh, mình còn ra sức nói tốt về anh khi gia đình mình biết mình yêu anh. Bạn bè mình, gia đình mình không thích mình yêu người đi xa. Mình đã tin anh, yêu anh, luôn nghĩ cho anh mà không quan tâm tới bất cứ ai theo đuổi mình. Mình yêu anh cũng vì nghĩ anh là người biết quý trọng tình cảm. Anh hơn mình về mọi thứ, học vấn, các mối quan hệ, gia đình anh cũng hơn hẳn gia đình mình. Mình biết anh có rất nhiều sự lựa chọn, nhưng anh chọn mình vì anh nói anh cảm nhận được mình yêu anh nhiều.

Mình tuy không xinh đẹp, giỏi giang gì cả nhưng cũng rất nhiều người theo đuổi mình. Có những người theo đuổi mình cả 5 năm nhưng mình đều từ chối, mình đã chỉ nghĩ tới mình anh, yêu anh và cố gắng để lo cho tương lai của cả anh và mình. Mình luôn muốn anh được tự hào về mình, là một người vợ tuyệt vời nhất như những gì anh mong muốn.

Mình yêu anh không phải vì anh có thể lo cho mình một cuộc sống giàu sang, ko phải vì anh kiếm được nhiều tiền, mình không có tham vọng gì cả, vật chất đối với mình quan trọng đấy nhưng không thể thay thế được tình cảm.

Yêu anh, mình không đòi hỏi bất cứ điều gì, không cần anh pải ở bên chăm lo cho mình, mình có thể tự làm tốt mọi việc ngay cả khi không có anh bên cạnh. Những gì mình đối với anh là tình yêu thật sự chân thành, mình đã yêu anh bằng cả trái tim của mình, ngay cả trong ý nghĩ cũng chưa bao giờ mình muốn làm anh buồn, làm anh thất vọng. Mình chưa giấu diếm hay lừa dối anh bất cứ điều gi. Chỉ biêt yêu anh và chờ đợi ngày anh trở về.

Nhưng thật trớ trêu, sau gần 10 tháng khao khát được ở bên người mình yêu thương, thì ngày anh về mọi thứ đã không còn đc như mình mong muốn. Anh nói mình và anh không hợp nhau nên chia tay để tốt cho cả 2. Lúc đầu mình nghĩ là vì chuyện gia đình nên anh mới nói thế để mình lựa chọn nên tiếp tục hay dừng lại. Vì biết nếu tiếp tục thì mình sẽ rất thiệt thòi, anh nói anh ko muốn lễ cưới của mình không có sự có mặt của bố mẹ anh (vì lý do gia đình anh không thể về quê, đấy là lý do tế nhị nên mình ko thể nói rõ). Lúc đó, mình rất hiểu suy nghĩ của anh và càng cảm thấy thương anh hơn.

Mình yêu anh, muốn được ở bên anh mãi mãi, mình rất muốn mang lại niềm vui và hạnh phúc cho anh, nên mình nói anh đừng lo, mình sẽ có cách giải quyết mọi chuyện để anh không phải khó xử. Mình đã quyết định chấp nhận mọi thiệt thòi để được ở bên anh. Vì mình nghĩ yêu nhau thật lòng thì ko có gì không vượt qua đc. Nhưng sau đó anh vẫn quyết định chia tay mình. Anh nói là anh thất vọng về mình, nói là mình đã lừa anh ấy, anh ấy nghi ngờ tình cảm của mình, nghĩ mình không yêu anh ấy mà vẫn yêu người yêu cũ. Thật sự cách sống và suy nghĩ của mình và anh không hợp nhau, nhưng mình có thể hiểu và chập nhận mọi khuyết điểm của anh.

Nói thật gặp lại anh mình cũng hơi thất vọng vì anh không giống như những gì mình đã nghĩ. Nhưng tình yêu của mình giành cho anh suốt thời gian xa anh đã giúp mình chấp nhận sự thật đó. Mình vẫn yêu anh, và không để anh biết ý nghĩ đó của mình vì sợ làm anh tổn thương. Nhưng anh thì không hiểu, anh thấy mình yêu anh, chấp nhận mọi thứ ở anh, chịu thiệt thòi vì anh mà vẫn cố gắng níu giữ anh khi anh nói chia tay. vì thế anh càng không tin mình, anh nghĩ mình có chuyện gì đó với người yêu cũ nên mới cố gắng níu giữ anh, anh ấy không hiểu, ko tin mình mà lại tỏ thái độ coi thường mình.

Mình thật sự bị tổn thương ghê gớm, mình không nghờ anh ấy có thể nghĩ về mình như vậy, mình rất yêu anh, không muốn mất anh nhưng mình rất giận anh, mình không muốn ghét anh, rất muốn tha thứ cho anh nhưng mình làm thế anh ấy lại nghĩ là mình không xứng đáng với anh nên mới cố gắng níu giữ anh. Anh nghĩ ko có anh mình sẽ chẳng có được ai khác. Mình thật sự đau lòng!

Nói thật, bây giờ có 1 người rất yêu mình, muốn mình yêu họ, nhưng mình không có cảm giác gì cả. Mình vẫn yêu L nhiều lắm, mình ko phải đứa con gái coi t/y như trò chơi nên mình khó mà quên đc anh ấy. T/y của mình giành cho anh ấy là tất cả, mình yêu anh là tình yêu thật sự chân thành không hề tính toán gì cả và cũng không pải là yêu anh vì muốn quên người yêu cũ. Mình yêu anh khi t/y của mình và người xưa ko còn nữa chứ không phải yêu anh để lấp khoảng trống. Nên bây giờ mất anh mình thật sự rất đau khổ.

Mình có ý định chờ đợi anh cho đến khi anh hiểu ra mọi chuyện để trở về bên mình, nhưng điều đó hình như xa vời quá. Mình không biết phải làm thế nào nữa, mình cũng ko còn là trẻ con, nếu cứ tiếp tục chờ đợi anh ko hi vọng thì sẽ rất khó khăn, mình có thể chờ đợi anh cả đời, sống 1 mình suốt đời để chứng mình t/y của mình đối với anh nhưng nếu làm thế thì lại có lỗi với gia đình mình.

Mình phải làm sao đây khi lúc nào mình cũng nhớ tới anh và không muốn rời xa anh. Anh ấy là người mà mình yêu nhất và quý trọng nhất từ trước tới giờ? Mình không đến nỗi kém cỏi tới mức không có đàn ông thì không sống nổi, mình đã tốt nghiệp bằng giỏi kế toán, chuẩn bị có thêm bằng sư phạm tin, mình có thể tự lo cho cuộc sống của mình. Nhưng mình không thể sống thoải mái được khi chưa lấy lại đc lòng tin của anh ấy. Mình thật sự thấy tủi thân và oan ức khi anh ấy nói ko tin mình mà lại không cho mình cơ hội chứng minh.

Minh thật sự bế tắc rồi. Hãy giúp mình với!

Người gửi: Dry Heart

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.