Có phải là mơ?

2 Likes Bình luận

Tôi là một đứa con gái sống xa gia đình và phải tự lập khi tròn 18 tuổi. Họ hàng và anh chị em đều có nhà ở thành phố rộng lớn này thế nhưng tôi lại đi ở trọ vì có nhiều mâu thuẫn không giải quyết được. Tôi ở một mình và có lẽ là tôi hơi khó tính vì tôi cảm thấy ở chung với ai cũng không hợp cả. Thoải mái nhưng rất buồn và cô đơn, chẳng ai để chia sẻ vui buồn, lúc nào cũng thui thủi một mình. Tôi chỉ chơi thân với một đứa con gái duy nhất học cùng lớp, nhà ở thành phố giàu có và ăn chơi.

Từ khi thân với đứa bạn này tôi đã bị cuốn theo cuộc sống ở đây: chơi bời, cặp kè, ăn diện, vũ trường, những quán nhậu.. Tôi đã biết tất cả những điều mà trước đây tôi chưa hề biết. Tôi ăn chơi hơn và đi đâu tôi và nó cũng có nhau. Tôi đối xử tốt với nó bao nhiêu lại càng thất vọng bấy nhiêu khi nhận ra người mình tin tưởng nhất, yêu quý nhất lại gian dối và xảo quyệt. Từ đó tôi chẳng tin ai cả, tôi sợ lòng người khó đoán, tôi sợ mình ngu ngơ khờ dại và lại làm con rối khi quá tin tưởng một ai đó. Tôi càng khép mình và lại càng cô đơn vì chẳng có bạn bè. Tôi giải sầu bằng những cuộc vui thâu đêm với những người con trai quan tâm đến tôi. Và rồi tôi gặp anh.

Ban đầu tôi đi chơi với anh chỉ đơn giản là vì tôi buồn quá và chỉ muốn có người bên cạnh, anh biết tất cả quá khứ không mấy tốt đẹp của tôi vì lúc đi chơi với anh tôi còn quen vài người nữa mặc dù chẳng yêu ai và mỗi lần người yêu tôi điện thoại hỏi tôi đang ở đâu là anh phải dừng xe một chỗ yên lặng để tôi nói dối người yêu là đang ở nhà. Anh hỏi tôi là “trời ơi sao anh lại cao thượng vậy, sao anh lại yêu em?”. Câu hỏi chẳng cần có câu trả lời. Có lẽ lúc đó anh đang rất buồn, tôi đọc được điều đó trong mắt anh nhưng vì tôi sợ cô đơn, tôi muốn được quan tâm và tôi không muốn phải đánh đổi ai cả nên tôi cứ vờ như không biết.

Anh vẫn ở bên tôi, vẫn chở tôi đi chơi mỗi đêm tôi cảm thấy buồn, mỗi lúc tôi và bạn trai giận nhau, mà không đòi hỏi điều gì. Có lẽ vì điều đó mà sau đó tôi chia tay người yêu và chấp nhận quen anh. Anh dọn ra ở với tôi mặc dù anh còn gia đình, anh em ở một quận trung tâm thành phố.

Đến tận vài tháng sau khi ở chung với anh tôi mới đánh mất mình khi nhận ra là tôi đã biết yêu. Quãng thời gian thật hạnh phúc, chẳng còn những đêm buồn và cô đơn, bởi vì tôi đã có một người để tôi yêu thương và cũng yêu thương tôi. Anh quan tâm, anh chăm sóc tôi, anh làm tôi vui…  Mỗi lần tôi giận hờn lúc nào anh cũng mua quà tặng và nói là anh xin lỗi đã làm tôi buồn. Mỗi tối anh chở tôi đi dạo, anh nấu cơm cho tôi ăn mỗi khi tôi đi học về, anh rửa chén, anh giặt quần áo cho tôi, anh sợ tôi mệt mặc dù anh đi làm cả ngày cũng rất mệt mỏi còn tôi chỉ việc ăn ngủ chơi và rảnh quá tối ngày cứ kiếm cớ giận hờn anh. Tôi biết là mình quá đáng nhưng tôi đã mặc kệ, tôi chỉ nghĩ đến bản thân mình…

Từ đó đến giờ tôi và anh đã ở chung với nhau hơn một năm rồi. Và tôi bắt đầu nhận ra nhiều điều, anh là người mà bấy lâu nay tôi kiếm tìm, là một người chồng hoàn hảo cho bất cứ người con gái nào lấy anh. Tôi yêu anh thật nhiều và tôi không muốn mất anh. Tôi cần phải thay đổi Nhưng mà phải làm thế nào đây, mặc dù tôi đã cố gắng để trở thành một người vợ tốt nhưng tôi vẫn quá ích kỷ, vẫn sống cho riêng mình nhiều hơn là vì anh.

Mấy ngày gần đây anh có vẻ buồn phiền điều gì đó, tôi hỏi thì anh nói tôi còn phải đi học đi làm nữa nên anh không muốn tôi phải lo lắng. Hiện giờ tôi đang học đại học và còn 3 năm nữa mới ra trường, tôi cần phải tạo dựng cho mình một tương lai ổn định và cưới anh. Tôi chỉ mới 20 tuổi, tôi cón quá trẻ và bồng bột. Trước giờ anh là người đầu tiên tôi cảm thấy yêu thương.

Anh có thể chờ tôi không? Anh và tôi có thể quen được một khoảng thời gian lâu như vậy? Anh có thể xao lòng trước một người con gái khác xinh đẹp hơn, giàu có hơn, thương yêu và thông cảm cho anh nhiều hơn tôi? Còn tôi, tôi chẳng có gì cả, tôi lấy gì để giữ chân anh? Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình thiếu tự tin đến như vậy, chưa bao giờ tôi sợ mất anh đến như vậy…

Liệu có phải là mơ không khi số phận đã sắp đặt cho tôi có một niềm hạnh phúc như thế, có phải ông trời đang bù đắp cho cuộc sống đã quá nhiều mất mát? Có phải là mơ khi tôi may mắn có được người yêu thương mình như vậy, anh có phải dành cho tôi không khi anh gần như hoàn hảo? Và tôi biết rằng nếu để mất anh, để mất tình yêu này sẽ là thất bại lớn nhất trong cuộc đời mình và tôi sẽ đau khổ thật nhiều.

Vậy tôi phải làm sao để có anh suốt cuộc đời mình đây? Làm sao để giữ anh đang là của tôi và sẽ mãi mãi là của tôi?

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.