Có phải là tình yêu??

4 Likes Bình luận

Xin chào các anh chị trên webtamsu. Em đọc rất nhiều tâm sự của mọi người trên webtamsu và đây là lần đầu tiên em gửi bài. Vì giờ em rất bối rối em không biết mình nên làm gì nữa, mong các anh chị cho em lời khuyên.  

Hơn một năm về trước em quen biết anh qua một người bạn. Em và anh thỉnh thoảng nhắn tin cho nhau vài lời hỏi thăm hoặc là nói chuyện về học hành không thì là bóng đá. Vì em và anh đều thích bóng đá. Bẵng đi một thời gian em và anh không nói chuyện với nhau.

Trong quãng thời gian đó em để ý một bạn học cùng giảng đường. Ban đầu chỉ là trêu đùa với đứa bạn vì bạn ấy rất nổi bật. Rất cao đẹp trai và đặc biệt là nhảy hiphop rất giỏi. Em cá với đứa bạn là sẽ nói chuyện được với bạn ấy, vì bạn ấy rất ít nói chuyện nhất là em không ngồi gần chỗ bạn ấy mà em lại ngại tiếp xúc với con trai. Rồi vô tình em có được nick bạn ấy. Em ẩn danh để nói chuyện với bạn ấy. Lúc đó bạn ấy có trục trặc tình cảm với người yêu và 2 người chia tay nhau. Em đã ở bên an ủi động viên, giúp người đó lấy lại thăng bằng. Người đó và em nhận nhau là anh em. Đã hứa với nhau là sẽ chỉ có một người em gái, người anh trai này thôi. Em và bạn ấy nói chuyện với nhau rất nhiều, rất vui. Chỉ cần bạn ấy nói một câu là em đang buồn có thể vui lại được ngay. Em cũng không hiểu nổi chính mình một con bé ngang ngược như em lại có thể nghe lời người khác đến thế. Một ngày không được nói chuyện với bạn ấy em rất nhớ, rất khó chịu. Rồi dần dần em có tình cảm với bạn ấy lúc nào không hay. Rồi bạn ấy phát hiện ra em là bạn học cùng giảng đường nhưng tình cảm từ đó lại sâu đậm thêm vì hai đứa cùng giúp đỡ nhau trong học tập và rất hiểu nhau.

Qua cách nói chuyện bạn ấy hiểu được tình cảm em dành cho bạn ấy nhưng bạn ấy nói cần thời gian để quên người yêu cũ. Em đồng ý chờ đợi tới bao giờ cũng được miễn là bạn ấy quên được người yêu cũ. Rồi bạn ấy nói yêu em. Em đã rất hạnh phúc nhưng em biết là bạn ấy vẫn chưa quên hẳn được người yêu cũ cho dù bạn đó nói là giữa 2 người không thể quay trở lại vì bạn ấy đã cầu xin người đó quay lại mà người đó không quay lại. Em vẫn lặng lẽ bên bạn ấy. Lo lắng, quan tâm chia sẻ với bạn ấy mọi chuyện. Quãng thời gian đó thực sự em đã rất hạnh phúc. Trong mắt em lúc đó chỉ có bạn ấy mà thôi.

Em vẫn thường hỏi bạn ấy giữa em gái và người yêu anh chọn ai. Bạn ấy nói sẽ chọn em gái và em gái là số một. Em vẫn hỏi nếu sau này mình chia tay anh về bên người yêu cũ thì sao thì bạn ấy khẳng định là sẽ không bao giờ có chuyện đó. Nhưng điều em sợ nhất rồi cũng đã xảy ra. Đúng là cái gì càng nắm chặt càng dễ mất, càng sợ mất thì sẽ càng dễ mất, cái gì không phải của mình thì dù có cố gắng tới mấy cũng không là của mình.

Lúc em và bạn ấy đang hạnh phúc bên nhau thì người yêu cũ bạn ấy đòi quay lại. Tất cả với em như sụp đổ. Bạn ấy vẫn phân vân với quyết định là có trở về hay không nhưng em hiểu bạn ấy vẫn rất yêu người đó. Nên em bảo bạn ấy quay trở về với người yêu cũ. Và em đã rất đau đớn, hối hận khi người đó xa em. Khi người đó xa em rồi em mới biết em yêu bạn ấy đến thế nào, bạn ấy quan trọng với em đến thế nào. Em cứ tưởng mình sẽ chịu đựng và vượt qua được nhưng em đã lầm. Em không thể van xin người đó quay lại vì em biết là không thể nữa rồi. Em đã khóc và suy sụp.

Đúng lúc em suy sụp nhất thì anh xuất hiện. Anh nhắn tin hỏi thăm sau một thời gian không liên lạc. Anh trách em sao bặt vô âm tín. Lúc đó em chẳng biết chia sẻ với ai nên khi anh liên lạc em đã tâm sự với anh rất nhiều. Anh đã bên cạnh an ủi chia sẻ, vì anh cũng là người đau khổ trong mối tình đầu nên anh rất thấu hiểu tâm trạng và tình cảm của em. Em chỉ biết trút giận lên anh những lúc buồn bực cáu gắt, than vãn những lúc nhớ bạn ấy. Anh vẫn dịu dàng quan tâm. Em đã vô tư bên anh mà không nghĩ ngợi gì. Chỉ coi anh như một người bạn. Rồi anh ấy nói yêu em. Em rất bối rối vì em vẫn chưa quên được bạn ấy. Nhưng em lại nghĩ anh là một người rất tốt. Vì sẽ chẳng ai đủ kiên nhẫn nghe em nói, than vãn, chịu đựng được tính cách thất thường của em. Em đồng ý yêu anh ấy. Anh ấy rất yêu em và muốn bù đắp cho sự tổn thương của em. Anh ấy chấp nhận em chưa quên hẳn người cũ và cố gắng giúp em quên người cũ đi. Nhưng bản tính cố chấp của em không thay đổi vô tình làm anh đau.

Em nuối tiếc quá khứ, nuối tiếc những quãng thời gian đẹp đẽ mà em đã có trước kia. Bên anh em hay so sánh anh với người đó. Bên anh em vẫn nhớ bạn ấy, vẫn còn yêu bạn ấy. Em đã chỉ biết dày vò anh. Tình cảm em dành cho anh có lẽ không phải tình yêu em đã nói với anh như thế. Anh buồn và vẫn bỏ qua cho em hết lỗi lầm này tới lỗi lầm khác. Có lúc em uống liên hoan với lớp say em nhắn tin cho bạn ấy và gửi nhầm vào số máy anh em nói là em vẫn nhớ và yêu bạn ấy lắm, em sẽ chờ tới khi nào bạn ấy quay trở lại với em. Chờ tới bao giờ cũng được và cầu xin bạn ấy đừng bỏ rơi em, đừng đối xử với em tàn nhẫn như thế. Vì khi chia tay bạn ấy đối xử với em rất lạnh lùng. Không quan tâm hỏi thăm, nói chuyện để em quên bạn ấy đi. Em đã rất đau khổ không chịu được.

Lần này thì quá ngưỡng chịu đựng của anh. Anh giận, anh đau khổ. Anh nói anh đã cố gắng rất nhiều. Yêu em rất nhiều nhưng hết lần này tới lần khác em làm anh đau. Em chỉ coi anh là người thế chỗ mà thôi. Anh nói bọn em hãy là bạn tới khi 2 đứa ra trường. Lần này anh nói là anh làm. Thời gian không có anh em đã rất hụt hẫng và thấy thiếu vắng. Vì em quen có anh bên cạnh để lắng nghe em nói rồi. Em đã xin lỗi anh và hứa sẽ thay đổi. Anh tha thứ và bọn em lại bắt đầu lại.

Em đã dần dần quên được  bạn ấy. Nhưng giữa em và anh lại xuất hiện những mâu thuẫn. Dù đã cố gắng dành tình cảm cho anh nhưng trái tim em nó cứ hờ hững, không nồng nhiệt được như ngày yêu bạn ấy. Hờ hững tới mức nhiều lúc em nghi ngờ tình cảm mình dành cho anh có phải là tình yêu hay không hay chỉ là sự đồng cảm. Rồi chỉ một chút giận dỗi nhỏ anh xin lỗi em cũng không chịu bỏ qua. Còn em dù có lỗi gì thì chỉ xin lỗi một chút là anh hết giận rồi. Vì em là con gái nên em luôn cho mình cái quyền được người mình yêu chiều chuộng nên em luôn bắt anh phải nhắn tin gọi điện trước. Em nhắn tin mà anh không trả lời thì em giận dỗi. Anh đi chơi với bạn mà không nhắn tin em cũng giận. Vì em rất sợ cô đơn, bỏ rơi. Anh cũng biết điều đó. Nhưng nhiều lúc anh mải vui vô tâm quên mất em. Anh bảo anh không thích yêu nhau là lúc nào cũng phải nhắn tin gọi điện, làm vừa lòng người yêu, lúc nào cũng sợ người  yêu giận vì không trả lời tin nhắn. Anh rất bận với cuộc sống hàng ngày, học hành, kiếm tiền đi học. Vì anh là con người tự lập. Có lẽ em thích anh là vì anh là người mạnh mẽ tự lập, bản lĩnh, làm em thấy tin tưởng. Giận dỗi là em lại đòi chia tay. Anh không muốn và anh lại phải xin lỗi em mãi em mới chịu thôi. Em vẫn nhắc tới bạn ấy để trêu tức anh làm anh ghen, rồi nhắc cả tới những người thích em nữa.

Nhưng rồi bạn ấy chia tay người yêu, lại nói muốn quay về với em làm anh em như ngày xưa. Em đã không suy nghĩ gì và nhận lời ngay. Vì sâu thẳm trong trái tim em em vẫn còn quý bạn ấy lắm. Nhưng tình yêu thì có lẽ đã không còn như ngày nào. Và cũng vì lời hứa dù có như thế nào, dù không còn ai bên anh thì sẽ còn em bên anh nên em nhận lời quay về. Thế nhưng khi quay lại em thấy khoảng cách giữa em và bạn ấy quá lớn. Em cảm thấy trống trải, thấy trống rỗng, không biết phải nói chuyện gì với bạn ấy nữa. Dù trước kia em có rất nhiều điều để nói. Nói mãi không biết hết chuyện. Nhiều lúc chẳng muốn nói chuyện mà chỉ nghĩ tới anh và muốn nói chuyện với anh. Mặc dù đây là điều mà em ao ước bấy lâu nay nhưng khi nó thành hiện thực thì em lại thấy hụt hẫng.

Có lẽ cái vết thương ấy chẳng thể hàn gắn lại vì bạn ấy đã làm em tổn thương quá nhiều. Khi nói chuyện với anh, anh tình cảm bao nhiêu thì em lại ngang bướng, khô khan bấy nhiêu. Em không chịu gọi anh là anh mà cứ xưng cậu tớ. Anh bực mình giận lắm nhưng em cứ cố tình làm anh tức. Nhắn tin thì lại cãi nhau bực mình, khó chịu. Thế nhưng anh không nhắn tin thì em chờ và mong nhớ. Và khi em nói em nhận lời về làm em gái bạn ấy như ngày xưa thì anh cũng nói là mong em hạnh phúc. Rồi anh không nhắn tin. Em lờ mờ cảm thấy tình cảm anh dành cho em không còn được như ngày nào. Em cứ nghĩ cái gì là của mình thì không cần giữ vẫn là của mình. Em nghĩ anh yêu em nhiều thế thì anh sẽ tha thứ được cho em tất cả và không bao giờ rời xa em nên em mặc nhiên muốn đối xử với anh như thế nào cũng được, cho mình cái quyền thơ ơ với tình cảm của người khác. Thế nhưng em đã nhầm.

Đợt 1000 năm Thăng Long anh đi chơi với bạn 3 ngày mà không nhắn tin hỏi thăm em một câu. Vì nhà em lúc đó đang có chuyện nên em không thể lên chơi được. Em cảm giác như bị bỏ rơi, lòng tự trọng bị tổn thương. Tới đêm ngày thứ 3 em không chịu được nữa nhắn tin cho anh bảo sao anh đối xử với em như thế anh bảo anh đi chơi với bạn không muốn nhắn tin và máy này anh không lưu số em dù anh thuộc số em. Em đau và khóc rất nhiều. Vì bị tổn thương. Cũng có một vài lần anh giận em không nhắn tin 2-3 ngày. Và lúc đó thường là em không chịu được, chủ động nhắn tin trước. Vì em quen ngày nào cũng nói chuyện với anh rồi giờ không nói em thấy thiếu và nhớ, khó chịu. Anh bảo anh làm thế để em không coi thường anh và biết anh quan trọng với em như thế nào.

Rồi khi anh về em đòi chia tay. Lần này thì anh đã chịu nói rõ là anh không còn yêu em như ngày xưa nữa. Vì em suốt ngày giận dỗi đòi chia tay, không chịu quên người đó, ngang bướng và anh đồng ý chia tay. Anh nói từ nay anh sẽ chỉ coi em như một người em gái, một người bạn không hơn, sẽ quên em thật sự. Em cứ tưởng sẽ chỉ như mấy lần cãi nhau trước rồi anh lại làm hòa. Vì bao nhiêu lần nói chia tay nhưng thực ra trong lòng em không muốn, em làm thế chỉ vì muốn anh quan tâm, yêu em hơn còn em thì ích kỉ chẳng dành tình cảm cho anh như anh dành cho em. Anh nói anh đã yêu em nhiều như thế vậy mà em thì đối xử với anh như thế nào? Trước kia khi đòi chia tay em nói em tiếc vì chia tay sẽ mất người nói chuyện, mất người thay thế nên không muốn chia tay nhưng tại anh vô tâm quá nên em làm thế. Anh đã rất tổn thương nhưng tha thứ. Nhưng lần này là chia tay thật sự. Đúng như ai đó nói cái gì là của mình nhưng nếu mình không biết giữ thì sẽ chẳng còn là của mình. Nói chia tay nhiều lần rồi cũng sẽ có lần nó thành sự thật.

Chia tay anh em thấy nhớ. Nhớ những cái ôm thật chặt, những kỉ niệm khi 2 đứa đi chơi. Những đêm mưa anh phóng xe hơn 20km tới thăm em. Vì anh nhớ em. Những chiều chuộng vì những yêu cầu vô lý của em. Nhiều lần định nhắn tin xin lỗi mong anh tha thứ và quay trở về với em như ngày xưa nhưng rồi tự ái nổi lên em lại thôi. Thói quen chờ tin nhắn yêu thương của anh em không bỏ được, rồi những đêm 1-2g mới ngủ vì vẫn thường quen nhắn tin khuya với anh. Anh vẫn im lặng. Nhưng nhiều lúc em phân vân không biết đó có phải là yêu không. Em không đủ tự tin nếu em nói quay trở về với anh mà em vẫn cứ như thế thì chỉ làm khổ anh.

Xin mọi người hãy cho em lời khuyên. Đó có phải là tình yêu? Và em phải làm gì trong lúc này? Có nên chủ động quay trở lại? Hiện giờ em biết anh trong gia đình anh có chuyện buồn và anh thì năm cuối đang làm đồ án. Em muốn bên anh an ủi anh. Nhưng em không đủ tự tin là em có yêu anh không? Em đang rất băn khoăn xin anh chị hãy cho em lời khuyên. Em cảm ơn anh chị rất nhiều.

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.