Cõi vắng

8 Likes Tắt bình luận

 Thương nhớ hiền thê

Tôi vẫn ngồi đây giống mọi ngày

Mong mình về chợ mỗi ban mai

Le te giỏ xách qua đường vội

Và tiếng leng keng mở cổng ngoài.

Tôi vội ra sân đỡ giỏ vào

Nào tôm, nào cá, nào dưa rau

Biết tôi thích bát canh chua ấy

Mình chọn mấy con cá bã trầu

 

Sáng sáng mình đi tập thể dục

Đường đêm chưa kịp ló qua ngày

Và về khi đã vừng dương rọi

Lại nặng trên tay những túi đầy.

 

Từ buổi mình đi vào cõi vắng

Cửa nhà hoang lạnh thấm u buồn

Bàn thờ hương khói mờ di ảnh

Bởi khói hay mờ bởi lệ tuôn

 

Vẫn chiếu giường đây, chăn gối đây

Từ mình cỡi hạc dạo trời tây

Căn phòng trống vắng mênh mông quá

Heo hắt đèn đêm một ngọn gầy.

 

Nghe tiếng thạch sùng đêm gọi bạn

Đưa tay quờ quạng phía không mình

Tưởng như mọi bữa trời chưa sáng

Mình mới ra đường tập dưỡng

 

Sáu chiếc ghế con thường mỗi bữa

Vợ chồng, con cháu – sáu người ngồi

Bữa ăn đạm bạc mà ngon miệng

Giờ chỉ còn con cháu với tôi.

 

Gà mái mấy con chờ rãi thóc

Soong nồi bát đũa nhớ hơi tay

Cây dừa, cây gấc buồn thưa trái

Vườn lạnh gốc xoài lá biếng lay.

 

Mình đã đi rồi, tôi ở lại

Vào ra hôm sớm một thân già

Cháu con phụng dưỡng dù chu đáo

Lòng vẫn đau buồn đến xót xa.

 

Biết đến bao giờ nỗi nhớ nguôi

Nỗi buồn lắng lại, nỗi sầu vơi

Tháng năm dù có bao bồi lở

Thương nhớ mình ơi – khó đổi dời.

 

Cơn bệnh hiểm nghèo gieo biệt họa

Thuốc thầy khôn níu bước mình đi

Trái tim nhân hậu còn lưu lại

Mãi với cháu con, với bạn bè.

 

Dù biết nói nhiều – không thể hết

Âm dương cách biệt đã đôi nơi

Cầu mong mình sớm hồn siêu thoát

Phù hộ cháu con phước nối đời.

 

                     Mạnh Hạ 2009

                Trương Đình Đăng (hoanggiang792000)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin