Đại gia và Anh

2 Likes Bình luận

Em không viết cho anh, em viết cho chính mình. Người yêu anh hơn tất cả mọi thứ, người luôn nhớ về anh dù đang trong vòng tay một người khác.

Sau 6 tháng anh rời xa em. 6 tháng anh dành trọn cho sự nghiệp của mình. Em hiểu và em cảm thông điều đó, vì em có là gì trong cuộc sống của anh đâu.

Anh thường nói sống là phải làm những việc lớn trước, sau đó là những việc nhỏ. Em nghĩ và em cười xòa an ủi. Mình chỉ là việc nhỏ trong cuộc sống của anh thôi. Từ đó, em ra đi để anh toàn tâm với sự nghiệp của mình.

3 tháng đầu tiên, ngày nào, giây phút nào em cũng nghĩ về anh, anh cứ mãi luẩn quẩn trong tâm trí của em. Em luôn đi đến những nơi mình đã đến chỉ để tìm lại hình bóng anh, tìm lại những dòng kí ức đẹp đẽ nhất. Em thường gọi cho anh bằng những số điện thoại khác chỉ để nghe giọng anh “A lô!”.

Anh đã từng có cảm giác trống vắng trước khi ngủ và sau khi thức dậy chưa? Em nhớ anh. Nhớ anh nhiều lắm.

Đời là một chuỗi những sự kiện. Số phận đánh gục em. Một người sang trọng, có sự nghiệp, biệt thự, xe hơi, luôn bóng nhoáng và tạo mọi sự chú ý những nơi họ đến. Nhưng không hề có cái gọi là sự chân thành và dường như không bao giờ có hạnh phúc nơi đó… Những cái đó gọi là gì vậy anh?

Có phải số phận em phải phục tùng những thứ đó không anh. Có phải em là nô lệ của đồng tiền không? Em không biện minh cho mình. Sự thật là người ta đã cưu mang em trong suốt 3 tháng qua, khi gia đình em và em cần sự giúp đỡ đó nhất.

Em không cố tình tìm kiếm nhưng nó tự đến và em bị cuốn vào sự cám dỗ đó. Em không đủ mạnh mẽ anh àh. Khi đó, em nghĩ về anh…về người mà em yêu thương nhất nhưng lại không yêu thương em. Em lại nghĩ tại sao mình lại phí tình cảm cho những điều không thể, trong khi đó mình có thể có nhiều hơn bằng ngần ấy tình cảm???

Mỗi ngày em lại hụt sâu vào góc tối của cuộc đời mình. Mỗi tuần 2 lần, gặp nhau trên giường… Em là gì hả anh? Một vật trang trí, một công cụ giải trí hay có khác gì một con đĩ không? Em đau đớn lắm. Không ai biết những gì sau vẻ ngoài đẹp đẽ và bóng nhoáng của em bây giờ đâu. Không ai, không ai cả, sẽ không ai, không ai, không ai biết hết!!!!!!!!!!!!!!!

Anh cũng vậy.. Anh sẽ mãi mãi không biết đâu! Vậy cuối cùng là vì ai? Vì anh hay vì tôi? Vì ai đã lấy đi cái hạnh phúc trong sáng và ngọt ngào nhất của tôi để đổi lấy sự ô nhục này? Hay vì số phận của một người có chút nhan sắc? Tiền có thể mua tôi, nhưng không thể nào mua tình yêu của tôi. Vì tôi biết đã từ lâu tôi đã trao hết về anh…

Tôi coi như anh đã nợ tôi, nếu có kiếp sau. Tôi sẽ bắt anh phải trả nợ! Tạm biệt anh. Tạm biệt tình yêu của tôi…

(Người gửi: D.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.