Đại gia thích yêu kiểu gì vậy?

6 Likes Tắt bình luận

Cuộc vui chơi đã kết thúc, anh ấy lại tiếp tục xin số điện thoại của em.

Em quen anh ấy qua một cô bạn. Anh là một đại gia giàu có, làm quản lý ở một công ty xây dựng qua lời giới thiệu của bạn em. Lúc đầu, em thấy anh ấy ngồi khoác vai bạn em, vì biết bạn của bạn em ai cũng có ý tán tỉnh cô ấy! Lúc mọi người cùng nhau vui đùa trong vũ trường. Anh ấy hỏi em rằng: “Em có chứng minh nhân dân chưa, cho anh xem được không?”. Em cũng vô tư trả lời lại là “chưa có”. Cô bạn của em nói khẽ: “Coi chừng hắn dụ dỗ mày đấy!”.

Cuộc vui chơi đã kết thúc, anh ấy lại tiếp tục xin số điện thoại của em, vì em vốn không thích cho số người lạ nên phản đối: “Em, cho anh xin số điện thoại của em được ko? – Xin lỗi anh em không có. Sao vậy? – Vì em không dùng điện thoại. Vậy anh sẽ mua cho em một cái để em dùng nhé! – Oh, cảm ơn anh, nhưng em vẫn không thích dùng điện thoại.

Bạn em nhờ anh ấy đưa em về nhà giúp. Trên đường về, vẫn tiếp tục 5 lần 7 lượt như vậy, anh ấy cứ nài nỉ xin số điện thoại của em về tới tận nhà và nêu thẳng lí do: “Em àh, vì anh thấy em có vẻ hiền lành, đàng hoàng, chứ không rành đời, già dặn và khó chịu như cô bạn của em. Giờ nè, em lấy số điện thoại của anh cũng được, rồi em mượn tạm số điện thoại ai đó liên lạc với anh, không thì nhá máy để anh gọi lại”. Em chưa trả lời kịp câu nào thì bất ngờ chuông điện thoại trong túi xách reo lên, giấu đầu hở đuôi rút cuộc em phải đành lòng phải đưa số điện thoại cho anh ấy!

Thỏa mãn ý muốn, ngày nào anh ấy cũng nhắn tin, gọi điện nói chuyện với em, rồi mời em đi chơi. Anh nói với em là “anh mong muốn tìm một người bạn gái ngoan, hiền, nết na như em. Anh thích con gái mang quần áo đơn giản, dễ nhìn, đừng a dua theo kiểu giá áo tăng lên, giá quần giảm xuống, mang giày sandal thấp, đừng mang giày cao gót. Và nếu có duyên nợ, năm sinh 1992 của em rất hợp với năm 1982 của anh. Anh mến em, anh mong có cơ hội được tìm hiểu em, và sau này là bạn gái của anh, là vợ anh. Còn cô bạn của em, anh mong em đừng nhắc đến cô ấy với anh nữa, bạn bè của anh cũng không thích cô ấy vì nhân cách không hay và vẻ bên ngoài của cô ấy nhố nhăng quá!

Em nghĩ anh ấy là một đại gia, dáng người phong nhã, ga lăng như vậy thì phải hợp với những cô gái ăn chơi, chân dài, xinh đẹp chứ sao lại tìm đến một cô gái không đẹp, không biết ăn chơi như em? Đi chơi với nhau được vài hôm, anh ấy cho em 500 nghìn để tiêu vặt nhưng em không nhận vì sợ của cho là của nợ rồi sẽ đánh giá em này nọ. Đi chơi chung với bạn bè anh ấy, bạn bè hỏi em là gì của anh ấy thì anh nói là em gái. Em biết trả lời thế là đúng vì chưa được sự chấp nhận làm bạn gái của anh.

Ngày qua ngày, em dần dần chán với cái kiểu tán tỉnh của anh ấy dần đi. Đáng lẽ nếu muốn cưa được người con gái mình thích, thì người con trai phải ra dáng vẻ xứng đáng là một người có trách nhiệm trong chuyện này. Không biết là quá bận rộn trong công việc, hay mãi mê nhậu nhẹt với bạn bè mà trong một ngày anh ấy chỉ nhắn tin tối đa không quá 7 tin, gọi điện không quá 5 phút. Nhắn tin thì kiệm lời, lúc nào cũng nói nhớ em này kia, khi em trả lời lại thì có đôi khi anh ấy không nhắn lại dù chỉ một câu. Em có cảm giác như muốn đuổi khéo em, không có sở thích nhắn tin, hoặc bất cần em.

Đã 6 ngày không gặp nhau, rồi hôm nay anh ấy hẹn em đi chơi, gần đến giờ thì anh ấy nhắn tin: “hôm nay anh phải bận chở mẹ đi công việc rồi, xin lỗi em nhiều nhiều, đừng giận anh nhé!”. Đã có nhiều lúc em tức tối muốn chấm dứt qua lại và tạo khoảng cách với anh ấy, nhưng em thấy mình như có cảm giác hơi mến anh ấy, muốn thêm thời gian suy nghĩ lại tìm hiểu thêm thế nào, nhẫn nhịn thêm chút nữa xem sao.

Em muốn gặp anh ấy trực tiếp để nói thẳng vấn đề này, xem thái độ anh ấy, tiện thể cho anh ấy hiểu cảm giác của em thế nào nhưng em vốn có tính rụt rè, không biết có nói hết được không! Còn nhắn tin thì quá dễ dàng rồi, sợ anh ấy trả lời qua loa, vì con trai nhắn tin hay kiệm lời lắm! Cho em lời khuyên đi, em phải làm sao đây?

Người gửi: Tran Huyen Trang

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin