Để gió cuốn đi

1 Like Bình luận

Mẹ Hằng không kềm được nữa hét lên:

– Một là tao, hai là nó!

Hằng chỉ biết ôm mặt khóc, nước mắt ràn rụa lí nhí tiếng dạ nhỏ xíu trong cổ họng.

Mặt mẹ vẫn đỏ bừng, giọng bớt căng thẳng hơn:

– Chỗ người ta đàng hoàng, thương con thật lòng, muốn con về làm dâu con trong nhà…

– Mà con đâu có thương yêu gì người ta. Hằng chống chế.

– Lấy về khắc thương. Mẹ nói như đinh đóng cột, rồi tiếp:

– Ai đời con gái mơn mởn mà quen thằng vợ 2 con, rồi mày làm sao, nuôi con nó à? Hết người rồi đâm đầu vào đấy, trời ơi trời…con với cái…

Cái thằng vợ 2 con, mẹ hay nhấm nhẳng, là anh Minh. Hằng quen và yêu anh rất đỗi tình cờ.

Hằng học năm cuối khoa nữ hộ sinh. Một ngày, Hằng đang thực tập ở bảo sanh viện tỉnh, có một ca cấp cứu, cả nhóm thực tập sinh của Hằng ùa vào phòng sanh theo yêu cầu của vị giáo sư bác sĩ. Cảnh tượng đập vào mắt Hằng là người phụ nữ trẻ, với khuôn mặt hốc hác, da tái xanh nằm thiêm thiếp trên giường bị băng huyết, mất máu khá nhiều, đang chuyển dạ sinh con. Ca được quyết định mổ gấp nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng cả 2 mẹ con.

Thầy gọi:

– Hằng, em ra gặp người nhà, giải thích và ký giấy đồng ý, gấp lắm không còn nhiều thời gian…

Hằng cầm hồ sơ, bước vội ra khỏi phòng đi về phía dãy ghế thân nhân đang ngồi đợi chờ khá đông. Hằng gọi tên người nhà của Phạm Thị Tuyết Lan. Nãy giờ có lẽ thấp thỏm chờ tin vợ lắm, một người đàn ông đứng bật dậy, hỏi dồn:

– Là tôi, chồng của Lan ! Lan sao rồi cô y tá?

Hằng giải thích vài câu và hoàn tất giấy tờ, ba chân bốn cẳng chạy về phòng mổ, không kịp nhìn kỹ mặt mũi anh chồng.

Ca mổ kéo dài mấy giờ đồng hồ, người mẹ kiệt sức không qua khỏi. Chỉ giữ được em bé, nhỏ xíu hơn 2 ký đang phải nằm lồng kính. Hàng ngày, nhóm thực tập sinh của Hằng thay nhau trực, chăm sóc theo dõi. Nhìn các em bé đỏ hỏn nhỏ xíu như con mèo cuộn tròn ấm áp trong những chiếc lồng kính trong veo…

Mẹ mất, bé Nu có bà nội chạy ra chạy vào lo lắng cho cháu. Hơn hai tuần lễ, bé đỏ da thắm thịt hơn từng ngày, đã biết bú bình sữa ngon lành nhìn yêu lắm cơ!

Buổi sáng, Hằng đang ngồi trực phòng sơ sinh cắm cúi ghi chép. Một giọng nói nhỏ nhẹ:

– Cô y tá ơi, tôi muốn xin xuất viện cho con. Mẹ tôi đi lại nhiều bà cũng mệt lắm, xin đem con về nhà chăm sóc cho tiện.

– Vâng anh. Hằng trả lời và ngước lên nhìn.

Người đàn ông còn khá trẻ, tầm ba mươi mấy, đôi mắt phảng phất nét buồn xa xăm, che giấu sau cặp kính cận. Mái tóc bồng rơi trên vầng trán, hơi lãng đãng chút nghệ sĩ, quyến rũ, làm tim Hằng thoáng xôn xao… Hằng vội lắc nhẹ mái tóc, như xua tan một cảm xúc lạ kỳ, bất chợt …

Có lẽ vì vậy mà khi hoàn tất hồ sơ cho bé Nu xuất viện, dưới cái tên, Hằng ghi thêm số điện thoại của mình với lời dặn dò: Có việc gì với bé, anh cứ gọi cho Hằng, em sẽ giúp.

Anh hay nhắn tin hỏi khi bé Nu bú sữa rồi trớ ra hết hoặc tiêu chảy vì biết lật, biết bò, nhú răng rồi sốt nóng giữa đêm… Chăm con nhỏ trong giai đoạn này, không có mẹ quả là vất vả lắm! Không biết từ bao giờ Hằng mong tin nhắn của anh, thấy lòng mình nhớ …

Có lần mẹ anh điện thoại gấp gáp:

– Cu Bi nóng 2,3 ngày nay rồi, tui làm đủ thứ mà không hết cô y tá ơi..

Vùng quê, có người biết về ngành y, người dân tin tưởng lắm và bám víu vào nên gì cũng cậy để hỏi.

Vừa xong buổi thực tập, Hằng vội đến, cu Bi sốt hầm hập hơn 39 độ, khuôn mặt đỏ au, rờ vào nóng rang…

– Tui chà chanh và lau mình nước mát như cô dặn mà hổng bớt, cứ ba hồi nóng trở lại, tui lo quá!

– Nói ba cháu đưa đi bệnh viện liền đi bác. Hằng lo lắng khuyên.

– Con tui nó đang có tiết dạy, chưa về được. Đang mùa thi mà cô. Chắc phải chiều mới về tới. Còn tui lu bu 2 đứa vầy… Bà bỏ lửng câu nói, đưa tay chùi nước mắt. Thế là Hằng giúp.

Hằng đang ngồi trông chừng cu Bi trong bệnh viện. Giờ này, Hằng nhìn đồng hồ, đã hơn 6h chiều. Quán phở của mẹ bắt đầu đông khách. Thường đi học về, ngày nào Hằng cũng ra phụ mẹ. Cả nhà Hằng sống nhờ vào thu nhập của mẹ là chính. Lương công nhân viên của bố, mẹ vẫn hay cười cười nói vui:

– Bố mày đi làm trông nhàn nhã thế, chứ lương có mấy đâu. Hằng cũng chưa bao giờ hỏi xem “ có mấy đâu” của bố là bao nhiêu.

Anh vào phòng như cơn lốc, bước vội đến bên giường rờ đầu, nắn nắn tay chân cu Bi, hỏi dồn:

– Bác sĩ bảo cháu bị sao vậy em?

– Dạ, sốt xuất huyết. Bác sĩ dặn ngày mai và mốt là hai ngày quan trọng nhất, diễn biến bệnh sẽ nặng lên, người nhà phải chú ý thật kỹ. Qua được, bệnh sẽ từ từ nhẹ dần rồi tự khỏi đó anh.

– Cảm ơn em, em… tốt quá! Anh nhờ người khác dạy thay rồi, anh trông cháu được.

Đến giờ bác sĩ thăm khám, y tá mời thân nhân ra ngoài. Anh và Hằng dạo bước trên con đường trải sỏi dưới ánh đèn vàng huyễn hoặc. Mùa thu, gió dìu dịu mát, lá cây xào xạc đong đưa, không khí thoáng đãng dễ chịu…

Đi bên anh, Hằng nghe lòng mình xôn xao một niềm vui khó tả. Anh chợt nắm bàn tay Hằng, xiết nhẹ. Hằng nghe như những đợt sóng dâng trào trong tim muốn vỡ oà…Hằng để yên bàn tay run run trong bàn tay mạnh mẽ. Hằng nghe anh nói như tiếng gió thì thầm :

– Anh rơi vào hoàn cảnh khắc nghiệt quá! Lan ra đi đột ngột đến không ngờ… Nỗi đau tưởng chừng anh không gượng nỗi! Nghĩ đến con thơ, mẹ già, anh đã dùng hết sinh lực để đứng dậy, để bước tiếp… Lòng anh có nguôi ngoai hơn, thì bao đêm anh đã phải dằn vặt với chính mình. Anh phải cố quên em, xua hình bóng em ra khỏi tâm trí. Thực sự anh nhớ em nhưng anh không dám mơ, anh không nỡ kéo em vào cuộc sống gian truân, vất vả của anh. Em xuất hiện như thiên thần nhỏ đầy lòng nhân hậu, như người ân nhân mà cha con anh phải hàm ơn…

Hằng nghe mà nước mắt lăn dài trên má… Hằng gục đầu vào cánh tay anh, không nói được lời nào… Anh vừa lau nước mắt, vừa dỗ dành:

– Mạnh mẽ lên em, thiên thần nhỏ của anh, em còn có cả một tương lai tươi đẹp phía trước. Dù hôm nay, chúng mình có duyên, nhưng không có nợ để bước tiếp cùng nhau đến cuối cuộc đời. Anh dừng lại nhìn sâu vào đôi mắt sũng nước của Hằng:

– Anh muốn em tin rằng, dù trời đất có đổi thay thế nào, trong trái tim hồng của anh, em mãi mãi ngự ở vị trí đẹp đẽ nhất !

Những lời nói nhẹ như gió thoảng và đôi mắt phảng phất nỗi buồn xa xăm cứ quấn quít tâm trí Hằng suốt trên đường về, len vào từng giấc ngủ … Hằng không hiểu từ khi nào, mình đã yêu anh nhiều đến vậy..

Ở cái thị trấn nhỏ xíu này, chỉ có duy nhất một trường cấp 3, anh là giáo viên dạy môn lý lớp 12, lớp thi cuối cấp. Anh là con ông giáo Thời sống lâu đời ở cái xứ này và biết bao lớp người từng là học trò của ông. Cái chết của người con dâu ông giáo là một chấn động, từ xóm nhỏ ra đến chợ hầu như đều nghe người ta bàn tán. Cũng gần tròn năm nên tiếng xì xào lắng dần.

Việc Hằng chạy vô, chạy ra nhà bà giáo giúp mỗi khi 2 đứa nhỏ bệnh, nhen nhúm lời bàn tán khác. Làm sao không đến tai mẹ khi hàng ngày có biết bao nhiêu khách đến quán phở.

Cũng bởi đến quán còn có vợ chồng ông Hài, ăn phở riết thành khách quen, bà vợ sởi lởi thân thiết với mẹ, ông thì tấm tắc khen mẹ nấu phở ngon, ăn bắt ghiền… Ông bà tỉ tê thế nào với mẹ, mà muốn kết sui gia… Nên suốt tuần nay, mẹ nỗi trận lôi đình với Hằng là thế…

Hằng cũng không thể giải thích với mẹ rằng, sự thật người ta thêu dệt thêm thôi, chứ chuyện với anh Minh, có đi đến đâu đâu…

Buổi tối, Hằng ngước nhìn bầu trời, ngàn tinh tú lấp lánh ẩn hiện, ngôi sao nào là anh, ngôi sao nào là em vậy ? Mình cách nhau mấy dải ngân hà? Có lẽ, tình mình hãy để gió cuốn đi…

KKim- Lập đông, 09-11-2021

 

 

Cơn mưa chiều nay

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.