Đến trước nhưng thành vợ bé

1 Like Tắt bình luận

Anh và tôi yêu nhau từ hồi tôi bắt đầu vào lớp 10 còn anh là thầy giáo dạy toán lớp tôi. Tôi học được nửa năm thì chuyển trường nhưng trong đầu tôi không thể quên được người thầy giáo đấy, chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau, thời gian trôi đi tôi cảm thấy rất thích thầy, rồi tôi tỏ lời với anh và chúng tôi đã yêu nhau, anh hơn tôi 13 tuổi.

Ban đầu chúng tôi chỉ đưa nhau đi ăn, xem phim, đi dạo, ngồi ghế đá tâm sự mọi chuyện cho nhau nghe và hàng tối chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau đến 2,3 giờ sáng. Trong những lần nói chuyện anh đều bảo sau này sẽ chờ đợi và cưới tôi làm vợ. Rồi đến một ngày tôi trao anh cái quí giá nhất của người con gái. Trong thời gian yêu nhau tôi biết anh có tính rất lăng nhăng, ai anh cũng có thể nói lời yêu được, ai anh cũng có thể lên giường được.

Vài tháng sau đó anh nói với tôi rằng thật sự anh không thể đợi tôi được vì anh già rồi anh cần phải đi lấy vợ, anh nói rằng trên đời này rất nhiều đôi yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau và hay coi như chúng ta có duyên nhưng không có phận và anh muốn tôi làm vợ bé của anh.

Tôi đã rất đau khổ, một người con gái quá non nớt với mối tình đầu tiên thì làm sao chấp nhận được bi kịch đấy, và rồi gần như tôi đồng ý làm người vợ không danh không phận của anh. Thời gian sau anh bắt đầu tìm hiểu một cô giáo cùng trường và có ý định đi đến hôn nhân với người đấy, trong thời gian yêu cô gái đấy anh vẫn đi lăng nhăng với những người con gái khác.

Như những người phụ nữ bình thường, tôi không thể nhìn người yêu mình đi lăng chạ như vậy, tôi đã gọi điện hẹn gặp cô gái cùng trường anh và những cô gái khác mà anh đang gặp gỡ để nói chuyện và dường như không phải riêng mình tôi mà họ cũng đã nghi ngờ về tính chung thực của anh.

Sự thật bị vỡ lở, các mối tình của anh đổ vỡ, các cô gái lần lượt mắng chửi anh rồi rời xa anh nhưng tôi vẫn ở bên cạnh anh, anh không thể lấy được vợ và anh đổ hết tộ lỗi là do tôi gây nên. Anh nói rằng anh không thể đợi được tôi nhưng anh cũng không muốn mất tôi, anh muốn tôi làm bạn tri kỉ, làm vợ bé của anh, rồi anh lại tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm vợ cả của mình.

Lúc nào anh cũng có 2-3 cô gái ở bên, không để yêu thì để nói chuyện hoặc thoả mãn nhu cầu sinh lý của anh, anh luôn muốn có sự mới lạ. Sau sự cố lần trước – lần mà tôi hẹn gặp tất cả các cô gái của anh, anh đã không lưu tên thật những cô gái mới trong danh bạ điện thoại nữa vì anh sợ tôi lại hẹn gặp họ. Tôi cũng như những người con gái khác, tôi có quyền được nhận sự yêu thương, muốn giữ người yêu của mình, và tôi cũng có tính ghen của một người đàn bà.

Nhiều lần tôi đã muốn chấm dứt với anh để cho lòng mình được thanh thản nhưng tôi lại không làm được, cứ ở bên anh là tôi lại thấy mình được bình yên đến lạ thường, khi nhìn vào mắt anh mọi hờn trách của tôi dành cho anh đều tan biến và quan trọng hơn nữa là anh luôn nói không muốn xa tôi. Tình yêu của tôi dành cho anh rất lớn, tôi có thể làm mọi việc vì anh kể cả hi sinh mạng sống của mình. Và gần như tình yêu đó làm thay đổi cả tính cách, con người và làm sáo trộn mọi viêc của tôi, tâm lý của tôi gần như không ổn định, lúc vui lúc buồn thất thường.

Đến năm tôi học lớp 12 tôi không chịu đựng được nữa tôi đã đề nghị anh không được lăng nhăng để tôi được yên ổn mới có thể học được và anh đã đồng ý, anh dẹp chuyện lấy vợ sang một bên. Thật sự tôi cũng không biết là do hi sinh cho tôi mà năm đấy anh đã không lấy vợ hay do anh chữa tìm được người ưng ý và tôi cũng không biết là anh có giữ đúnglời hứa không hay vẫn tiếp tục lăng nhăng.

Trong thời gian từ tháng 1 đến ngày tôi thi đại học anh đối với tôi rất tốt, anh thường xuyên hỏi thăm tôi ăn uống thế nào, học hành có vất vả không, anh đưa tôi đi ăn tẩm bổ, nhắc nhở tôi phải đi ngủ đúng giờ, anh suy tầm các bài tập hay để tôi làm. Anh nói rằng anh cần một người vợ có học, anh đưa tôi đến ra mắt nhà anh và tết năm đấy anh cũng đến chúc tết bà ngoại tôi (hồi đấy chỉ có nhà ngoài tôi biết tôi có người yêu vì mẹ tôi rất hiền còn nhà nội tôi không ai biết vì tôi rất sợ bố, bố tôi không cho yêu sớm).

Anh làm những viêc khiến tôi cảm thấy rất vui sướng, hạnh phúc, tôi nghĩ rằng anh đã thay đổi đã nhìn lại tình cảm tôi dành cho anh và anh sẽ đợi tôi để lấy tôi làm vợ. Cảm giác hạnh phúc đấy khiến tôi cố gắng học hành chăm chỉ hơn để xứng đáng làm vợ của anh, tôi đã đỗ vào một trường nổi tiếng của Hà Nội. Cái ngày tôi nhận giấy báo đỗ cũng là ngày anh thông báo đã có người yêu mới và chuẩn bị lấy vợ, tôi thất sự choáng váng và suy sụp. Người yêu mới của anh kém tôi mọi điểm, tôi cảm thấy như mình bị thua cuộc vì người đấy không có diểm gì hơn mình. Tôi hỏi anh thì anh chỉ nói rằng “em là người con gái rất tốt nhưng cái thiếu xót duy nhất của em là tuổi, người ta hơn em tuổi và đã đi làm rồi còn em vẫn đang đi học, anh thật sự không đợi được em”. Tôi không chấp nhận và lại phá anh một lần nữa, tôi nghĩ mình thật ích kỉ vì phá vỡ mối tình của anh nhưng sự giả dối của anh khiến tôi cảm thấy đau tức trong tim.

Tôi muốn được yêu thương, muốn được ở bên cạnh người mình yêu, ước mơ giản dị như vậy thôi nhưng cũng khó thực hiện quá. Lần thứ hai phá vỡ mối tình của anh nhưng lần này anh không biết, tôi nghĩ anh sẽ mất thêm thời gian để đi tìm hiểu người mới và tôi lại được ở bên anh trong khoảng thời gian đó – khoảng thời gian anh không có ai ngoài tôi.

Người tính không bằng trời tính, một tháng sau anh bảo với tôi rằng ra tết anh sẽ lấy vợ, chúng ta quan hệ với nhau nên cẩn thận hơn, một tuần chúng ta chỉ gặp nhau một lần ở điểm hẹn, khi nào anh nhắn tin cho em là anh đang đi chơi với người yêu thì em không được làm phiền anh… Từ đó trở đi mỗi lần tôi nhắn tin với anh bằng những lời lẽ thân mật anh đều nói em nói như vậy thì vợ anh ghen đấy, những lúc như vậy tôi cảm thấy đau đớn vô cùng.

Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, ngày anh đi lấy vợ đã cận kề, lúc đó tình yêu của chúng tôi cũng gần được bốn năm, tôi sống không bằng chết, đau đớn dằn vặt hàng đêm, anh đưa thiếp mời tôi và nói “em đến tiếp khách hộ anh”, tôi cảm thấy anh thật trơ chẽn, bỉ ổi. Ngày anh vui là ngày đau khổ nhất đời của tôi, tôi đã tìm đến cái chết đúng ngày anh lấy vợ, thế nhưng tôi tự tử không thành và chính anh là người phát hiện ra cứu sống tôi. Từ đó trở đi tôi sống trong bóng tôi với thân phận vợ bé, lúc nào cũng phải giấu nếu không sợ người đời biết thì sự nghiệp của cả tôi và anh đều mất, gia đình nhỏ bé của anh cũng tan vỡ.

Khi đi làm tôi luôn hãnh diện nhưng đến lúc về nhà tôi đều âm thầm trong bóng tối chịu đựng một mình, nỗi khổ của tôi không ai thấu hiểu. Khi anh vui vẻ bên vợ con thì tôi cô đơn gặm nhấm nỗi đau khổ, khi bạn bè đều có người yêu đưa đi chơi vào tối thứ bảy thì tôi lủi thủi một mình. Đã rất nhiều lần tôi muốn quên anh đi nhưng không thể đươc, cứ gặp anh là mọi hờn giận lại tan biến.

Bây giờ tôi 24 tuổi và tôi đã mang trong mình giọt máu của anh. Tôi không biết mình phải làm sao đây, tôi là người đến trước người vợ của anh gần bốn năm nhưng lại thành vợ bé, tôi có phải là kẻ thứ ba phá vỡ gia đình người khác không.

Xin cho tôi một lời khuyên và cách giải quyết sự việc với.

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy