Đi hay đừng đây..?

4 Likes Bình luận

Từ cái tính chọc gái mà tui đã quen một người mà tui không nghĩ sẽ yêu hay là một cái gì đó. Chẳng hiểu vì sao cùng với thời gian tình cảm tui càng lúc càng phát triển nhanh với người ta. Chỉ quen nhau hơn 1 tháng mà người ta hiểu con người tui rất nhiều điều, là một con người biết cách quan tâm, chia sẻ lắng nghe hiểu tôi, nói chung là gần hiểu gần hết con người tôi.

Và tôi nghĩ tôi đã tìm đươc 1 nửa kia của cuộc đời mình rùi, tôi đã quyết định theo đuổi cuộc tình này, và người ta cũng đồng ý cho tui hy vọng đó. Tui nghĩ người ta cũng đã có ý với tui rồi, chẳng ngờ đâu một đêm nọ người ta nói với tui là không nên đi tiếp nữa sẽ khổ cho cả 2 vì lí khoảng cách giữa 2 gia đình xa (ng ta ở Huế tui ở Quảng ngãi).

Cô ấy là con gái một trong nhà, không muốn lấy chồng xa bất tiện việc chăm sóc cho mẹ (mẹ cô cũng lấy chồng xa nên ko thể chăm sóc cho ngoại cô ấy đc nhiều). Cô ấy không muốn sau này giống mẹ mình. Chuyện quá bất ngờ với tui, tui chẳng hiểu tại sao chuyện như thế mà người ta đã lấy hi vọng được yêu, được theo đuổi của tôi. Nhưng đó là quyết định của người ta tui đành ngậm ngùi chấp nhận, và Tui muốn quên đi tất kả. Nhưng càng quên lại càng nhớ. Làm sao bây giờ? lừa dối lòng mà sống ư? nhủ lòng là không cần người ta ư? trốn tránh thực tại ư?

Cho đến khi tui hạ quyết tâm trở nên lạnh lùng, vô cảm.. là đến lúc tui cần người ta hơn bao giờ cả!!!

Nhiều lúc gặp người ta, nhìn người ta, lại nhớ người ta… Tui lại nhắc bản thân mình im lặng.. im lặng thôi. Mặc kệ thôi. Tình cảm đó sẽ giấu mãi im lặng.. Và tui sẽ đau chứ cuối cùng là tui làm không được. Đau thật nhiều khi nhìn chuyện này xảy ra cả 2 chúng tôi chẳng ai vui cả.

Mọi người nói tui giờ phải làm sao đây? trong khi cả 2 không muốn chuyện này. Tôi thấy người ta cũng khổ nên tôi mới chịu thua đây (vì chính người ta tạo ra cái khổ này). Giờ chẳng biết từ đâu cả?

Người gửi: Nguyen ngoc phuc

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.