Đi qua cơn say

4 Likes Bình luận

Truyện ngắn của Trần Thủy:

Anh, ngồi tư lự trên chiếc ghế bố, phóng mắt ra xa. Mặt trời hạ tấm voan màu cam đậm lên phía chân trời mênh mông, tít tắp.

Chiều dần buông.

Từng đợt sóng xô bờ tung bọt trắng xóa. Từng bóng người cả trẻ con, người lớn vô tình chắn tầm nhìn của anh, lao theo sóng ùa mình, đùa giỡn. Tiếng cười, tiếng nói vang cả một khúc biển.

Chị vẫy vẫy anh, bộ bikini màu rêu như tôn thêm nước da trắng trẻo, dáng người tròn lẳn vẫn rất gọn gàng. Anh lại gần phía hai mẹ con.

– Hà My chụp cho bố mẹ làm kỉ niệm nào.

Chị mỉm cười gọi con, rồi rất tự nhiên chống tay, nằm nghiêng, duỗi dài chân trên bờ cát nâu mịn màng. Mái tóc xoăn lòa xòa lên vai, đôi mắt lấp lánh tin yêu, trông chị thật quyến rũ.

Anh ngồi xuống bên cạnh chị.

– Bố cúi thấp xuống nữa, đúng rồi. Cả hai cười lên nào. Tình tứ nào. Con chụp này.

Miệng anh hơi nhếch, nụ cười gượng nhưng cũng rõ là đang cười trên gương mặt hiền từ. Chị kéo tay anh đặt lên hông mình, anh để yên ở đó. Trông anh chị thật hạnh phúc, an yên.

Nhà hàng Sansiton có một vị trí tuyệt đẹp ở bãi dài, những chiếc bàn màu xanh dương có khoảng cách xa nhau, được ngăn bởi vài ba bụi lau giả, bỗng thành một không gian ấm cúng riêng biệt. Cây nến tím bập bùng trong lồng che, tỏa mùi hương lavende dịu dàng, dễ chịu. Sóng dập dềnh, vỗ bờ ì oạp. Khung cảnh thật lãng mạn.

– Anh ăn hào tươi nhé. Để em đặt.

– Ừ, ăn gì cũng được mà em. Hai mẹ con cứ chọn đi.

Trăng 16 đổ tràn trên da thịt chị lấp lóa. Chiếc váy dây lụa màu trắng ngà trễ nải, bầu ngực vẫn tròn căng sau lần vải bó sát. Anh quay đi, bỗng thấy khô nơi cổ họng. Khát. Anh với bình nước đá có ướp chanh và lá bạc hà, tự rót cho mình một cốc. Anh uống thật nhanh để dòng nước mát xoa dịu cơn khát chợt đến. Chị ngồi yên, ngửa người ra sau, dáng hình gợi cảm thư thái, chị vờ như không biết cảm xúc của anh.

Hà My tươi tắn trong chiếc váy hoa ngắn từ trong sảnh bước ra, sà đến bên anh. Cô giở điện thoại chỉ cho bố xem những bức hình hai mẹ con tự chụp. Cô gái nhí nhảnh với anh.

– Bố thấy không, con mà đưa ảnh này lên, bạn con sẽ bảo đây là chị con chứ không phải mẹ. Mẹ trẻ quá bố à.

Chị cười, mắt thoáng nhìn anh. Còn anh nheo nheo mắt, vừa xem anh vừa gật gù.

– Trời hôm nay đẹp thật, mà trời đẹp thì ảnh hai mẹ con đẹp là đương nhiên rồi.

Tiếng nhạc không lời du dương được phát ra từ những cục âm thanh giấu trong bụi lau bỗng đột ngột chuyển bài. Cả không gian bâng khuâng, đu đưa theo giọng hát trữ tình của ban nhạc Westlife cất lên, bài hát “Beautiful in white”. Bài hát một thời anh vẫn thích chọn cho chị nghe.

“…Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, anh đã rất bối rối…và khoảnh khắc đó anh đã tìm thấy em. Cuộc đời anh đã tìm thấy mảnh ghép còn thiếu. Chỉ cần anh tồn tại, anh sẽ yêu em, sẽ giữ em mãi bên mình…Em đẹp lắm trong bộ váy này…”.

Người bồi bàn chỉn chu áo trắng quần đen có gắn nơ trên cổ, tươi cười bê một chiếc bánh gato đến gần anh chị. Sau khi trịnh trọng đặt lên bàn dưới con mắt ngạc nhiên của anh. Chị và Hà My vẫn tỏ ra bình thản. Cậu ấy nói qua mic không dây, tuyên bố nhà hàng xin chúc mừng anh chị nhân lễ kỉ niệm 30 năm ngày cưới. Chúc anh chị luôn hạnh phúc viên mãn, nắm chặt tay nhau cùng đi tới cuối con đường. Chị tiến lại gần anh, vòng tay ôm lấy anh, dướn người hôn lên trên má như ngày xưa chị vẫn làm. Anh ngẩn ra, rồi hiểu, choàng lấy chị, đôi mắt trào dâng cảm xúc, anh thì thầm vào tai chị ” Cảm ơn em”. Hà My nhanh tay chụp lại khoảnh khắc để đời của bố mẹ. Cậu bồi bàn bấm nút video quay lại những thước phim hạnh phúc. Cây pháo giấy nổ bụp. Những lọn màu loăn quăn, tung lên không trung, bụi kim tuyến phủ đầy tóc hai người. Tiếng vỗ tay hưởng ứng từ các bàn gần đó. Sâm banh phụt trào, sóng sánh, tràn ly. Trời đêm có thêm nhiều vì sao lấp lánh…

– Em xin lỗi… vì làm anh bất ngờ… Dù lễ kỉ niệm của chúng ta đã qua lâu rồi, nhưng em thấy nó lặng lẽ quá… Chúng mình cần phải được hưởng những giây phút như thế này anh ạ…

Chị thì thào, thở ngắt quãng khi anh không ngừng hôn lên môi, lên vành tai, lên khuôn ngực của chị, khi cả hai đã về phòng. Chị rên rỉ, hạnh phúc. Anh không thể cưỡng lại được những âu yếm của chị. Bao lâu rồi hai người không đi nghỉ cùng nhau?

Anh dừng một chút, ngắm nhìn khắp cơ thể chị, bộ ngực đó, làn môi đó, vòng tay đó…hôm nay thật gợi cảm. Anh đang cố thỏa mãn chị vì nghĩa vụ của người chồng, hay anh đang được thỏa cơn khát…

Cơn khát của người hành khất trên sa mạc hoang sơ. Cơn khát suốt từ tối cứ thúc giục anh, khi chị cố tình ôm lấy anh bỏng rẫy. Anh bỗng thèm được cùng chị hòa tan vào làn nước biển mát rượi. Người đàn bà đó như biến thân, không phải là người vợ bận bịu, hay càu nhàu khó chịu, luôn tìm cớ từ chối anh. Chị trở về với ngày xưa, thời tuổi đôi mươi xinh đẹp hấp dẫn, khiến anh bị cuốn vào từng cử chỉ, hành động, ham muốn trỗi dậy. Anh thấy xấu hổ, tội lỗi. Thật ra anh còn khao khát chị nhiều lắm…

Chị vẫn nhẹ nhàng yêu anh trong tiếng thở gấp, đầy hiến dâng và tận mãn. Chị đang cố gắng ư, chị đang bị cảm xúc đánh lừa ư? Còn anh, có thật anh còn yêu chị?

Không. Chị nhắm mắt lại. Phải quên đi tất cả những ám ảnh, dù đau, dù hận… Chị thả mình trọn vẹn, cùng anh lơ lửng bay trên những tầng mây, những tầng thăng hoa không phải là ảo giác. Anh và chị vẫn hòa quyện được với nhau. Đó là sự thật.

Hơn 50 tuổi chị đâu đã già, cảm xúc rạo rực với ái ân vẫn còn nguyên vẹn. Có phải tại bấy lâu nay chị lười biếng, vô tình bỏ quên anh, để anh thiếu thốn trong khi anh hơn chị có 2 tuổi.

Công việc trưởng phòng sản xuất một công ty liên doanh đem lại cho chị danh vọng, tiền bạc, nhưng cũng mang cho chị nhiều mệt mỏi. Những thay đổi tâm tính theo tuổi tác, khiến chị thấy sự gần gũi với anh trở nên khó chịu. Chị không còn thói quen chủ động âu yếm, hay hưởng ứng nhiệt tình mỗi cuộc yêu mà anh luôn phải một mình cố gắng. Từ đó những đòi hỏi của anh cũng dần thưa thớt, lãng quên.

Giữa hai người, ngoài mặt vẫn toàn tâm toàn ý, nhưng trong sâu thẳm, mối liên hệ dường như trở nên lỏng lẻo, xa cách. Ngày đi làm ở hai nơi khác nhau. Chiều về, chị có lịch đi tập yoga, chỉ đạo làm thêm ngoài giờ cho kịp tiến độ, anh bận đi gặp đối tác, Hà My đi dạy… Bữa cơm 3 người đầy đủ thật hiếm hoi. Mỗi tối, sau khi xem xong chương trình thời sự. Cái giường rộng thênh thang, anh một góc, chị một góc. Mỗi người ôm chiếc điện thoại, vùi đầu vào những sở thích riêng, rồi lăn ra ngủ. Câu chuyện ở công ty của chị ra sao, cơ quan anh thế nào, được kể rời rạc vì đối phương luôn lơ đãng.

Tuy vậy, chị có niềm tin tuyệt đối ở chồng mình. Anh tốt tính, yêu vợ, thương con. Để lấy được chị, cô gái xinh đẹp, tài năng, anh đã cố gắng rất nhiều. Anh chiều chuộng và chăm sóc chị như một bà hoàng. Anh vừa thu xếp việc cơ quan, vừa tranh thủ việc nhà để chị thảnh thơi, dành nhiều thời gian cho công việc. Dù anh là con một, nhưng theo nguyện vọng “sợ đẻ” của chị, mà mãi mới có Hà My. Đối nội đối ngoại trong nhà, chăm sóc con, đều một tay anh lo toan. Họ sống với nhau chưa hề có điều tiếng gì. Cả hai cùng đẹp, cùng thành đạt. Dưới con mắt của mọi người, gia đình anh chị thật hạnh phúc, đáng ngưỡng mộ.

Tiếng điều hòa vẫn rè rè trong phòng. Ngoảnh sang vợ, hơi thở đều đều, khóe môi hếch lên nửa cười, mãn nguyện. Với chiếc điện thoại, anh chui vào phòng tắm mở phần tin nhắn khóa kĩ. Nội dung hỏi thăm anh, mẹ đã đỡ chưa, khi nào thì anh về được, và cuối cùng là câu ” Em nhớ anh vô cùng”. Anh vội tắt máy. Trầm ngâm, ngồi lặng im trên thành bồn tắm

Cô uể oải sắp xếp lại bàn làm việc. Mái tóc dài đen nhánh cột cao, đôi mắt to ngơ ngác trên gương mặt xinh xắn. Thỉnh thoảng tiếng tinh tinh của tin nhắn khiến cô giật mình. Mở điện thoại ra cô thoáng buồn. Không phải của anh. Gần tuần nay rồi, anh chỉ nhắn cho cô mỗi một tin, anh bận mẹ ốm ở quê, xong việc anh sẽ lên, đừng lo cho anh nhé. Cô mỉm cười mỉa mai, đàn ông vụng trộm thật là hèn, sao lúc này cô ghét anh đến vậy. Có trả lời tin nhắn cho cô, anh cũng sợ. Tại sao cứ bắt cô phải nhớ, phải chịu dày vò trong cô đơn. Để đến lúc anh quay về, chỉ cần anh xin lỗi, anh thanh minh là cô và anh lại lao vào nhau, như chưa từng có chuyện gì. Cô bật máy tính, các cửa sổ trang vẫn chưa thoát, cô lần lượt tắt đi. Phần gmail hiện lên khá nhiều thư chưa mở. Kiểm tra các thư, đa số là bên mua hàng gửi xác nhận thanh toán. Bỗng cô dừng lại ở một địa chỉ mới toanh, tên người gửi rất quen. Hồi hộp, cô nhấp chuột vào. Giật mình, phần thư gửi cho riêng cô từ người phụ nữ ấy. Những dòng chữ nhảy nhót trước mắt cô.

“Gửi em, người yêu của chồng chị.

Chắc em biết chị là ai, và cũng biết tại sao chị viết thư cho em.

Chúng ta đều là phụ nữ, em đã từng bị chồng phụ bạc và em biết cảm xúc đó nó khủng khiếp, tổn thương như thế nào. Vậy tại sao em không tìm cho mình một người tử tế, em lại tiếp tục đẩy mình vào một mối bòng bong, tự làm khổ mình thêm lần nữa. Chị biết, để được chồng chị yêu, em là một cô gái rất bản lĩnh. Với bản lĩnh đó đáng ra em phải có hạnh phúc trọn vẹn. Em nên dùng lý trí để thức tỉnh con tim của mình. Chị đã sai khi bỏ bê chồng trong một thời gian. Và em tranh thủ cơ hội xen vào. Nhưng em, hãy tự cảm nhận lại xem, anh ấy thực sự yêu em chân thành? Chị khẳng định là chưa đâu, vì chị vẫn luôn nhận được những yêu thương anh dành cho chị. Hạnh phúc của bọn chị được vun vén, trải qua nhiều cay đắng ngọt bùi, bằng tình yêu lâu dài, bằng sự thấu hiểu, bao dung và trách nhiệm, nên nó bền vững chứ không hề lỏng lẻo đâu em.

Em đừng ảo tưởng, mình đang cứu rỗi linh hồn anh ấy. Đừng cố làm con thiêu thân, muốn chết huy hoàng trong ánh sáng. Thứ tình yêu cao thượng mà em cố huyễn hoặc cho mình. Bây giờ bọn chị đang có tuần trăng mật bên nhau rất hạnh phúc. Chắc em đã thấm cùng cực nỗi cô đơn, vò võ của người đàn bà trong bóng tối. Thật tiếc là do em tự chọn. Cơn say nắng nào rồi cũng qua. Gia đình với anh ấy vẫn rất quan trọng. Em có thể xem video và những hình ảnh chị gửi kèm. Chị không nói dối em đâu. Là một cô gái thông minh, em biết cần phải làm gì tốt nhất cho cuộc đời mình. Đừng uổng phí vì những thứ không thuộc về mình em nhé.

Chào em! “

Hai tay cô run rẩy, mồ hôi lấm tấm rịn trên trán. Những thước phim ngập tràn hạnh phúc, những bức hình gần gụi của họ chầm chậm lướt qua mắt cô. Dù cô biết họ vẫn luôn hạnh phúc. Nhưng sao cô thấy quặn thắt khi tận mắt nhìn thấy. Cô từng lo sợ giây phút này sẽ đến. Và nó đến thật. Người đàn bà đó hiểu rõ tâm can cô. Lời nói của chị như những mũi dao trích vào da thịt cô, rướm máu. Đóng sập chiếc máy tính lại, thả mình trên ghế sofa, đôi mắt cô nhắm nghiền, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.

Trong quán nhỏ, anh ngồi bất động, ngọn gió vô tình vẫn mải mê vờn trên tóc. Nơi đây, anh và cô đã từng bên nhau rất lâu. Điếu thuốc trong tay sắp tàn, mà anh không hề hút. Xung quanh anh người ta đang làm gì anh cũng chẳng hay. Cô đi thật rồi. Cô từng xa xôi nói với anh về chuyến đi không có anh trong đời. Hành trang cô mang theo sẽ là những dấu yêu kỉ niệm. Vậy là hết. Chấm dứt một mối tình, vừa tội lỗi vừa hoang dại. Làm sao thế này, sao tim anh đau nhói. Anh đang mất đi một người hiểu anh và yêu anh tha thiết.

Anh trở thành kẻ đốn mạt, hèn nhát trong mắt cô và vợ mình. Anh chưa từng hứa với cô điều gì, nhưng anh luôn áy náy khi không thể mang lại hạnh phúc cho cô. Từng bất hạnh trong cuộc hôn nhân đầu, nên cô đến với anh như một sự bù đắp về tình cảm mà không đòi hỏi gì. Cô bảo, chỉ cần anh đồng ý yêu cô là đủ, cô chấp nhận tất cả mọi thiệt thòi. Cô yêu anh chân thành, con tim anh hiểu rõ. Còn anh đã nói với cô, đừng yêu anh nhiều như vậy, anh không xứng đáng. Anh là người chồng trách nhiệm, anh vẫn còn yêu vợ, anh sẽ làm khổ cô thôi. Nhưng tình cảm muôn đời không chịu nghe theo lý trí. Con tim sa vào yêu, vẫn có lẽ riêng của nó.

***

Chị đứng từ xa, nhìn anh gục đầu ở góc bàn đầy khổ tâm, ân hận. Chị vừa giận, vừa thương.

Bỏ anh ư? Không. Khoảng thời gian qua đã minh chứng cho tình yêu của anh chị vẫn còn. Lỗi cũng tại chị thiếu quan tâm chia sẻ cùng anh, nên mới xảy ra nông nỗi này. Vết thương lòng của anh chắc còn đau lắm, chị thấy mình có trách nhiệm, phải xoa dịu, làm lành vết thương đó lại. Trước khi lên xe, chị lấy điện thoại ra nhắn.

” Về nhà thôi anh. Mẹ con em cần anh!”

Những cơn gió trên hồ ào lên, dáng chị phóng xe, hòa lẫn trong dòng người xuôi ngược.

17.6.2021

Trần Thủy

 

Truyện ngắn Tình ghép

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.