Đồng sàng dị mộng, tôi cần lời khuyên

5 Likes Bình luận

Tôi năm nay 27 tuổi, đã kết hôn được 4 năm và hiện nay tôi có một bé gái 3 tuổi rất xinh xắn. Mỗi người có một nỗi niềm riêng, không biết có ai trên đời này có cùng nỗi lòng như tôi hay không?      

Ba tôi bỏ mẹ tôi khi tôi mới tròn hai tuổi, vài năm sau đó mẹ tôi bước thêm bước nữa với người đàn ông khác. Năm tôi được 9 tuổi thì mẹ tôi sinh em tôi, cha dượng viện lý do nhường chỗ cho mẹ và em gái mới sinh để sang ngủ giường tôi. Mẹ tôi không hề biết là gã đã bắt tôi phải làm những chuyện đồi bại thú tính cho gã. Gã cấm tôi nói lại những gì đã làm cho gã với mẹ tôi. Tôi sợ hãi và khủng hoảng vô cùng, không dám nói với mẹ vì sợ bị gã đánh (gã cũng thường hay đánh tôi khi tôi không vâng lời và mẹ tôi cho là đúng khi dạy tôi biết vâng lời)        

Rồi một ngày mẹ tôi phát hiện ra gã đang bắt tôi thực hiện hành vi đê hèn cho gã thì mẹ tôi mới bỏ gã mang theo hai chị em tôi đến một vùng đất khác để sinh sống.

Tuổi thơ tôi mặn đắng những nhọc nhằn tủi nhục, tôi ôm cái vỏ ốc theo tôi đến khi trưởng thành. Năm tôi mười bảy tuổi, tôi đã để ý và thương thầm một người bạn trai cùng lớp, tình cảm trong sáng và câm lặng, nói đúng hơn là tôi yêu đơn phương người ấy, vì tuổi thơ đắng của mình mà tôi chưa từng dám thổ lộ. Cho đến sau khi kết thúc năm học 12, cũng là lúc tôi lên Sài Gòn đi học và đi làm, nỗi cơ cực cơm áo gạo tiền cứ cuốn tôi đi mãi đi mãi, tôi không có thời gian nghĩ ngợi cho tình cảm cá nhân của mình.

Mẹ tôi ngày một yếu, dù tôi làm vất vả thế nào cũng không đủ tiền thuốc thang cho mẹ, nợ nần ngày một chồng chất, em gái tôi thì vẫn đang học phổ thông. Gia cảnh túng quẫn đã đẩy tôi vào vai một con cave hạng sang. Nhưng chính từ đây tôi đã có đủ tiền để lo toan mọi bề. Và tôi gặp anh (chồng tôi bây giờ). 

Anh là một kĩ sư người Úc (là người Tây) cho nên anh không nề hà với quá khứ của tôi, anh xin phép được yêu và cưới tôi trong vòng 6 tháng. Lúc này tôi không hề nghĩ đến tình yêu đôi lứa, cái tôi nghĩ đến là tôi muốn thoát ra khỏi kiếp bùn nhơ. Và anh là cái phao duy nhất. Tôi đồng ý làm vợ anh và theo anh định cư ở nước ngoài (cho dù tôi không hề yêu anh). Ở nước ngoài tôi không phải làm việc gì cả, chỉ ở nhà chơi với con. Vật chất ê hề thừa mứa. Tôi có bất cứ cái gì tôi muốn, tôi là sự ganh tị của bạn bè, niềm vinh dự của gia đình và họ hàng. 

Thế rồi một hôm, cách đây một năm, một cô bạn học của tôi đã gửi cho tôi tấm hình cả lớp 12 của tôi, và trong tấm hình ấy có hình của người ấy, bất chợt mối tình câm lặng năm nào của tôi thức giấc, nó vùng vẫy thôi thúc tôi. Cào xé, day dứt, thúc đẩy tôi muốn tìm gặp người ấy. Nhưng nay tôi đã có chồng và có một cô con gái lai tây xinh đẹp. Dù không yêu chồng nhưng anh chính là vị thần hộ mệnh của tôi, tôi không thể làm gì hơn được nữa. Tôi càng cố quên người ấy thì hình ảnh lại càng rõ nét trong từng giấc mơ. Tôi sống cảnh đồng sàng dị mộng đã hơn một năm nay. Tôi cảm thấy tội lỗi với chồng, nhưng tôi không thể ngăn tim mình thôi nghĩỉ về người ấy. 

Cách đây một tháng tôi bịa lí do là nhớ nhà và muốn về Vệt Nam sống một thời gian, chồng tôi đã đồng ý cho tôi về, và tôi đã nhiều lần muốn tìm gặp người ấy, nhưng tôi lại lo sợ liệu người ấy sẽ nghĩ tôi là loại người gì khi đã có chồng con mà còn tìm gặp người ta. Mà người ấy cũng chưa từng biết là tôi đã yêu thầm người ta. Liệu người ta sẽ đối xử với tôi thế nào? Mà nếu không tìm gặp thì tim tôi đau lắm, và nó sẽ không ngừng thôi thúc phá nát cái gia đình bé nhỏ hạnh phúc của tôi.

Tôi biết làm sao đây? tôi biết mình thật điên rồ, nhưng lý trí tôi không thể thắng con tim mình. Xin hãy cho tôi lời khuyên, tôi có nên gặp người ấy một lần, rồi nghe một câu phũ phàng nào đó rằng người ta không hề để ý đến tôi, rằng tôi hãy quên anh ấy đi. Thà như vậy may ra hi vọng trong tôi mới chết hẳn, còn không gặp thì tôi cứ tự ươm ước mơ rằng người ấy chưa có bạn gái (tôi có hỏi cô bạn gái cùng học với tôi, cô bạn này sống gần nhà người ấy nói rằng người ấy chưa có bạn gái), chắc là tôi vẫn còn cơ hội thổ lộ tình cảm, biết đâu lại được người ấy đón nhận? 

Tôi đã từng nghĩ, nếu người ấy đón nhận, có thể tôi sẽ vứt bỏ tất cả và đến với người ấy. Vì tôi sống với chồng nhưng tôi không hề yêu chồng. Điều đó đang bào mòn dần sức sống của tôi.

(Người gửi: LL)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.