Em biết phải làm sao?

4 Likes Bình luận

Chào các bạn! Đây là lần đầu tiên tôi vào trang web và thấy mọi người góp ý rất chân thành. Tôi mong nhận được những lời khuyên chân thành từ các bạn cho chuyện của tôi. 

Tôi và anh yêu nhau được 6 tháng và chuẩn bị cưới thì anh đi khám bệnh mới biết mình bị tiểu đường. Khi biết mình bị bệnh anh giấu tôi một tháng không nói và chịu đựng một mình.
 

Mọi người trong gia đình anh và cả bạn bè anh nữa đều khuyên anh không nên nói cho tôi biết. Để đám cưới xong rồi hãy nói. Thời gian đó anh và tôi vẫn gặp nhau nhưng tôi thấy anh khác và buồn. Tôi không nghĩ đến việc anh bị bệnh mà chỉ nghĩ chắc công việc của anh gặp khó khăn. Thật sự nếu nhìn bề ngoài anh là người khoẻ mạnh và rất trẻ so với tuổi 40 của anh.

Sau đợt công tác 1 tuần, anh về và nhắn tin cho mình là anh bị bệnh. Lúc đó mình đang dạy ở trường. Thật sự mình cảm thấy choáng váng và mình còn nghĩ hay là anh thử mình.

Mình xin về và điện cho anh để gặp nói chuyện. Mình còn hỏi anh là hay anh thử em phải không. Anh bảo không phải anh thử em đâu mà đó là sự thật đấy em ạ.
 
Lúc đó mình cũng chỉ biết ngồi khóc, vừa thương mình và thương cho cả anh nữa. Anh bảo rằng ko nói với mình được. Anh như một người điên anh không làm được gì trong thời gian đó. Vì mọi người bảo nếu anh nói ra với mình thì anh sẽ mất tất cả. Nên khuyên anh giấu mình.
 

Anh chỉ ngồi khóc thôi. Chưa bao giờ mình thấy anh suy sụp như vậy cả. Anh bảo nói được với mình anh như trút được gánh nặng và tuỳ mình quyết định chứ anh không đòi hỏi gì ở mình cả.

Thật sự mình rất yêu anh và muốn chia sẻ mọi khó khăn với anh. Nhưng mình chẳng biết anh nghĩ sao sau đó nhắn tin cho mình là  “Anh không mang lại được hạnh phúc cho em. Em xứng đáng được nhận hạnh phúc nhiều hơn nữa. Em hãy coi như mình chưa từng quen nhau. Anh xin lỗi em và tất cả mọi người” và tránh gặp mình, không nghe điện thoại. Mình nhắn tin cho cũng không nhắn lại.

Mọi người trong gia đình anh động viên anh nhưng anh không nghe. Cứ nhắc đến mình là anh nổi khùng lên và bảo lấy người ta về rồi làm khổ người ta ah.

Từ khi mình và anh không liên lạc với nhau nữa cũng là lúc anh với bố anh ấy không nhìn mặt nhau. Vì bác bảo với anh rằng anh xử sự với mình như vậy không xứng là con trai bác nữa.

Từ đó anh đi về như một cái bóng không nói chuyện với ai cả. Mình biết được điều đó vì em gái anh chơi với mình. Mình thấy thương anh quá nhưng gọi điện thì anh không nghe máy. Nhắn tin thì anh không trả lời. Có những lúc mình nghĩ chắc anh là người không có trái tim.

Mình thật sự thấy mệt mỏi rồi. Mình và anh đã 5 tháng rồi không gặp nhau nhưng anh vẫn hỏi tin tức về mình qua người bạn của cả anh và mình. Anh còn đến chỗ nhà mình hỏi dò xem mình dạo này thế nào, đã lấy chồng chưa và còn nhiều thứ nữa. Mới gần đây thôi anh gặp người bạn đó và nói rằng sợ mình thương hại anh nên anh không liên lạc với mình. Anh ngại vì có bệnh nên tự ti không dám gặp.

Mình mong các bạn cho mình lời khuyên. Mình phải làm gì để có được lại hạnh phúc khi cả 2 vẫn còn hướng về nhau. Mình không có cách nào để gặp anh vì anh luôn tránh mình. Cảm ơn các bạn.

(Người gửi: Nguyễn Thị Th.)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.