Em cần lời khuyên của anh chị !!!

4 Likes Bình luận
Nếu mọi chuyện nó trôi qua quá bình thường thì ngày hôm nay em không phải làm phiền đến các anh chị cho em xin lời khuyên thật sự…
Từ bé, em chưa biết thế nào gọi là tình yêu. Nên những câu nói nửa đùa nửa thật của các dì và chị em, em đều xem là nhiều chuyện. “Giờ còn nhỏ không lo nhịn ăn đi, đến lúc lớn tí nữa thấy người ta yêu đương, có bồ thì đừng có nói sao không có”. Em vẫn luôn cho rằng không có thì thôi, đâu nhất thiết sinh ra phải yêu mới sống được. Nếu mọi chuyện như cách em suy nghĩ thì đã không có gì.

Khi bắt đầu vào cấp 2, em mới thấy sợ bản thân mình hơn nữa, không có bạn, không có người để trò chuyện một cách thật sự, chỉ vì không ai dám chơi với con bé có ngoại hình “khiêm tốn” như em cả. 

Rồi cũng như bao cô bé đang bắt đầu có những rung động khi ngồi trên cái ghế nhà trường. Nhưng có lẽ em ko cần nói mọi người cũng hiểu em sẽ nhận được gì từ những cái tình cảm vu vơ đó. Tự chơi và tự an ủi bản thân mình cho đến khi lên cấp 3, những thướt áo dài nữ sinh phổ thông trung học bắt đầu làm em sợ đi học, từng ngẫm bụng nó rõ mồn một trên cái áo dài đó, em trở thành một học sinh có số ngày vắng học nhiều nhất lớp. Thay vì đến giờ vào lớp, em lại vào WC công cộng nào đó thay quần áo và ngồi net, em bị cuốn vào những thứ ảo đó, vì hơn hết trong đó những cái Tình Yêu Ảo đó em không bị từ chối và cười nhạo.

Em say trong cái ảo một thời gian rất dài, rồi em gặp anh, người con trai ở đất Hà Thành, anh hơn em 2 tuổi, lúc anh biết em thì em chỉ mới 17 tuổi và anh 19. Anh từ Hà Nội vào Miền Trung thăm và gặp em, lúc đó giữa em và anh ko hơn gì ngoài tình bạn, mà cũng chính bản thân em tự hiểu điều đó, anh là người đẹp trai và có một gia đình bề thế ở Hà Nội. Anh vào chơi và gia đình em cũng quý anh ấy, nên anh ấy ở lại một thời gian cũng khá dài, rồi tình yêu trong em một ngày lớn hơn dành cho anh và anh cũng vậy, nhưng Ba em ko đồng ý cho chúng em tiếp tục, vì dù gì đi nữa gia đình em cũng ko biết một cái gì về anh cả. 

Cả em và anh phấn đấu nhiều hơn để được Ba em cho phép, từ lúc có anh mọi chuyện trong nhà hầu như em chưa phải làm điều gì cả, trừ rửa bát, giặt đồ… tất cả mọi thứ anh đều làm cho em, em thầm cám ơn vì em có được anh, anh yêu em hết lòng… 

Cuối cùng em cũng được sự chấp nhận của Ba em, chúng em được phép yêu nhau, đó là thời gian em hạnh phúc nhất từ khi em biết tình yêu là gì, anh yêu em một cách chân thành… Nếu gia đình em là gia đình giàu có và ngược lại anh là người con trai sống trong nghèo khó thì ko quá khó để hiểu được tình yêu giữa em và anh có chủ định hay ko… Nhưng mẹ anh làm bên Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao ở Trung Ương Hà Nội, ba anh là Thiếu Tướng ở Quân Đội… một gia đình có truyền thống nề nếp và kỷ luật…

Sau bao nhiêu chuyện xảy ra giữa 2 đứa em, cuối cùng em cũng được cái đám cưới thật lớn và có mặt đầy đủ giữa 2 họ… Em hạnh phúc khi anh trao chiếc nhẫn cưới vào tay… Mọi quan khách được mời hơn nửa số đó thầm vui cho em khi cô bé có ngoại hình quá cỡ đang khoác lên mình cái váy cô dâu thùng thình được một anh quá đẹp trai dắt tay đi chào từng bàn tiệc… Thậm chí cuộc sống vợ chồng em đã trôi qua được gần 4 năm rồi, nhưng Dì của em vẫn hay nhắc lại câu nói… Nếu chồng con ngày hôm nay không ngồi đây bên con… hay chưa từng tự vẫn chỉ vì con đề nghị chia tay thì Dì không nghĩ nó yêu con thật lòng đâu… Bởi vì ai cũng xác định được điều.. anh quá hoàn mỹ… 

Tính đến nay chung sống và cưới đã 3 năm, mọi thứ vẫn bình thường ngoài những cuộc cãi vã, anh là người khá nóng tính, lúc anh nóng lên rồi ko gì có thể cản anh được, những vấn đề khiến em và anh tranh cãi hầu hết là do em, đôi khi em ko giữ khoảng cách với những người bạn và hơi vô tâm với những lời nói của anh. Mỗi lần cả em và anh tranh cãi em ước mình muốn chết đi được, khi 2 đứa không có chuyện gì em thấy em là người hạnh phúc nhất trên đời này, anh chiều em hết mực, từ cái nhỏ nhặt… Nhưng mỗi khi có chuyện nảy sinh giữa 2 đứa, một cái nhìn về em anh cũng không có, anh lạnh lùng đến mức em sợ em không giữ nổi người đàn ông này bên cạnh em nữa… Anh quá sắt đá mỗi khi cãi vã, anh còn cố tình xem những bộ phim XXX, anh làm mọi cái một mình và bỏ mặc em làm gì tùy thích, không 1 lời nói, không 1 câu hỏi han, hơn nữa có lúc anh còn chửi những câu nghe rất khó chịu…. 

Em yêu anh và rất sợ mất anh, những mỗi lần cãi vã, em sợ mình ko kìm nổi và nói ra câu nói chia tay, hơn ai hết em yêu anh rất nhiều và anh cũng vậy, nhưng sao khi nóng lên, em như ko còn là gì trong mắt anh cả… Em mong mọi người cho em lời khuyên. Em nên làm gì ? Em phải làm sao..? 

Em mong anh chị giúp em !!

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.