Em có nên nói hết tình cảm của mình với anh ấy?

4 Likes Bình luận

Em buồn lắm anh chị ạ! Em và anh ấy quen nhau qua một người bạn, thế rồi hàng ngày anh ấy nhắn tin, gọi điện hỏi han em thường xuyên. Em là một người con gái mới 20 tuổi, em cũng không hiểu hết tình yêu là như thế nào? Em cũng chỉ nói chuyện với anh ấy như một người bạn thôi. Nhưng em cũng không hiểu vì sao chỉ mới quen nhau có 2 tuần thôi anh chị ạ, anh ấy nói với em là anh ấy muốn tìm hiểu em, anh ấy thấy nhớ em. Em cũng chẳng biết phải trả lời sao nữa, nhưng hình như em cũng có một chút tình cảm gì đó với anh ấy, hay cũng chỉ là mới có cảm giác là thích thôi, em cũng không biết nữa. Thế rồi em cũng đồng ý cho anh ấy tìm hiểu, dần dần qua thời gian em và anh ấy đã nói chuyện với nhau rất hợp. Bọn em có chung nhiều sở thích giống nhau. 

Và đến một ngày, anh ấy tự dưng ghen bóng ghen gió. Em cũng biết là điều đó chứng tỏ người ta yêu mình mới làm như vậy. Cũng có vài lần giận nhau nhưng rồi cũng làm lành. Nhưng em cũng nói qua rằng anh ấy là một người nhút nhát, hiền lành và không được ngọt ngào. Em cũng không buồn vì điều đó, vì em yêu tất cả những gì thuộc về anh ấy, em nói yêu không biết là có phải không. Và rồi cái gì đến nó cũng sẽ đến, một ngày…..hai ngày…..ba ngày….bỗng dưng anh không nhắn tin, không gọi điện, không quan tâm em nữa. Em cảm thấy mình như bị phản bội, như mình chỉ là một con ngốc, cảm giác bị coi thường, xúc phạm trước tình cảm của mình. Tất cả những điều này em đã nói hết cho anh ấy, nói tất cả. Thế rồi anh ấy nhắn tin chứ không dám gọi điện nói rằng:em suy nghĩ nhiều quá, chỉ là anh không nhắn tin thôi mà, em đừng nghĩ như vậy và nói như thế, sao mọi chuyện lại rối tung lên thế này? Anh ấy đã nói như vậy các chị ah.

Rồi ngày sau đó nhắn tin cho em là đừng giận anh em nhé, anh xin lỗi mà. Em cũng không chịu chấp nhận, nhưng đấy chỉ là bề ngoài và tính sĩ diện của em thôi, nhưng trong lòng em thì rất nhớ anh ấy. Thế rồi anh đã đến nhà em với bó hoa hồng trong tay kèm theo lời xin lỗi đúng vào ngày sinh nhật của em. Và em thấy anh ấy cũng chân thành đối với tình yêu của mình, nhưng những tưởng hạnh phúc sẽ đến với mình mãi mãi, mình đã tìm thấy tình yêu thật sự.

Vào một ngày em đi làm gặp anh trên yahoo, anh ngồi làm việc cùng bạn, vào giờ nghỉ trưa anh online hỏi thăm em, nhưng em lại mặc cảm về bản thân mình một chút, em thì ngoại hình không được đẹp cho lắm, em thấp anh ấy thì cao, nhiều lần em cũng nói vấn đề này với anh, anh bảo anh không quan trọng điều đấy, em cao 1m50, anh ấy cao 1m70 do vậy mà em mặc cảm. Vào nói chuyện với anh em đã nói với anh rằng anh có muốn làm quen bạn em hôm dự sinh nhật em không, vì em cũng muốn thử anh ấy xem anh ấy xử lí ra sao, có yêu em thật lòng không? thế rồi phép thử đó đã làm em phải hối hận, anh ấy nói em rằng em làm anh ấy mệt mỏi, phải suy nghĩ nhiều, em sẽ nghĩ anh như thế nào? bạn em sẽ nghĩ anh như thế nào? Chính cái câu nói em làm anh mệt mỏi mà cái tính trẻ con của em lại trào lên, tự ái, sĩ diện khi bị người khác nói mình làm phiền người ta, kết thúc em nói hết tất cả, chúng ta chia tay, em sẽ không làm phiền anh nữa, chúc anh tìm thấy hạnh phúc của mình, và rồi cũng có tin nhắn sent lại: anh cũng chúc em hạnh phúc.

Giai đoạn tiếp theo, khi chia tay em cảm thấy buồn và nhớ anh ấy nhiều lắm, nhưng lúc này thì không thể nói ra được nữa vì em và anh ấy đã kết thúc, kết thúc một cách phũ phàng mà chính em cũng thấy mình có lỗi. Một tuần trôi qua anh ấy sent lại cho em, xin em tha thứ, vì những lời nói ấy không phải anh nói ra, chỉ là đồng nhgiệp nó trêu em thôi, rồi anh giải thích, nói em phải tin anh, em thì yếu đuối không biết có nên tin người ta một lần nữa không? và rồi em vẫn cứ im lặng, không nói tha thứ, cũng không nhắn tin, không quan tâm người ta nữa, em quyết định quên anh ấy đi và nghĩ rằng rồi tình yêu của em sẽ không có kêt thúc tốt đẹp, vì chỉ là tình yêu có người giới thiệu.

Em thường khóc và nghĩ tới anh ấy nhiều lắm, em nhớ anh ấy đến phát điên lên và muốn hét tên anh thật lớn, muốn nói cho anh ấy biết rằng tâm trạng và tình cảm của em ra sao nhưng em không thể làm được anh chị ah? Em không đủ can đảm để nói hết cho anh ấy nghe, nhưng em lại sợ mất anh ấy. Nhưng sao khi em không nói gì, không nhắn tin thì anh ấy cũng không hỏi thăm em sao? cũng không năn nỉ xin tha thứ, cứ để tình yêu nó ra đi như vậy sao? anh ấy có yêu em thật sự không? sao anh ấy không níu kéo, nếu yêu em thì anh ấy phải hành động khác chứ?

Dạo này anh ấy cũng có nhắn tin hỏi thăm em, nhưng không nhắn tin qua điện thoại mà chỉ nhắn qua mạng, anh kêu ốm nhưng không ai chăm sóc, không ai quan tâm, nhưng em vẫn không đủ can đảm để nói ra tình cảm của mình. Vì sợ nhỡ người ta không yêu mình thật lòng thì mình nói ra là quá vô duyên.

Giờ em không biết phải làm sao? không biết anh ấy nghĩ gì và tình cảm của anh ấy dành cho em như thế nào? Em có nên nói hết ra không, em phải làm sao đây khi mà từng ngày từng ngày trôi qua em vẫn không nguôi nhớ về anh ấy. Đó có phải là yêu không ạ?

Câu chuyện của em nó rắc rối như tình cảm con nít vậy, em kể chắc cũng lằng nhằng khó hiểu, nhưng em cũng không biết phải kể như thế nào nữa để anh chị đọc dễ hiểu hơn. Em mong sớm nhận được những lời khuyên chân thành, giúp em với nhé.

 

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.