Em không cam chịu mất anh

3 Likes Bình luận

Anh ấy chia tay em vi chênh lệch tuổi tác (10t) nên dẫn tới nhiều mâu thuẫn. Anh ấy sợ rằng mai sau khi tuổi tác cao, em sẽ không thông cảm cho anh ấy, và cắm sừng anh ấy (vì em có nhiều người theo đuổi). Anh nói anh sợ không lấy được người mình yêu, nhưng còn sợ hơn nếu ko giữ được gia đình mình.

Trước 8-3, em và anh ấy cãi nhau, trong lúc giận, em nói lời chia tay. Anh ấy đồng ý và đưa em đi chơi lần cuối. Sau đó, em đã khóc, nài nỉ, níu kéo nhưng vô ích. Anh chặn cuộc gọi của em, ko trả lời tin nhắn. Bạn bè em cũng dàn hòa giúp nhưng anh ấy kiên quyết mọi chuyện đã là quá khứ. Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả.

Sau đó, có 2 lần em tới nhà anh ấy, anh tiếp em lạnh nhạt. Em thỉnh thoảng sang nhà cô ruột anh ấy ở bên cạnh để hỏi thăm tình hình anh. Cô ấy cho em biết, sau khi chia tay, anh ấy thức hút thuốc cả đêm rồi ốm, anh ấy cũng thường xuyên ăn uống thất thường. Khi cưới em gái anh ấy, em cũng đến nhưng anh tránh mặt em.

Phát hiện ra em sang nhà cô anh, Anh đã sang nói cô lần sau ko được cho em vào nữa, anh cấm đứa em họ ko được nói chuyện với em. Anh lấy luôn điện thoại của cô, cất đi và bắt đứa em sang nhà anh học. (vi cô ko có chồng nên phải nương tựa gia đình anh ấy). Hôm sau anh trai anh ấy lại sang, nói cô ko được cho em vào, có vấn đề gì thì sang gặp trực tiếp.

T7 em tới, cô nói với em, cô còn hỏi xem rốt cục có chuyện j mà xảy ra như vậy. Sau hôm t4, anh ấy bật nhạc ầm ỹ cả đêm, nhà cô ấy sát phòng anh nên biết. Rồi bạn em gọi điện nói em đang đau khổ, dằn vạt.., anh ấy khóc, nhưng vẫn kiên quyết.

Đã gần 2 tháng rồi nhưng em càng ngày càng đau đớn hơn. Nếu anh ấy không còn yêu em, em sẽ để anh ấy ra đi ko nuối tiếc, nhưng đàng này, anh ấy cũng đau đâu kém j em.

Anh ấy là con người cứng cỏi, có trách nhiệm, sống tình cảm. Anh sống nội tâm và hay cả nghĩ. A nói một đi ko quay trở lại dù sau này có nhiều nuối tiếc. Anh rất chung tình, khó yêu, khó quên. Trước khj là người yêu, anh là thầy của em, để đến với em, anh cũng cần rất nhju tgian.

7 năm quen rồi yêu nhau. Em đã hj vọng nhjều. Em đã trao cho a cuộc đời con gái. Đã 30t nhưng em là người đầu tjên mà anh ý theo đúng nghĩa, yêu hết mình và đưa về nhà chơi, đưa ra mắt bố mẹ.

Anh là người nội tâm, muốn có người vợ hướng nội, anh muốn e như vậy, nhưng thú thật là em cần phải có nhiều tjan. Anh ấy nói chia tay em sẽ tốt hơn cho em. Nhưng em ko cam chju. Em nói em sẽ đợi anh ở tương lai, sẽ thay đổi để anh chấp nhận em.

Mọi người ơi, bây giờ em ko thể liên lạc với anh ấy, ko thể sang nhà anh ấy, cũng rất khó mà gặp được anh ấy. Em có thay đổi anh cũng ko bjt. Em phải làm gì đây? Phải làm j để ko mất anh. Em ko cam chju khj chja tay ma cả hai còn yêu.

Anh càng cố xua đuổi em, em bjt anh càng mâu thuẫn và đau khổ. Hãy júp em. thực sự mình cảm thấy anh ấy đang xây dựng thành trì kiên cố với em.

Em cũng đã cố gắng tặng anh ấy những món quà nho nhỏ. nhờ đứa em họ đưa giúp. nhưng anh ấy cấm nó rùi. anh ấy vẫn giữ những gì mình tặng anh ấy, vẫn giũ nguyên vị trí của nó trong căn phòng. anh ấy cự tuyệt mình.

Trước đây bố mẹ anh ấy giục anh lấy vợ ác quá, anh giận bố mẹ cả tháng trời. Với anh thì thà muộn còn hơn vơ quàng vơ xiên. Anh ấy cũng quan niệm tình yêu là do số phận sắp đặt, nên từ trước đến giờ, anh ấy gần như ko đi tán gái, nên mới có chuyện 30t rồi mà e vẫn là mối tình đầu của anh. Nếu em ko chủ động đến với anh thì chắc là bọn em không yêu nhau.

Anh ấy là con người chứa đựng nhiều mâu thuẫn, rất cứng rắn nhưng lại quá nhạy cảm, có trách nhiệm và ý chí rất nhiều. Thật sự em ko cam chịu để mất tình yêu như vậy.

Trước đây bọn em yêu nhau theo kiểu ” yêu nhau 1 ngày cãi nhau 3 ngày ” toàn là nhưng chuyện như em thích đi chơi, tụ tập bạn bè trong khi anh ấy muốn e đi đến nơi về đến chốn, về làm việc nhà giúp bố mẹ.

Rồi cả chuyện anh chàng nào muốn lại gần mình, anh ấy muốn e thẳng thừng từ chối, không tiếp chuyện, còn e thì muốn như bạn bè bình thường. Anh ấy ghen khiếp lắm nên sau này em cũng đã thẳng thắn cự tuyệt.

Anh ấy mới lên chức, làm chuyên viên trên phòng giáo dục huyện nên công việc bạn bè nhiều, anh chưa quen với công việc nên rất mệt mỏi. Ngày xưa tuần gặp nhau 3, 4 lần, bây giờ mỗi tháng gặp có 2,3 lần nên em hay gây sự với anh ấy.

Đây ko phải lần đầu nói lời chia tay, trước đó cả anh ấy nhiều lần cũng đã nói lời đó, nhưng lại gặp nhau, em khóc, anh ấy cũng khóc, anh ấy nói mình còn rất trẻ, có ngoại hình (em trông khá trẻ con và cũng gọi là có chút xinh xắn). Còn anh ấy, gia đình nhiều khó khăn, bản thân anh lại ko giàu có như các nghề khác, anh lại xấu trai và già hơn nhiều so với tuổi 30.

Sức khỏe anh cũng không được tốt lắm, bị một số bênh mãn tính. anh lại nghiện thuốc lá. hix. Chúng em cãi nhau chủ yếu là vì ghen tuông và ko hiểu nhau. Lần này cãi nhau và chia tay cũng một phần lớn là do anh ấy ghen. khổ vậy đấy!

Chắc mọi người thắc mắc tại sao em lại cứ lao vào con người ấy phải không? bởi vì ngày xưa em là một học sinh hư, các thầy cô khác liệt em vào sổ đen nhưng anh ấy vẫn đặt niềm tin vào em, giúp em “cải tà quy chính”, để em trở thành học sinh giỏi cấp huyện, rồi thi vào cấp 3.

Suốt những năm cấp 3, anh cũng đã quan tâm động viên em học, giúp đỡ em để em thi đỗ đại học. Nếu yêu nhau vì những thứ hào nhoáng bên ngoài thì tình yêu đó không sâu sắc, có chia tay cũng không nhiều tiếc nuối. Nhưng người đã đưa mình ra khỏi vũng bùn lầy, biết và thông cảm cho lỗi lầm của mình thì tình yêu ấy không gì thay thế được. Đó là lý do vì sao em không cam chịu để mất anh ấy

(ngày xưa em xấu, đen nhẻm và nhếch nhác lắm, ko bằng 1 phần bây giờ đâu, thế mà anh ấy vẫn quan tâm tin tưởng em).

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: quantri

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.