Em phải làm sao đây?

3 Likes Bình luận

Thật ra thì đây là chuyện của chị em, nhưng đặt hoàn cảnh là em thì em sẽ xử trí như thế nào cho phải để từ đây em có lời khuyên thích hợp cho chị ấy và thuận tiện hơn trong việc chia sẻ nỗi niềm với webtamsu.

Chuyện là thế này: anh bị bệnh, em đến thăm anh và phát hiện ra anh đã có vợ và con 12 tuổi trong khi anh quen em gần 12 năm nay, bấy lâu nay anh đã  lừa dối em, dối vợ con và nhiều người xung quanh. Công việc làm ăn của gia đình mình rất cần đến sự giúp đỡ của anh, đã nhiều lần anh cứu gia đình em thóat nạn, để đáp lại ơn nghĩa đó ngoại em đã bắt em yêu anh, nhưng khi ấy em còn trẻ (20tuổi), còn ham chơi nên đã không chấp nhận anh, nhưng  với sự chai lì của anh, em đã xiêu lòng, rồi em chấp nhận tình yêu của anh. Anh rất quan tâm lo lắng cho em, rất mực yêu em, nhưng anh không thể cưới em vì lí do mẹ anh không chấp nhận,  chúng em vẫn quen nhau bất chấp mẹ anh, thậm chí anh nói: “chả nhẽ anh cầu cho mẹ anh chết sớm để anh và em nên nghĩa vợ chồng”.

Chúng em thường xuyên liên lạc nhau nhưng rất ít gặp mặt nhau, cứ như thế 8 năm trời, cưới hỏi em không thấy, không biết đến khi nào mẹ anh mới chấp nhận em, em đã rất buồn và rồi em đã đăng kí đi lao động nước ngoài 2 năm. Em và anh vẫn giữ liên lạc nhau, và gia đình em vẫn còn làm phiền anh vẫn nhờ anh giúp đỡ trong việc làm ăn nhưng với em lúc này chỉ còn nghĩa chứ không còn tình.

Hai năm sau em trở về chúng em vẫn như thế, vẫn liên lạc nhau qua điện thoại và lâu lâu thì gặp nhau, rồi em thấy kéo dài như thế chẳng được gì em đã nhiêù lần chia tay anh, nhưng anh không chấp nhận, rồi anh nói cay nói đắng em, nào là giờ anh già không còn chức vụ , không còn giúp gì được cho nhà em nên chia tay anh, nhưng thật sự thì em không hề có ý đó chỉ vì thấy không có kết quả gì tốt đẹp với lại công việc nhà của em bận quá không có thời gian nghĩ đến anh, nhưng thật sự trong em (trở về sau khi đi lao động nước ngoài) lúc này quả thật không còn yêu nhưng còn nghĩa, vì nghĩa mà em đã giúp lại anh rất nhiều trong việc ăn uống bệnh hoạn, em chẳng chút nào nghi ngờ anh, vẫn tin anh một dạ một lòng với em, vẫn tin chỉ vì mẹ anh mà chúng em không thể cưới nhau.

Mãi cho đến hôm nay khi được tin anh bị bệnh phải nằm viện, em đã đến thăm anh và biết được sự thật đau lòng là ANH ĐÃ CÓ VỢ CON. Em hoàn toàn suy sụp và không biết xử sự như thế nào. Trước lúc em vào thăm anh anh đã nói vợ tránh mặt một tí để anh tiếp chuyện cùng em, anh nói với vợ là bàn chuyện làm ăn với em, nhưng em đi thăm anh cùng nhỏ bạn nên vợ anh vì sĩ diện của anh đã không dằn mặt anh khi có em đến.

Lúc mới bước vào phòng bệnh thăm anh thì nhỏ bạn em thấy có thằng bé đứng cạnh, nhỏ bạn em đã hỏi thăm thằng bé, thì anh bảo thằng bé đi chỗ khác chơi, em thấy vậy mới kêu nhỏ bạn ra hỏi thằng bé ấy là ai, thì lúc này đây sự thật mười mấy năm qua đã được phơi bày. Nhỏ bạn em ra ngoài và hỏi thằng bé thì vợ anh ta đã nói thẳng với bạn em  rằng chị ta là vợ và thằng bé ấy chính là con anh ta. Lúc đó nhỏ bạn nhắn tin cho em biết sự thật, em giận rung người, nhưng ở bệnh viện đông người với lại anh đang bệnh nên em đã dần cơn giận xuống và ra về. Cũng chiều hôm đó nhỏ bạn em tức mình đã tìm đến bệnh viện lần nữa để xác nhận lại sự thật lần nữa và chính xác là như thế.

Giờ tinh thần em suy sụp không nghĩ được gì càng không biết mình phải làm sao đây? Xin cho em lời khuyên, người ta đã lừa dối em mười mấy năm nay.

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.