Em sẽ mãi yêu anh….!!!!

1 Like Tắt bình luận

Nhớ lại lúc mới gặp anh em chỉ là cô nhóc học lớp 9 mà thôi… vô tư và hồn nhiên, không chút lo âu hay muộn phiền… nhưng rồi anh lại xen vào cuộc sống vốn bình yên của em… 

Tuy rằng anh không phải là người đầu tiên làm em rung động… nhưng mà anh là người đầu tiên mang lại cho em rất nhiều cảm giác mà em chưa bao giờ có… Anh dẫn em đến những mơi em chưa bao giờ đi qua… anh tặng cho em con gấu to đùng mà em thích nhất… đó cũng là con gấu đầu tiên em có trong đời em… và rồi em đã từ từ yêu anh….

Yêu anh để rồi chợt nhận ra rằng anh đến với em chỉ vì anh đang cô đơn… chỉ vì anh và bạn gái anh đang gây lộn… và khi người con gái ấy quay về bên anh… thì cũng là lúc anh ra đi không nói một lời… chỉ có một tin nhắn kêu em hãy quên anh và em như đó là một giấc mơ…

Em đã khóc… khóc rất nhiều… suốt một tháng liền em chỉ biết trốn trong phòng và khóc… em vốn đa cảm…em vốn yếu đuối mà. Em đã mất một năm để quên đi anh… để vết thưong trong lòng em lành lại… nhưng mà chính lúc ấy anh lại xuất hiện… em gọi vô máy của bạn em… nhưng không ngờ người nghe máy lại là anh… em không ngờ anh và bạn em đi chung với nhau…

Vẫn giọng nói ấy… vẫn giọng cười ấy… và rồi nước mắt em lại rơi… Em đã cố gắng rất nhiều để chấp nhận một người đã luôn quan tâm đến em… nhưng vì sự xuất hiện của anh… em đành làm tổn thưong người ta.. em không thể đến bên một người khi mà trong lòng em vừa yêu vừa hận một người khác…

Một năm trôi qua… vẫn không làm em nguôi ngoai nỗi đau. Em chấp nhận làm bạn với anh… và những đau khổ của em cũng bắt đầu từ đó… Khi anh vui thì anh ở bên bạn gái của anh… khi anh buồn thi anh tâm sự với em… lòng em đau như cắt khi nhìn thấy anh đau lòng vì một người không phải là em… Có nhiều lúc em muốn ra đi và sẽ trốn tránh anh… nhưng khi biết anh có chuyện…dù chỉ là một chuyện nhỏ nhoi…dù chỉ là bị cảm nhẹ thì em lại cuống lên và đến bên anh… chăm sóc anh…

Em chấp nhận bên anh như một người bạn… một người em gái… Em có bạn trai… nhưng cũng vì anh mà một lần nữa em làm tổn thưong một người… em đã bỏ mặt người ta để chạy đến bên anh. Em giận bản thân mình tại sao quá yếu đuối trước anh… tại sao chỉ một nụ cười của anh… cũng đã làm em thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết…

Hai năm… em đã bên anh… yêu anh… âm thầm và lặng lẽ như thế đấy… Chỉ có em lắng nghe anh… chỉ có em quan tâm anh… chỉ có em là thính giả trung thành nhất của anh… Vì khi em buồn… em sợ tâm sự với anh… em sợ em sẽ không nhận được sự quan tâm của anh… em sợ anh thấy em yếu đuối… em sợ anh nói anh bận nên không đến được… em đã âm thầm chấp nhận chỉ cần được nhìn thấy anh.

Một năm… hai năm… rồi lại ba năm… Em đã hy sinh hạnh phúc mà em vốn có thể có được… em đã chối từ tất cả những người đến bên em… và rồi..những người con gái đã từng bên anh cũng ra đi… Em buồn cho anh… nhưng em cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn.. vì anh không tâm sự với em khi anh buồn vì tình cảm nữa… anh đã bắt đầu quan tâm em… Khi anh đi làm về anh sẽ chở em đi ăn… đi ăn những món ăn lạ mà em chưa bao giờ đựoc ăn, đi coi phim.. đi chơi… cuối tuần thì anh sẽ đến nhà em chơi với anh hai và ba mẹ em… Ba mẹ em cũng thích anh kể từ đó…

Có nhiều lúc ngồi bên anh em muốn nói với anh rằng em rất yêu anh… ba năm qua em luôn yêu anh… nhưng em đã không thể nói được.. vì em nhút nhát… vì em sợ…em sợ rằng mình ngộ nhận…em sợ những sự quan tâm của anh chỉ là sự quan tâm của bạn bè dành cho nhau…

Và một năm nữa lại trôi qua… che giấu tình cảm của mình trong suốt 4 năm… em cảm thấy thật sự rất đau khổ… nhưng em còn có thể làm gì khác đây. Và rồi cái ngày hạnh phúc ấy cũng đã đến… cái ngày mà em chờ đợi suốt 4 năm qua cũng đã đến… Anh đã bất ngờ nắm lấy tay em khi em dạo phố cùng anh… suốt 4 năm qua… đã có rất nhiều lần em muốn nắm lấy tay anh khi dạo phố cùng anh…. nhưng mà giờ phút này đây… bàn tay của em đã thật sự được ấm áp trong bàn tay của anh.

Sinh nhật em… anh bất ngờ xuất hiện với chiếc bánh kem dễ thưong vào lúc 12 giờ sáng và là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật em… Anh biết không… em thật sự rất hạnh phúc… hạnh phúc đến nỗi có đôi khi nghĩ về anh em lại bật khóc… em không phải khóc vì đau khổ…mà em khóc vì niềm hạnh phúc trong em thật sự quá lớn…

Nhũng kỷ niệm bên anh… những lúc nấu ăn cho anh… những lúc cùng anh ăn chung một ly kem… những lúc em giận dỗi và được anh ôm vào lòng vỗ về… những lúc anh mua thuốc cho em khi em bệnh… những lúc anh đặt một nụ hôn lên trán và chúc em ngủ ngon…. những lúc anh đùa giỡn và chọc em cười… những khi em nép vào lòng anh và 2 chúng ta chạy thật nhanh khi trời mưa… những lúc anh bế em lên giống như một đứa bé… những con đường mình đã đi qua… em đã sống trong sự yêu thưong và bảo vệ của anh…. Em nghĩ rằng ko gì có thể chia cách chúng ta…nhưng mà…em đã sai..

Có lẽ vô tình em cho anh biết em yêu anh quá nhiều… vô tình em đánh mất lòng tự trọng và sự kiêu hãnh trước anh… để rồi dù yêu em nhưng anh lúc nào cũng thích áp đặt và muốn em phải nghe anh… Nhưng có khi nào anh thật sự lắng nghe em không… Anh yêu em..nhưng có hiểu em không. Em quyết định rời xa anh…vì em không muốn mình tiếp tục yếu đuối…em muốn anh xa em và sẽ hiểu đựoc sự tồn tại của em… Em muốn anh xa em để anh nhớ lại những gì em đã làm cho anh… những gì em đã hy sinh…những gì em đã đánh mất vì anh…

Hơn 4 năm qua…em đã từ một cô bé lớp 9 mà trở thành cô sinh viên đại học năm thứ nhất… em đã từ một cô bé yếu đuối hay khóc mà trở thành một cô gái mạnh mẽ và kiên cường… Em không khóc… sẽ không khóc… em sẽ cứng rắng mà rời xa anh.

Em đã không khóc… nhiều ngày trôi qua rồi… em không muốn đụng vào cái điện thoại… nhưng em lại mong chờ một tiếng chuông reo lên… Nhưng em biết anh sẽ không gọi vì anh là người có lòng tự trọng cao và anh vốn luôn tự cao.

Bây giờ em lại ước mình có thể khóc thật to… nhưng nước mắt không có… trong em chỉ là một nỗi buồn day dứt và dai dẳng… cứ theo đuổi em mãi… Em đã bị bệnh rồi… ngày mai em sẽ đi gặp bác sĩ và có lẽ em phải mổ nếu như bệnh em trở nên nghiêm trọng… Em thật sự sợ lắm… nhưng giá như có anh bên em và vỗ về em… Em đã không có cam đảm gặp anh và càng không muốn anh phải lo lắng nên em đành im lặng… Em còn giữ rất nhiều đồ của anh mà em phải trả… nhưng em không biết phải trả như thế nào… em không dám đối diện với anh… em sợ… em thật sự rất sợ vì em không biết anh đang vui.. hay cũng đang buồn như em… em sẽ cố gắng… cố gắng thật nhiều đề mình trở nên mạnh mẽ hơn… em ra đi… nhưng sẽ không quên và sẽ không ngừng yêu anh..

Em chỉ hy vọng một ngày nào đó anh hiểu em và yêu em đúng nghĩa của chữ yêu…. chứ không phải như bây giờ…!!!!

(Người gửi: Tram)

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: admin