Em sẽ quên anh – mối tình đầu của em!

6 Likes Bình luận

Mình vốn là một cô bé nhút nhát, chỉ biết học và học mà thôi, chuyện yêu đương thực sự mình không bao giờ nghĩ tới vì quả thật mình rất nhát con trai.

Cho đến khi mình gặp anh, anh hơn mình 1 tuổi và là bạn thân của anh họ mình. Có lẽ vì biết anh là bạn của anh trai nên mình nói chuyện với anh một cách rất tự nhiên, thực sự 2 đứa nói chuyện với nhau rất hợp.

Con tim mình bắt đầu run rẩy và nhen nhóm những cảm xúc khác lạ, lần đầu tiên mình biết thế nào là nhớ, là mong một người.

Sau gần 2 năm quen nhau và nửa năm anh chính thức ngỏ lời yêu mình đã đổ gục. Khi biết mình đến với anh, bạn bè và người thân của mình phản đối quyết liệt vì trước khi quen và yêu mình, a được biết đến là đầu gấu và rất lăng nhăng.

Anh hay đánh nhau và cũng đã yêu rất nhiều người, nhưng đó chỉ là những mối tình thoáng qua không kéo dài, anh chưa yêu ai thực sự cả.

Mình có lý do để yêu anh, mình hiểu anh, gia cảnh nhà anh không được tốt, anh là con một nhưng lại thiếu thốn tình cảm về gia đình, có thể vì vậy mà a đâm chán nản và sống buông thả như vậy. Nhưng từ khi quen và yêu mình a thực sự đã thay đổi, a không còn lông bông như trước nữa mà đầu tư vào việc học hơn, chính mẹ a cũng không hiểu nguyên nhân do đâu mà con trai bà lai tiến bộ như vậy.

Từ đó 2 đứa cùng nhau cố gắng học, kết quả a đã đỗ vào một trường đai học ở Hà Nội, tuy đó là trường không danh tiếng nhưng đó quả thực là một kì tích đối với con người của anh ngày xưa.

Anh đã từng nói: “Anh thực sự không tin mình sẽ yêu được em, sẽ được em chấp nhận. Anh là người đàn ông hạnh phúc nhất và anh sẽ trân trọng điều đó.” Tình yêu của 2 đứa bắt đầu như vậy!

Gia đình anh ủng hộ chuyện tình cảm của 2 đứa nhưng gia đình mình thì không được như vậy, bố mẹ mình là người rất khắt khe và kì vọng vào con gái.

Vì bố mẹ quản lý rất chặt nên 2 đứa chỉ có thể gặp nhau những khi mình đi học thêm, a đưa và chờ để đón mình về. Những buổi cô giáo cho nghỉ sớm 2 đứa mới có chút thời gian nhỏ nhoi bên nhau trước khi về, thời gian đó thật quý báu biết bao.

Tình yêu cứ trong sáng và êm đềm như vậy, mình rất nhớ những kỉ niệm đẹp 2 đứa có với nhau, khi 2 đứa cùng đạp xe trên đường cao tốc lộng gió, a trêu mình sao mà nặng thế nhưng lại cố đạp cho nhanh hơn để mình có cơ hội tận hưởng cơn gió đêm mát lạnh.

Rồi mình đã xúc động biết bao khi a tự tay gấp 1001 con hạc giấy tặng mình ngày Valentine. A nói nó tượng trưng cho tình yêu của anh rằng anh yêu em rất nhiều. Rồi cũng có khi 2 đứa chơi trò trẻ con, cù ký, lộn cầu vồng, làm ngựa cõng mình, cái gì anh cũng chiều theo mình hết.

Hạnh phúc nhất là khi 2 đứa nắm chặt tay nhau cùng ngắm pháo hoa đêm giao thừa. Mình vốn nghĩ tình cảm của 2 đứa sẽ mãi đẹp như vậy nhưng chuyện tình cảm không ai đoán trước được.

Hơn 2 năm yêu nhau đẹp như chuyện cổ tích chuyện tình yêu của mình đã rẽ sang 1 trang khác kể từ khi mình học đại học.

Sau a 1 năm, mình đã đỗ vào 1 trường đai học danh tiếng, cứ ngỡ 2 đứa cùng đi học như vậy sẽ có nhiều thời gian bên nhau thì tình cảm cũng sẽ tốt đẹp hơn nhưng không, nó hoàn toàn trái ngược với những gì mình nghĩ.

A không còn quan tâm mình như xưa nữa và càng ngày càng xa mình. A lấy cớ có nhiều việc phải làm không có thời gian dành cho mình, vì tin a nên mình nghe lời nhưng tình trạng đó kéo dài mình không thể chịu đựng nổi, thế là nhiều cuộc cãi vã bắt đầu nổ ra, khoảng cách giữa 2 đứa ngày càng xa hơn.

Cho đến một ngày mình phát hiện ra sự thật phũ phàng, cách đây 1 tuần thôi, mình gọi điện cho anh vì mấy ngày rồi anh không liên lạc với mình, nghe máy là 1 giọng con gái,

Mình đã rất ngạc nhiên, mình nói với người đó chuyển máy cho anh, nhưng mình không ngờ là khi nghe máy anh đã lăng mạ mình, a nói chia tay lâu rồi còn gọi điện gì nữa, ranh con vớ vẩn linh tinh…rồi cúp máy.

Mình quá shock, không tin những gì vừa nghe được, mình gọi lại cho a nhưng vẫn nhận được 1 nội dung tương tự.

Vậy là mình đã hiểu tất cả, a đã dấu mình có người mới, mình đã tình cờ gọi điện cho a khi 2 người bọn họ đang ở bên nhau. A nói những lời phũ phàng như vậy để chứng tỏ a đã chia tay người yêu, để cô ta tin anh.

Không lời gì có thể nói lên được nỗi đau của mình khi đó, con tim quặn thắt, mình đau, đau lắm, cổ uất nghẹn. Chẳng lẽ tình cảm bao nhiêu năm đối với anh không có ý nghĩa gì hết sao? Nếu còn tôn trọng mình thì khi ko yêu nữa thì nên nói thẳng với mình một câu chứ tại sao lại làm cái trò như vậy?

Mình đã khóc, khóc, khóc rất nhiều, tưởng chừng như mình sẽ mãi rơi vào cái hố sâu đau khổ đó nhưng không được, mình phải đứng dậy, phải gạt khô nước mắt đi.

Anh không xứng, không xứng với những giọt nước mắt đó, không xứng để mình phải đau khổ. Mình sẽ chỉ khóc một lần duy nhất thôi và cũng sẽ là lần cuối cùng mình phải khóc vì anh-con người bội bạc.

Tạm biệt mối tình đầu, giờ đây trong lòng mình đã thanh thản trở lại, không yêu, không hận, coi đó chỉ là một giấc mơ thôi. Mình không hối hận khi đã yêu anh, khi yêu mình đã cố gắng cho tình yêu rất nhiều mình không việc gì phải hối tiếc cả.

Nhưng anh à? Anh có biết điều gì không? Anh ngốc lắm, rất ngốc, sẽ không có người con gái nào quan tâm anh, yêu anh hơn em đâu… Anh cứ rời xa em đi rồi một ngày anh sẽ nhận ra, sẽ nhận ra điều đó nhưng đã quá muộn, quá muộn cho anh quay trở lại.

Thời gian còn rất dài, tương lai đang đợi mình phía trước, mình sẽ chứng tỏ cho anh thấy rằng dù không có anh mình vẫn sống tốt.

Trong cuộc đời ai cũng phải vấp ngã nhưng quan trọng là sau mỗi lần ngã thì lại trưởng thành hơn và mình cũng vậy, tình đầu đứt gánh nhưng mình đã rắn rỏi hơn nhiều.

Tình yêu đầu-tất cả-nụ cười-nước mắt-buồn-vui-hờn-trách mình sẽ quên, sẽ chôn chặt và vùi sâu trong tận đáy con tim này!

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: quantri

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.