Em suy nghĩ rất nhiều về cô ấy.. phải chăng cô ấy là người quá dễ giãi

3 Likes Bình luận

Chào độc giả Webtamsu. Em năm nay chỉ mới 22 tuổi đời, tuổi đời còn rất trẻ, hiện đang là sinh viên. Câu chuyện bắt đầu từ một năm trước, Em đã tình cờ gặp và quen một người con gái, thua Em 2 tuổi, cũng là sinh viên.

Một hôm trời đã tối, không biết cô ấy đi đâu đã gọi điện nhờ em chở về. Vì trời tối quá, nhà trọ cô ấy đóng cửa, không về ngủ được, nên tụi em ngủ qua đêm ở khách sạn.

Cả đêm em đã cố gắng kiềm chế bản thân, đến lúc sáng chuẩn bị về… thì em và cô ấy đã ko kiềm chế nổi nên đã quan hệ với nhau (đây cũng là lần đầu tiên trong đời của em) …

Eo ơi, khi em biết rằng cô ấy không còn trinh tiết, em cảm thấy bàng hoàng về chuyện đó.. Em không ngờ một cô gái bề ngoài rất thơ, nhí nhảnh như con nít, tuổi đời chỉ mới 18 tuổi mà từng quan hệ với người khác!

Em suy nghĩ rất nhiều về cô ấy.. phải chăng cô ấy là người quá dễ giãi (mới quen Em có 1 tuần mà đã xxx với em rồi)..

 

Em chỉ muốn bỏ cô ấy cho xong chuyện, nhiều người đàn ông chơi xong vẫn bỏ thế thôi…. nhưng là người đàn ông em cảm thấy mình cần có trách nhiệm, mặc dù Em không được hưởng cái ngàn vàng ấy…

Khi tiếp cận nói chuyện với cô ấy, thì em biết 1 sự thật vì sao cô ấy không còn trong trắng là vì cô ấy đi BÁN TRINH. Cái đêm mà cô ấy nhờ Em chở về, cô ấy đang ở nhà cái người mua TRINH. Người đó dụ giỗ cô ấy hút cần sa hay ma túy gì đó, cô ấy sợ quá nên bỏ chạy về…

Lý do mà cô ấy đi bán cái NGÀN VÀNG của mình là đưa tiền cho mẹ trả nợ cho người ta (10tr )… Và 1 sự thật đau lòng, người mẹ đó đã đem số tiền ấy đem đánh số đề thua hết…

Em tự hỏi lòng, một sinh viên tri thức như cố ấy sao lại làm chuyện này, chỉ có 10tr thôi (nhưng hoàn cảnh lúc đó đâu đến nỗi đem bán Trinh tiết của mình chứ). Em trách cô ấy thật ngu dốt.. và em càng ghét mẹ cô ấy hơn…

Lúc đó em suy nghĩ có nên bỏ cô ấy không? nhưng thấy hoàn cảnh cô ấy cũng đáng thương, em cũng không đành lòng… thật sự em ko biết mình có yêu hay đơn thuần chỉ là thương hại cô ấy.

Em đã chính thức quen cô ấy, Em cấm cô ấy không đươc liên lạc với người đã xxx cô ấy. Vì hoàn cảnh nhà cô ấy khó khăn, nên hàng tháng mẹ cố ấy chỉ gửi có 1tr lên đây ăn học, nhưng từng ấy thì sao mà đủ trên đất Sài gòn.

Hoàn cảnh của Em không giàu sang gì, nhưng cũng đỡ hơn nhà cô ấy một chút. Khi mẹ cô ấy biết tin cô ấy quen Em thì đã không còn gửi tiền cho cô ấy ăn học nữa, Em cảm thấy mẹ cô ấy đang đẩy trách nhiệm của người làm mẹ qua cho em…

Giờ đây, với số tiền gia đình gửi lên cho bản thân, em đã dùng số tiền đó, chia sẻ qua cho cô ấy, đóng tiền nhà trọ, với sinh hoạt….

Nhiều lúc em suy nghĩ phải chăng mình quá ngu ngốc hay là mình quá cao thượng? Em không biết rằng cô ấy có yêu em không nữa.

Em là người bình thường như bao người đàn ông khác, Em luôn phải dằn vặt bản thân vì cô ấy không còn trong trắng, thử hỏi có ai muốn người yêu mình banh ra cho thằng khác xxx không chứ.

Em hiểu đã đến với nhau thì phải chấp nhận điều đó. Nhưng tuổi đời của em còn quá trẻ làm sao để vượt qua được nỗi đau dằn vặt ấy….

Trước mặt cô ấy, em luôn tìm mọi cách cô ấy vui, quên đi những chuyện quá khứ…

Để tiết kiệm tiền nên em và cô ấy sống chung với nhau ở 1 phòng trọ… Khi sống chung với nhau, lúc nào cô ấy cũng nói chuyện lấy chồng nước ngoài giống như bạn bè cô ấy dưới quê, thích được sung sướng.

Tính cách cô ấy rất trẻ con, cô ấy chỉ muốn dựa dẫm người khác, chứ không muốn tự thân vận động, càng sống chung em cảm thấy càng không hợp.

Cô ấy hay đòi hỏi mua này mua kia, mặc dù hoàn cảnh cả hai đứa chả sung sướng gì, Em cũng đã cố gắng chiều cô ấy. Nhưng cô ấy đâu chịu hiểu điều đó…

Ở bên cạnh em, mà cô ấy cứ đi chơi với người khác. Ai rủ cô ấy cũng đi, bỏ em ở căn phòng trọ, cô ấy không nói với người rủ cô ấy đi chơi là đã có bạn trai…

Càng ngày tụi Em hay cãi lộn với nhau, nhiều lúc cô ấy còn văng tục những câu rất là khó nghe nữa.. Thật sự là Em cảm thấy rất mệt mỏi với cuộc tình này…

Em không biết mình phải làm sao đây, nếu như bỏ cô ấy lúc này, thì ai sẽ nuôi cô ấy ăn học nữa đây. Em sợ cô ấy lại đi theo con đường không tốt… còn nếu tiếp tục, Em cảm thấy rất vô vị, chán nản, mệt mỏi,

Em cảm thấy mình đang bị  lợi dụng, phải chăng Em là người đàn ông quá nhu nhược… Mặc dù em biết rằng một ngày nào đó cô ấy cũng sẽ bỏ em thôi…

Thật sự Em không biết phải làm sao nữa, có nên tiếp tục cuộc tình này nữa không. Có phải em đã yêu một người không nên yêu?

Xin mọi người cho Em lời khuyên!!! Em cám ơn!!

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: quantri

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.