Hạnh phúc giản đơn…

5 Likes Bình luận

Đó là điều em luôn mong muốn anh ạ. Được bên anh em thấy hạnh phúc của mình quá ấm áp, nhưng liệu niềm hạnh phúc này có biến mất và tan đi nhanh không. Em rất sợ, sợ lắm!

Cũng chính vì anh yêu em quá nhiều nên em phải nói ra cho anh biết một sự thật mặc dù em biết anh rất đau. Bức tượng mà em cùng anh đi tô vẫn dang dở, cơn mưa hôm đó không phải là để cho em và anh được gặp nhau nhiều hơn mà đó là một chắc chở của tình yêu giữa anh và em.

Hôm nay em đã khóc, khóc vì khi nói ra điều này và em biết mình sẽ mất anh, mất anh mãi mãi!!!.

 

Có một câu chuyện như vậy. Anh biết không em đã từng nói với anh em viết được 3 quyển nhật kí, nhưng nhật kí năm lớp 9 của em là em ghi nhiều nỗi buồn nhất hầu như là không có niềm vui, nếu có thì niềm vui đó nhỏ nhoi vô cùng.

Chỉ có một năm học thôi mà em phải vào viện mổ tới tận 3 lần. Em và gia đình cứ nghĩ bệnh của em đơn giản thôi nhưng không ngờ ranh giới của em đó là sự sống và cái chết. Em nhận được kết quả của bệnh viện mình bị ung thư phần mềm ở cánh tay bên phải.

Và từ đó em phải vào viện điều trị bệnh, lúc đó chỉ có 3 mẹ con ở nhà, em trai, em gái mới được 10 tháng tuổi, mẹ. Còn bố em thi vẫn đang đi làm xa, ở tận bên nước Lào. Vì gia đình còn khó khăn nên Bố phải đi làm xa.

Mẹ con em đã khóc rất nhiều khi biết em mắc phải căn bệnh đó. Bạn bè đi học hỏi tại sao mắt lại xưng như vậy em không dám nói thật mà chỉ bảo là do cát vào mắt. Em đã phải đi chữa bệnh tại bệnh viện K2 cơ sở Tam Hiệp ở dưới Hà Nội.

Gia đình khó khăn nên chỉ có bác và thím em đưa đi, bố chưa về kịp, mẹ vẫn còn em nhỏ và quản công việc ở nhà.

Vào viện nhìn mọi người em thấy rất hoang mang nghĩ mình sẽ chết. Cuối cùng em cũng có quyết định mổ và phải điều trị bệnh ở bệnh viện tận 7 tháng. Sức khỏe của em thời gian đó rất yếu, vì cố gắng cứu lấy sự sống của em nên gánh nặng đè lên vai bố mẹ, tất cả các bác, bá đều lo lắng chạy vạy tiền.

Mỗi một tháng em dùng thuốc hết tận hơn 6 triệu vì lúc đó chưa có bảo hiểm. Nói ra chắc không ai tin đâu nhưng có một sự thật đó là em vừa chữa bệnh vừa đem sách vở xuống bệnh viện học, dưới sự giúp đỡ tạo điều kiện của bạn bè đặc biệt là thầy cô không để gián đoạn việc học của mình.

Khoảng thời gian em phải đối mặt với bệnh tật là quãng thời gian khó khăn nhất với em. Thi vào cấp 3 với một người không được tham gia việc học tập đầy đủ trên lớp không phải là một việc đơn giản nhưng em đã thi đỗ.

Bệnh của em đã khỏi nhưng không phải là khỏi thật, em vẫn phải đi khám lại bệnh ở bệnh viện theo kỳ. 7 năm đã qua nhưng giờ nghĩ lại lúc khó khăn đó em rất sợ, sợ nó lại quay trở lại với em một lần nữa.

Ngày em thi đỗ vào Đại học đó là cả niềm tự hào của bố mẹ và gia đình em. Ai cũng nói em vượt qua khó khăn tất cả để đứng dậy, bệnh tật em đã chiến thắng nó và giờ em đã là sinh viên năm thứ 3 rồi.

Sự thật này không phải ai em cũng nói ra, em muốn nó ở bên em dấu kín. Nhưng không em muốn nói với anh vì anh yêu em nên anh có quyền được biết.

Anh ạ ! Em không muốn anh sau này phải khổ vì em, nên khi nghe xong câu chuyện em vừa kể anh nghĩ thế nào? Liệu anh có thể tiếp tục yêu em như ngày đầu không.

Em biết nếu lúc này em ở bên anh thì anh sẽ ôm lấy em nhưng em thì không thể…

Anh hiểu không, nỗi đau em mang lại cho anh em xin lỗi, ngàn lần xin lỗi. Anh hãy tìm cho mình một người con gái khác hoàn thiện hơn em. Phải như vậy em không muốn. Em rất tự ti khi mang trong mình căn bệnh này.

Hãy để em một lần nữa nói lời “Em yêu anh chúc anh hạnh phúc”. Quãng đường sinh viên của em từ nay sẽ tự em bước đi bên cạnh nỗi buồn đó. Em chúc anh hạnh phúc!

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: quantri

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.