Phải chăng hạnh phúc luôn tồn tại một niềm đau?

3 Likes Bình luận

Tôi gặp em khi chúng tôi cùng học chung lớp 10. Em là người con gái không được xinh lắm, nhưng lại gọn gàng, nết na, ngoan hiền, học giỏi, em cũng được rất nhiều người thích. Không hiểu vì sao tôi lại yêu em và như thế tôi và em quen nhau một thời gian ngắn ngủi đủ để lưu lại trong ki ức tôi. Nhưng đối với em chỉ có thể là tình yêu học trò, và rồi em rời xa tôi (nhà trường lại chia lớp và tôi không còn học chung em nữa). Tôi đau đớn buồn bã, để quên được em tôi lao vào những cuộc chơi vô nghĩa, đêm về tôi lại rơi nước mắt, lần đầu tiên tôi khóc vì một người con gái, tôi biết rằng tôi đã yêu em. Và cái giá phải trả là tôi phải thi lại lớp 11. Cũng còn may tôi vượt qua được và vượt qua chính cả nỗi đau mất em??

Ông trời sắp đặt thế nào tôi lại được học chung với em lớp 12. Lúc đầu tôi đã vượt qua tất cả, không quan tâm, không buồn vì em, nhưng trong năm hoc đó, vì bạn bè biết tôi còn tình cảm với em nên hay ghép đôi. Có một lần tôi được ôm em trong vòng tay tôi cảm thấy thật hạnh phúc, tôi tưởng chừng như được yêu em lần nữa, và em có những hành động quan tâm tôi hơn, tôi cứ nghĩ đó lại là sự bất đầu mới, tôi đã mở lời yêu em lần nữa và em chỉ nói với tôi rằng “để em suy nghĩ” và rồi tôi chợt nhận ra em đã gạt tôi qua để quen một người bạn chung lớp. Tôi đành chấp nhận một lần nữa mất em, và tôi lại rơi nước mắt.

Rồi chúng tôi ra trường, tôi không còn gặp em nữa, sau đó tôi đậu vào một trường Cao đẳng, nhưng tôi không học, chỉ lo chơi (đặt biệt là game online). Lúc đó tôi quen một người tên T, T rất yêu tôi, còn tôi thì không, tôi không có cái cảm giác là yêu mà chỉ là cảm giác thích. Trớ trêu thay, “tình cũ không rủ mà đến”. Vì là bạn của nhau cùng lớp thời cấp 3, nên tôi nhận được cuộc gọi đi chơi cùng nhóm bạn (trong đó có em), sau khoảng một tuần thì tổ chức đi Vũng Tàu và em đã mở lời muốn tôi bắt đầu lại từ đầu, tôi đồng ý ngay. Từ đó tôi không còn quan tâm tới T, và cuối cùng là chia tay với T.

Từ ngày tôi quen lại em, tôi rất vui, tôi như thay đổi chính mình không còn la cà nhậu nhẹt nữa, chỉ biết có em, và sống có trách nhiệm hơn với bản thân mình. Chúng tôi quen nhau đã hai năm rưỡi rồi và chúng tôi cũng đã có quan hệ thân mật với nhau (xyz).

Một hôm em nói cho tôi nghe sự thật về khoảng thời gian chúng tôi không gặp nhau (khoảng một năm từ lúc ra trường), sự thật là em đã yêu người cũ (lớp 12) hết lòng mặc dầu em cũng đã phải rơi nước mắt rất nhiều, nhiều lần làm cho gia đình buồn và đã trao cho người ta sự trinh trắng của mình. Tôi đã bật khóc, vì em không nói tôi cũng không biết được điều đó vì em luôn nói tôi là người đầu tiên. Tôi không hề trách móc hay đòi hỏi em điều gì cả, tôi chỉ biết yêu em hơn để bù đắp lại cho em. Nhưng em từng nói với tôi rằng: em đến với tôi để lấp đi cái khoảng trống…cho tôi quan hệ vì một lần nữa cũng chẳng sao… Ngày em rủ tôi đi không muốn về để làm đám cưới (nhưng không thành) là do em chỉ muốn nhắm mắt qua đò…còn bây giờ em đã yêu anh rồi. Em cũng đã thay đổi rất nhiều từ lúc nói ra sự thật này.

Em đến bên tôi như sự ép buộc chẳng còn đủ tự tin để chọn lựa, hơn 2 năm qua em đến với tôi như một sự giả tạo, 2 năm qua em đối xử với tôi rất vô tình (chỉ có em giận tôi thôi vì tôi chả dám giận hay nặng nhẹ bất cứ điều gì, vì sợ em buồn)…vậy mà vì sao tôi vẫn yêu em…nhiều khi buồn cũng chẳ̃ng thể nói thành lời………..

Đến bây giờ tôi cảm nhận được tình yêu từ em, cảm nhận được niềm hạnh phúc khi bên em, nhưng lúc trống trải những hình ảnh về qúa khứ của em cứ ập vào đầu tôi… làm sao để tôi nhẹ lòng hơn khi nó hiện về? Mong các bạn giúp tôi, tôi không biết có ai yêu giống tôi không nhỉ?? Chắc các bạn đọc xong nói tôi ngu lắm hả? hehe

Có thể bạn thích

Thông tin về các Tác giả: Lê Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.